Tên chương trình: CHUYỆN ĐÊM KHUYA
Tập: Ba Nỗi Sợ Của Cha Mẹ Già
Thời lượng: ~6 phút
Số giọng thoại: 2 (Nam & Nữ)
Thể loại: Tâm sự – nhân văn – cảm xúc
Không gian âm thanh: Căn phòng nhỏ – đêm khuya – tiếng gió & đồng hồ tích tắc
Đêm đã về khuya…
Ngoài kia, gió khẽ lay nhành cây khô.
Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt hai người bạn già đang ngồi trò chuyện.
Một người khẽ thở dài…
BẮT ĐẦU CÂU CHUYỆN
Anh à… càng lớn tuổi, tôi càng thấy… con cái mình ngày càng xa cách.
Chúng có cuộc sống riêng, lo toan riêng…
Làm gì còn thời gian ở bên cha mẹ nữa đâu…
Ừ… đúng vậy.
Khi cha mẹ bước sang tuổi bảy mươi, tám mươi…
con cái cũng đang ở độ tuổi trung niên, quay cuồng trong cơm áo gạo tiền.
Nhưng cha mẹ hiểu mà…
Anh có biết… cha mẹ già có ba nỗi sợ không?
Giọng Nam (ngạc nhiên nhẹ):
Ba nỗi sợ ư?
Thứ nhất… là sợ con cái sống không tốt, mà bản thân chẳng giúp gì được.
Khi ta còn nhỏ, cha mẹ là người toàn năng:
cơm có sẵn, áo đủ ấm, tiền học chẳng bao giờ thiếu.
Nhưng khi họ già…
họ chỉ biết hỏi thăm, chỉ biết lo lắng từ xa…
mà không thể giúp được gì.
Cái cảm giác ấy… đau lắm anh à…
Khi con gặp sóng gió, người lo nhất… vẫn là cha mẹ.
Người ngoài có thể quay lưng,
nhưng cha mẹ thì xót xa từng phút…
Dù yếu, dù mệt, họ vẫn cố làm tất cả…
miễn là con mình bớt khổ.
Nỗi sợ thứ hai… là sợ ốm đau, sợ làm phiền con cái.
Anh có để ý không… thường thì khi ta biết cha mẹ ốm,
bệnh của họ đã nặng lắm rồi.
Vì những cơn đau nhỏ, họ đều giấu.
Họ sợ con lo, sợ con bận…
nên chọn chịu đựng một mình.
Cái “sợ” ấy… chính là tình yêu không giới hạn.
Tôi nhớ… có lần mẹ bảo:
“Tao ốm tí thôi, không sao đâu con.”
Đến khi vào viện, bác sĩ nói đã viêm phổi nặng
Lúc đó… tôi chỉ biết khóc.
Hóa ra, cái “không sao” của cha mẹ…
là cả một trời giấu kín…
Nỗi sợ thứ ba… là sợ lời nói của mình làm con cái buồn.
Khi cha mẹ già, họ bắt đầu dè dặt…
Sợ nói nhiều, sợ bị mắng, sợ con khó chịu.
Đôi khi chỉ nhắc đi nhắc lại một câu chuyện…
mà con đã nổi cáu, lớn tiếng.
Họ buồn lắm, nhưng chẳng nói…
chỉ lặng lẽ quay đi… và lau nước mắt.
Cha mẹ già rồi… cũng như một đứa trẻ.
Khi con cười, họ cười.
Khi con giận, họ sợ.
Thế mà con người ta càng lớn…
lại càng biết dịu dàng với người ngoài…
mà quên mất phải dịu dàng với chính cha mẹ mình…
Cuộc sống có thể vất vả…
nhưng đừng trút mệt mỏi ấy lên cha mẹ.
Trong trăm điều thiện, chữ “Hiếu” vẫn đứng đầu.
Tuổi già là cỗ máy không ai dừng được…
Hôm nay họ già, ngày mai ta cũng thế.
Cách ta đối xử với cha mẹ hôm nay…
sẽ là tấm gương cho con cái soi vào sau này.
Rồi một ngày…
sẽ chẳng còn ai gọi ta về ăn cơm,
chẳng còn ai nhắc ta mặc ấm, ngủ sớm.
Lúc ấy, ta mới hiểu…
mình mồ côi thật rồi…
Nếu cha mẹ còn, đời ta vẫn có điểm tựa.
Nếu họ đi rồi… thì chẳng còn nơi để quay về nữa…
Vì vậy… dù bận đến đâu, dù nghèo đến mấy…
cũng đừng để cha mẹ phải cô đơn hay khổ cực.
Một cuộc điện thoại, một bữa cơm, một cái nắm tay thôi…
đôi khi là tất cả niềm vui còn lại của họ.
Đêm nay…
nếu bạn còn nghe tiếng cha mẹ đâu đó trong căn nhà…
hãy mỉm cười…
và nói với họ một lời cảm ơn.
Bởi vì, có cha mẹ… là còn cả bầu trời.
“Chuyện Đêm Khuya” – Gửi đến những người con còn cha mẹ trên đời…
và cho cả những ai đã mất đi nơi để quay về…
[HẾT]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét