Makasan asoke
Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026
Người trên 70 tuổi – bài học cay đắng nhưng cần chấp nhận
Người trên 70 tuổi – bài học cay đắng nhưng cần chấp nhận
Cuối cùng, ai rồi cũng phải học cách sống trong cô đơn.
Ở tuổi trung niên, người ta sợ nghèo, sợ thất bại, sợ không có tiền. Nhưng đến tuổi 70, nỗi sợ lớn nhất lại là sự cô đơn. Thế nhưng, cô đơn không phải là bi kịch của tuổi già – mà là một sự thật. Và mỗi người đều phải học cách chấp nhận nó.
Một cụ ông hơn 70 tuổi từng nói:
“Ở tuổi này, con cái không còn thuộc về mình nữa.”
Nghe câu ấy thấy xót xa. Nhưng chỉ khi chính mình già đi mới hiểu đó là chân lý của đời người. Con cái không vô tâm. Chúng chỉ quá bận rộn với cuộc sống riêng. Người già sống bằng ký ức, còn người trẻ sống bằng mục tiêu và tương lai của chúng.
Cha mẹ nào cũng mong con về thăm thường xuyên. Nhưng con cái còn đang vật lộn giữa thành phố xa lạ, mưu sinh từng ngày. Đó không phải là bất hiếu – đó là cuộc đời.
Ngày xưa, nhiều thế hệ sống gần nhau. Bây giờ, mỗi đứa một phương trời. Muốn gặp nhau cũng phải hẹn trước. Thời gian đã thay đổi tất cả – không chỉ hoàn cảnh, mà cả cách sống.
Bi kịch lớn nhất của tuổi già không phải là không có ai chăm sóc, mà là còn kỳ vọng quá nhiều vào con cái.
Đến tuổi 70, điều quan trọng không phải là con thành đạt đến đâu, mà là mình có còn tự lo được cho mình hay không. Còn đủ sức khỏe để tự đi lại. Còn chút tiền để không phải ngửa tay xin ai. Còn vài người bạn để trò chuyện. Còn một sở thích để sống vui mỗi ngày.
Chỉ khi tự đứng vững được, tuổi già mới thanh thản.
Cô đơn không phải kẻ thù – mà là người thầy cuối cùng của đời người. Khi ta quen với việc ăn một mình, đi chợ một mình, ngắm hoàng hôn một mình… ta sẽ hiểu rằng mỗi người sinh ra đều là một hành khách độc hành.
Con cái có cuộc sống riêng. Bạn đời có thể rời đi trước. Cuối cùng, chỉ còn chính mình làm bạn đồng hành đến phút cuối.
Khi không còn mong ai phải hiểu mình, yêu mình, ở bên mình – ta bắt đầu già đi một cách bình thản.
Hạnh phúc không phải là đông con nhiều cháu.
Hạnh phúc là có chút tiền để chủ động. Có sức khỏe để tự lo. Có vài người bạn tri kỷ. Và có một cuộc đời do chính mình làm chủ.
Đừng kỳ vọng con cái phải về thăm thường xuyên.
Đừng kể khổ để mong ai thương hại.
Đừng chờ đợi điều người khác không thể cho mình.
Thay vì sống chờ, hãy sống chủ động.
Thay vì dựa vào người khác, hãy trở thành chỗ dựa cho chính mình.
Bài học cuối cùng của đời người là:
Cô đơn là điều không thể tránh. Nhưng ta phải bước qua nó bằng chính đôi chân của mình.
Giữ sức khỏe.
Giữ tiền.
Giữ niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.
Và quan trọng nhất – giữ lại một phần yêu thương cho chính mình.
Tuổi già không phải để chờ đợi.
Mà là để sống theo cách nhẹ nhàng và tự do nhất có thể.
Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026
Bạn già à, Tôi kể ông nghe một câu chuyện cách đây cũng hơn bốn mươi năm rồi.
Bạn già à,
Tôi kể ông nghe một câu chuyện cách đây cũng hơn bốn mươi năm rồi. Hồi đó nhà tôi còn ở Hà Nội, có một căn nhà mười phòng cho thuê, sát ngay trường đại học. Thời ấy làm gì đã có mô hình khách sạn, chung cư như bây giờ. Sinh viên, cán bộ, người đi công tác… cứ ra vào tấp nập. Mười phòng lúc nào cũng kín.
Trong số những người thuê ngày ấy, tôi nhớ nhất một ông bác khoảng sáu mươi tuổi. Ông đến thuê nhà rất đàng hoàng. Trả tiền trước một năm. Tiền điện, tiền nước, cả phí vệ sinh… cũng trả trước cả năm. Tôi sống từng ấy năm, cho thuê bao nhiêu người, hiếm ai chu đáo như vậy. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ: “Ông này cẩn thận thật”.
Sau này mới biết, ông thuê không phải cho mình ở hẳn, mà để đón một người phụ nữ về ở cùng. Thời đó tôi còn ngây ngô, chẳng hiểu chuyện bồ bịch hay tình cảm ngoài luồng là thế nào. Chỉ thấy ông sống lặng lẽ, sáng đi làm, chiều về.
Ông làm lái xe cho một giám đốc. Một buổi sáng, khi ông chuẩn bị đi làm, thì vợ và hai người con – một trai, một gái – kéo đến. Ồn ào ngay trước sân nhà tôi. Họ giữ ông lại, không cho ông đi. Tôi đứng trong nhà nhìn ra, không xen vào, chỉ lặng lẽ nghe.
Ông già nói, giọng không to nhưng dứt khoát:
“Bà đã bỏ tôi rồi. Tôi đi ở với ai là quyền của tôi. Sao bà cứ theo tôi làm gì?”
Người vợ im lặng. Cô con gái và cậu con trai thì ầm ĩ ngoài cổng.
Ông quay sang con trai:
“Nhà tao mua cho mày rồi. Xe tao cũng mua cho mày rồi. Giờ mày còn muốn gì? Tao đi đâu, ở đâu là quyền của tao.”
Rồi ông nhìn sang con gái:
“Tao nuôi mày ăn học, vào đại học, lấy chồng, mua xe cho mày. Giờ mày cần gì ở tao mà đến đây làm ầm lên?”
Bạn già biết không, lúc đó tôi đứng nghe mà trong lòng cứ lặng đi. Tôi không biết ai đúng ai sai. Chỉ thấy một người đàn ông đã lo trọn trách nhiệm với gia đình, đến cuối đời muốn sống theo ý mình một chút, mà lại rơi vào cảnh giằng co như thế.
Câu chuyện ấy theo tôi suốt mấy chục năm.
Bây giờ tôi cũng đã gần bảy mươi tuổi rồi. Mỗi khi nghĩ lại, tôi lại tự hỏi: đến cuối đời, con người ta cần nhất điều gì? Danh dự? Tài sản? Hay là một chút bình yên?
Tôi rút ra cho mình một bài học. Ngày xưa chưa có khách sạn, chưa có bảo vệ an ninh chuyên nghiệp. Người ta muốn tìm một nơi tách biệt cũng khó. Còn bây giờ thì khác. Nếu cần một không gian riêng, an toàn, có bảo vệ, có dịch vụ đầy đủ, thì vào một khách sạn năm sao mà ở. Không phải để hưởng thụ cho sang, mà để được yên ổn. Không ai tự tiện xông vào. Không ai làm ầm lên giữa sân.
Đó là lựa chọn mà tôi cho là quý giá nhất ở cuối đời mình: chọn sự bình yên.
Giờ cuộc sống của tôi cũng đơn giản lắm. Ngoài vợ và đứa con bé. Cháu mới mười tuổi. Nó chẳng giúp được gì nhiều, nhưng thi thoảng chạy lại lấy cho bố kim tiêm cái ống thuốc, đưa cái khăn mặt… lấy cho ba cái bô tiểu . Những việc nhỏ thôi, nhưng với một người gần bảy mươi tuổi, thế cũng đủ ấm lòng rồi.
Bạn già ạ, sống đến từng này tuổi, tôi mới hiểu: cuối cùng, điều làm mình nhẹ lòng không phải là mình thắng ai, hơn ai. Mà là mình còn được sống, còn có người bên cạnh, và còn giữ được một góc yên tĩnh cho riêng mình.
Câu chuyện của ông bác năm xưa, và câu chuyện của chính tôi bây giờ, nghĩ cho cùng cũng chỉ xoay quanh hai chữ: lựa chọn.
Ông ấy chọn sống theo ý mình.
Còn tôi, tôi chọn sự bình yên.
Ông xem, tôi kể thế đã được chưa? Rồi tôi với ông lại ngồi chỉnh sửa, thêm thắt cho nó trọn vẹn hơn.
Bạn già thân mến,
Tôi kể tiếp cho ông nghe đoạn sau của câu chuyện mà hôm trước tôi còn dang dở.
Sau cái buổi ồn ào hôm ấy, tôi cứ để ý ông bác lái xe nhiều hơn. Không phải vì tò mò, mà vì trong lòng tôi thấy có điều gì đó rất lạ. Một người đàn ông sáu mươi tuổi, đã lo đủ cho gia đình, mà lại phải đứng giữa sân nhà người khác để phân trần với chính vợ con mình.
Ít ngày sau, ông ngồi uống nước với tôi. Giọng ông không còn gay gắt như hôm xảy ra chuyện. Bình thản lắm.
Ông nói với tôi rằng: “Tôi để lại hết. Nhà cửa, tài sản, tôi để cho các con. Cái nhà đứng tên tôi, tôi cũng không chia chác gì. Tôi giữ đó, nhưng nếu tôi chết thì cũng để lại cho chúng nó. Tôi không tranh với ai cả.”
Tôi hỏi: “Thế bác không tính cho mình sao?”
Ông cười: “Tuổi này rồi, cần gì nhiều. Tôi đã ly hôn rồi. Sau khi ly hôn, tôi vẫn sắm sửa nhà cửa cho con, để lại nhà cho vợ. Tôi không nợ ai, và cũng không muốn ai nợ tôi.”
Bạn già à, câu nói ấy ngày đó như một cái đinh đóng vào đầu tôi. Khi còn trẻ, nghe thì chỉ thấy đó là chuyện của người khác. Nhưng nó lặng lẽ nằm trong trí óc mình suốt mấy chục năm.
Rồi thời gian trôi.
Cuộc đời đưa đẩy thế nào, đến lúc gần bảy mươi, tôi lại thấy mình đứng đúng vào hoàn cảnh của ông bác năm xưa. Y như một vòng tròn. Những điều mình từng chứng kiến, giờ trở thành câu chuyện của chính mình.
Tôi cũng đứng trước những lựa chọn.
Cãi nhau ư? Tranh giành ư? Giữ chặt từng viên gạch, từng mét đất để hơn thua?
Hay buông xuống?
Tôi đã chọn buông.
Tôi chọn không ồn ào. Không tranh chấp. Không lời qua tiếng lại. Tôi tự nhủ, nếu có đối thoại với con, thì cũng chỉ xoay quanh việc chia tài sản cho rõ ràng. Ngoài việc ấy ra, không còn điều gì để hơn thua nữa.
Tài sản có thể chia được. Nhưng tình nghĩa mà đã rạn rồi, có cố giành cũng không đầy lại được.
Đã gần sáu năm cha con tôi không gặp nhau. Nghe thì đau, nhưng ở tuổi này, người ta không còn sống bằng sự bốc đồng nữa. Mình sống bằng sự tỉnh táo.
Tôi nhớ lại ông bác năm xưa. Ông ấy không nghèo tình cảm. Ông chỉ chọn cách không làm tổn thương thêm. Ông không giữ lại tài sản để ép buộc ai. Ông cũng không dùng tiền bạc để đổi lấy sự hiện diện của con cái.
Ông chọn giữ lại cho mình một phần tự trọng và một khoảng không gian riêng.
Ngày ấy, tôi chỉ là người đứng nhìn.
Còn bây giờ, tôi là người trong cuộc.
Bạn già à, đến tuổi bảy mươi, tôi mới hiểu một điều: dù gia đình có hạnh phúc đến đâu, con cái có trưởng thành đến đâu, thì mỗi người già cũng phải giữ cho mình một “chốn an yên” riêng.
Không phải để chống lại con cháu.
Mà để khi sóng gió nổi lên, mình còn có nơi đứng vững.
Một căn phòng riêng.
Một nơi ở có bảo vệ.
Một không gian mà không ai có thể xông vào làm ầm ĩ.
Không phải vì mình ghét bỏ ai.
Mà vì mình đã đi gần hết một đời người, và mình xứng đáng được yên tĩnh.
Chúng ta – những người già – thường nghĩ rằng sống vì con cái là đủ. Nhưng tôi nghiệm ra rằng, nếu mình không giữ lại cho mình một phần bình an, thì đến cuối đời, chính mình lại trở thành người lạc lõng nhất.
Ông bác lái xe năm xưa đã dạy tôi bài học ấy, không phải bằng lời giảng dạy, mà bằng cách ông ấy sống.
Và bây giờ, khi cuộc đời lặp lại đúng hoàn cảnh ấy với tôi, tôi không hoảng hốt nữa. Tôi chỉ lặng lẽ chọn con đường ít tổn thương nhất.
Không tranh giành.
Không hơn thua.
Không kéo nhau ra giữa sân đời mà ồn ào.
Chỉ giữ cho mình sự an yên.
Bạn già ạ, chúng ta đã đi qua chiến tranh, đi qua đói nghèo, đi qua đủ thứ biến động của thời cuộc. Đến cuối đời, điều còn lại quý nhất không phải là mình sở hữu bao nhiêu, mà là mình còn giữ được bao nhiêu bình thản.
Tôi kể cho ông nghe không phải để than thở.
Chỉ để nhắc nhau rằng:
Khi bước sang tuổi bảy mươi, người già không cần thắng ai nữa.
Chỉ cần còn một chỗ để về.
Và còn một tâm thế nhẹ nhàng khi đối diện với chính con mình.
Thế là đủ rồi, phải không ông?
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026
Loai xu Chất liệu bac Năm
2 Loai xu Chất liệu Năm Gram E
3 Piastre Bạc 0.9. 1885 27,215g
SL phát hành
E
4. 1886. 800.0003. 3.216.000
5 1887. 3.076.000
6. 1888. 948.000
7. 1889. 1.240.000
8 1890
6. 1108
9. 1893. 795.000
10 1894. 1.308.000
11. 1895. 1.782.000
12. Piastre. Bạc 0.9
1895. 27g. 3.798.000
3. 13. 1896. 11.858.000
14. 1897. 2.511.000
15. 1898. 4.304.000
16. 1899. 4.681.000 1900. 13.319.000
15 năm 1899 số lượng 4.681.0
16 1900 13.319.000
17. 1901. 3.150.000
18 1902. 3.327.000
19 1903. 10.077.000
20. 1904. 5.751.000
21. 1905. 3.561.000
22. 1906 10.194.000
23. 1907. 14.062.000
24. 1908. 13.986.000
25. 1909. 9.201.000
26. 1910. 761.00
27. 1913
27. 1910. 761.000
28. 1913. 3.244.000
29. 1921. 4.850.000
30. 1921H. 3.580.000
31. 1922. 1.150.000 C
32. 1922H. 7.420.000
33. 1922. 2.831.000
34 1005
Đồng xu Morgan giả PCGS 1893-S
Đồng xu Morgan 1893-S, một niên đại quan trọng trong loạt tiền xu này, là đồng xu bị làm giả nhiều thứ ba sau đồng xu 1909-S VDB Cent và đồng xu 1916-D Mercury dime. Đó là lý do tại sao các nhà sưu tập tiền xu kiểm tra kỹ lưỡng các đồng xu chưa được phân loại được rao bán trực tuyến, nơi mà hầu hết các đồng xu giả được bán như hàng thật.
Đồng đô la Morgan 1893-S bên dưới đã được gửi đến PCGS và bị trả lại vì là hàng giả. Đồng xu này được đúc chứ không phải dập khuôn. Chắc chắn đó là một nhà sưu tập mới có thẻ thành viên PCGS đã gửi nó đi, với hy vọng xác thực nó.
Chúng ta hãy cùng điều tra.
Đồng xu bị nghi ngờ nặng 26,75 gram, đường kính 37,7 mm và độ dày 2,8 mm. Tiêu chuẩn đối với đồng đô la Morgan là 26,73 gram, đường kính 38,1 mm và độ dày 2,4 mm.
Nếu trọng lượng gần bằng trọng lượng của một đồng xu thật thì người ta sẽ kỳ vọng một bản đúc sẽ dày. Một số cục u nổi lên trên bề mặt bên trái chữ “i” và 3 đường nổi trong chữ “A”.
Trước đây tôi đã ghi lại mẫu đúc đặc biệt này trong bảng ghi chép của mình về "các mẫu đúc Morgan phổ biến". Tôi sử dụng bảng này như một tài liệu tham khảo cho những người sưu tập mới trong việc nhận dạng các mẫu đúc giả khác nhau thông qua hình ảnh. Tôi chỉ thấy mặt sau đặc biệt này trên đồng 1893-S và một đồng 1900-S.
Những đồng xu giả này vẫn đang đánh lừa các nhà sưu tập, bằng chứng là đồng xu giả được gửi đến PCGS.
Hãy luôn ghi rõ nguồn gốc của các đồng xu!
Đồng xu 1893-S được sản xuất bằng 1 khuôn mặt trước và 2 khuôn mặt sau. Vị trí ngày tháng không thay đổi trên bất kỳ đồng xu nào! Tất cả các đồng xu đều có "ngày tháng ở xa", với cạnh trái của số 1 song song với cạnh phải của răng cưa thứ 3.
Một vài dấu hiệu nhận biết trên mặt trước bao gồm một đường gạch ngang chữ T và hình "chân thỏ" trên chữ R, có thể khó nhìn thấy trên các đồng xu có chất lượng thấp hơn, vì vậy dấu hiệu trên chữ T là điểm nhận biết chính.
Tiếp theo là mặt sau! Có hai mặt sau được sử dụng, VAM-1 có chữ S ở giữa và VAM-2 có dấu hiệu xưởng đúc nghiêng sang phải.
VAM là viết tắt của Van Allen và Mallis , ám chỉ Leroy Van Allen và A. George Mallis , hai nhà nghiên cứu đã lập danh mục các biến thể khuôn đúc của đồng đô la Morgan và đồng đô la Peace . Hệ thống VAM là một cách để xác định các biến thể khuôn đúc cụ thể trên những đồng xu này.
Để nhận biết tiền xu giả, bạn cần hiểu vai trò của các dấu hiệu trên khuôn đúc và kích thước của chúng.
Các dấu vết trên khuôn đúc là những khiếm khuyết được truyền sang đồng xu trong quá trình dập. Như đã đề cập trước đó trong bài viết này, những dấu vết đó có thể là các vết sứt khuôn, vết vỡ khuôn và vết đánh bóng khuôn.
Kích thước của đồng xu bao gồm trọng lượng, đường kính và độ dày, như chúng tôi đã sử dụng để ghi nhận đồng xu giả 1893-S này.
Nếu bạn thích những bài viết như thế này, hãy đăng ký để nhận bản tin hàng tuần của chúng tôi và được thông báo mỗi khi có bài viết hoặc chuyên mục mới.Cảm ơn quý vị đã theo dõi và ủng hộ!
Nguồn nhạc:
Long Road Ahead của Kevin MacLeod được cấp
phép theo giấy phép Ghi công Creative Commons
4.0. https://creativecommon...
Nguồn: http://incompetech.com...
Nghệ sĩ: http://incompetech.com/
#tiềncổ #xuhuong #Tienco #tie #bacco #Siliver #bac
Những đồng đô la Morgan giả thường gặp
Những đồng đô la Morgan giả thường gặp
Đăng tải vàoNgày 29 tháng 10 năm 2025bởi Michael Bugeja
Tác giả: Jack Riley
Bài viết này được thúc đẩy bởi một đồng đô la Morgan giả năm 1878-P từng được rao bán đấu giá trên eBay. Đồng xu này ngay lập tức thu hút sự chú ý của tôi do mặt sau có lỗi C3 thường thấy trên các đồng tiền giả. Điều thú vị là, đồng đô la Morgan năm 1878-P có thể có mặt sau C3 kết hợp với ngôi sao thứ tư bên phải bị gãy – một chi tiết khiến đồng tiền giả này đặc biệt đáng chú ý.
Khi so sánh với ví dụ đồng xu 1884-P này, ta có thể thấy mặt sau hoàn toàn trùng khớp. Đồng xu năm 1884 cũng cho thấy rõ dấu hiệu được đúc và nặng chưa đến 23 gram. Trọng lượng này càng củng cố kết luận rằng đây là tiền giả.
So sánh chi tiết mặt sau của các đồng xu cho thấy dấu hiệu lưu thông lặp đi lặp lại:
Chữ “ N” trong khẩu hiệu bị lõm xuống một cách rõ rệt.
Hai cục tròn nhỏ được đặt phía trên vòng hoa.
Một vết lõm rõ rệt nằm cạnh đầu chim đại bàng.
Bộ sưu tập tiền giả "gia đình" này rất đa dạng, bao gồm hầu hết mọi năm phát hành trong loạt tiền Morgan Dollar.
Các dấu hiệu được tô màu đỏ biểu thị các dấu hiệu bổ sung không có trên tất cả các mẫu vật có mặt sau này nhưng đã được quan sát thấy trên một số ví dụ đã biết.
Các dấu hiệu được tô màu xanh lá cây biểu thị các đặc điểm nhất quán được tìm thấy trên mọi trường hợp của "mặt trái phổ biến" này, đóng vai trò là các dấu hiệu nhận biết đáng tin cậy nhất.
Đáng chú ý là, trong khi đang soạn thảo bài viết này, một đồng đô la Morgan năm 1878 khác lại xuất hiện để bán trên eBay, càng cho thấy rõ sự phổ biến của hoạt động làm giả này.
Mặt trước được chế tác thô sơ, trong khi mặt sau lại có vẻ ngoài thuyết phục hơn. Mặc dù hình ảnh trong phần mô tả bị mờ và dường như đã được chỉnh sửa, điều này làm dấy lên nghi vấn về ý đồ của tác giả. Trong trường hợp này, các hình ảnh được trình bày mà không có dấu hiệu đánh dấu để người đọc có thể xem xét các đặc điểm này ở dạng nguyên bản. Những người đọc tinh ý sẽ nhận ra rằng mặt sau này giống hệt với ví dụ năm 1879-P được minh họa ở trên.
Một lần nữa, những món hàng giả này nhắc nhở tôi phải khuyên những nhà sưu tập mới nên tuân theo những nguyên tắc chung sau:
Nếu bạn sẵn sàng trả hàng trăm đô la cho một đồng xu, hãy tránh mua một đồng xu chưa được kiểm định và hãy tìm mua một đồng xu đã được PCGS, NGC, ANACS và CAC chứng nhận.
Hãy đặc biệt cẩn thận khi mua tiền xu chưa qua sử dụng từ eBay và các trang web trực tuyến khác. Các phần mềm TAI không thể phát hiện tiền giả, vì vậy bạn phải tự chịu trách nhiệm.
Hãy chắc chắn rằng người bán chấp nhận trả lại hàng và có đánh giá tốt. Số lượng đánh giá tích cực cũng là một chỉ số tốt. Nếu người bán có 0 hoặc thậm chí ít hơn 100 giao dịch, đừng mạo hiểm.
Cân đồng xu và truy cập PCGS CoinFacts để xem ngày sản xuất và dấu hiệu xưởng đúc, so sánh trọng lượng và kích thước đồng xu của bạn với các thông số tham khảo.
Hãy đọc bài viết này về cách phát hiện hàng giả.
Nếu bạn thích những bài viết như thế này, bạn có thể đọc thêm các bài viết về tiền giả của Jack Riley, Jack D. Young và Michael Bugeja tại URL này . Ngoài ra, hãy đăng ký để nhận bản tin hàng tuần của chúng tôi và được thông báo mỗi khi có bài viết hoặc chuyên mục mới.Cảm ơn quý vị đã theo dõi và ủng hộ!
Nguồn nhạc:
Long Road Ahead của Kevin MacLeod được cấp
phép theo giấy phép Ghi công Creative Commons
4.0. https://creativecommon...
Nguồn: http://incompetech.com...
Nghệ sĩ: http://incompetech.com/
#tiềncổ #xuhuong #Tienco #tie #bacco #Siliver #bac
Ông ngồi một mình, chậm rãi rót chén trà nguội, nghĩ về những ngày Tết vừa qua
Ông à… đêm xuống rồi.
Ngoài hiên gió thổi nhẹ, tiếng lá khẽ chạm vào nhau như thì thầm chuyện cũ. Ông ngồi một mình, chậm rãi rót chén trà nguội, nghĩ về những ngày Tết vừa qua… người đến kẻ đi tấp nập như hội chợ. Ồn ào lắm. Vui đó. Nhưng rồi khi lặng lại, ông mới thấy lòng mình thấm thía.
Đời người… điều đáng để ta mang lòng biết ơn sâu sắc nhất không phải là những tháng ngày thuận buồm xuôi gió. Không phải lúc tiền vào như nước, bạn bè đông như hội. Mà chính là quãng thời gian xa cơ lỡ vận. Chính những ngày rơi xuống tận cùng vực sâu ấy mới cho ta nhìn thấu lòng người.
Khi còn vận may, ta thấy cuộc đời rực rỡ như một hội trường sáng đèn. Người đến, kẻ đi, lời hay ý đẹp nhiều như hoa nở. Nhưng đến khi bước vào khốn khó, từng ánh mắt khinh thường mới lộ rõ. Những câu nói tưởng như vô tình bỗng sắc lạnh. Lúc ấy, mặt nạ rơi xuống. Sơn hào nhoáng bong ra. Ta nghe từng chữ, cảm từng câu… đều là sự thật trần trụi.
Chỉ khi nghèo, ta mới biết ai thật tâm. Ai ở lại. Ai chỉ đứng đó chờ xem mình gục ngã. Nên ông nghĩ… nếu có điều gì đáng biết ơn trong đời, thì chính là những ngày mình từng khốn khó. Nhờ nó mà ta sáng mắt ra.
Ông cũng ngẫm về những con người sống một mình mà vẫn bình thản. Theo góc nhìn tâm lý, người cảm thấy thoải mái khi ở một mình thường có nội tâm mạnh mẽ. Họ không ồn ào, không thích làm phiền ai, cũng không muốn ai làm phiền mình. Bạn tìm đến, họ vẫn trò chuyện. Nhưng hiếm khi chủ động tìm người khác. Không phải họ lạnh lùng… mà vì họ quen với sự cô độc.
Một tuần không ra ngoài cũng không sao. Rảnh rỗi cũng chẳng vội gọi cho ai. Họ không thích nợ ân tình. Nhưng nếu đã nợ, sẽ trả ngay. Ai giúp họ điều gì, họ ghi nhớ. Ai cần giúp, họ giúp được thì giúp, không so đo được mất, không cầu báo đáp.
Người ngoài nhìn vào có thể cho rằng họ thụ động, khó gần, thậm chí vô dụng. Nhưng phần lớn những người như vậy từng đi qua những cú sốc lớn trong đời. Từng nếm mùi rất đắng. Họ đã sớm học được một điều: đừng dựa hoàn toàn vào bất kỳ ai. Chỉ có chính mình là chỗ dựa cuối cùng.
Rồi ông lại nghĩ về điều con người theo đuổi mấy chục năm trời. Khi còn trẻ, ai cũng tin rằng có tiền, có địa vị, có tiếng nói… thì tuổi già sẽ an nhàn. Nhưng cuộc đời đâu vận hành đơn giản vậy.
Có người cả đời làm lụng không nghỉ, tích góp rất nhiều. Nhưng đến tuổi sáu mươi, bảy mươi… lại sống trong mệt mỏi, lo âu, bệnh tật và cô đơn. Ngược lại, có người không quá giàu có, nhưng tuổi già của họ lại nhẹ nhàng, bình thản. Không khổ tâm. Không khổ thân. Không trở thành gánh nặng cho ai.
Lúc ấy mới hiểu… phúc của tuổi già không nằm ở “có bao nhiêu”, mà nằm ở “còn giữ được những gì”.
Sáu mươi, bảy mươi tuổi… cơ thể chậm lại. Trí nhớ có thể không còn sắc bén. Nhưng đổi lại là sự từng trải. Ở tuổi này, người ta không còn dễ bị lừa bởi hào nhoáng bên ngoài. Cũng chẳng còn mặn mà chuyện chứng minh bản thân. Điều cần nhất… là sự yên ổn.
Nếu đến tuổi này mà còn giữ được vài điều sau đây… thì đó là phúc lớn.
Thứ nhất, còn đủ sức khỏe để tự lo cho mình. Không cần chạy nhanh, không cần làm việc nặng. Chỉ cần còn tự ăn, tự ngủ, tự đi lại, tự chăm sóc những nhu cầu cơ bản. Khi trẻ, người ta dễ đổi sức khỏe lấy tiền. Đổi giấc ngủ lấy thành tựu. Nhưng đến già mới hiểu… còn tự lo được cho mình là một dạng tự do rất lớn. Còn tự lo được là còn giữ được phẩm giá. Không phải lúc nào con cháu cũng kề bên. Tự chủ được, lòng vững hơn, tự trọng còn nguyên.
Thứ hai, đầu óc còn tỉnh táo và biết dừng suy nghĩ đúng lúc. Nhiều người già không khổ vì bệnh mà khổ vì tâm. Nghĩ mãi chuyện cũ. Nghĩ điều không thể thay đổi. Đào xới nỗi đau cũ. Những suy nghĩ ấy không giải quyết được gì, chỉ làm lòng nặng thêm. Người có phúc là người biết để quá khứ nằm yên. Ngủ được một giấc tròn. Không mang uất ức lên giường. Đó là một dạng giàu có đặc biệt.
Thứ ba, không trở thành gánh nặng cho con cháu – không chỉ về tiền bạc mà cả về cảm xúc. Có người không cần con cái chu cấp nhiều, nhưng ngày nào cũng than thở, trách móc, can thiệp sâu vào đời sống riêng của con. Đến tuổi này mà hiểu rằng mỗi thế hệ có con đường riêng… thì đó là phúc. Biết lùi một bước không phải vì bị bỏ rơi, mà vì thấu hiểu.
Thứ tư, gia đình còn yên ổn. Con cái không tranh chấp vì tiền bạc, đất đai. Nỗi đau của nhiều người già là nhìn con quay lưng vì lợi ích. Gia đình yên không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của cách sống và cách dạy con từ sớm. Đến xế chiều mà vẫn còn mái nhà ấm, không hơn thua… đó là phúc lớn.
Thứ năm, tâm đã bớt sân si. Sáu, bảy mươi tuổi rồi, thắng thua còn nghĩa gì? Tranh cãi đến cùng chỉ làm mình mệt. Buông được không phải yếu đuối, mà là khôn ngoan. Giữ sức cho những năm cuối đời. Giữ năng lượng cho bình an.
Và điều cuối cùng, quý nhất… là còn một người thật lòng bên cạnh. Không cần nhiều. Chỉ cần một người hiểu mình, thương mình thật. Có thể là bạn đời đã đi cùng nửa đời người. Có thể là một người bạn già. Có thể là một đứa con biết nghĩ.
Đêm khuya tĩnh lặng, ông ngồi đây… nghĩ lại chặng đường đã qua. Người đến, kẻ đi. Được, mất. Vinh, nhục. Cuối cùng rồi cũng chỉ còn lại sự bình an trong lòng mình.
Nếu hỏi ông biết ơn điều gì nhất…
Ông sẽ nói: biết ơn những ngày từng rơi xuống đáy.
Vì nhờ vậy, ông mới hiểu được giá trị của những gì còn lại hôm nay.
Tiền mất có thể làm lại. Nhưng sự tỉnh táo mất đi… thì khó tìm lại lắm
Tiền mất có thể làm lại.
Nhưng sự tỉnh táo mất đi… thì khó tìm lại lắm
Ông đọc câu chuyện này mà lòng cứ bâng khuâng mãi, Tùng Anh à…
Đêm xuống rồi, tiếng gió ngoài hiên nghe lạnh lẽo lắm. Ông kể cho con cháu nghe một chuyện có thật, để sau này nếu trong tay có tiền, thì nhớ mà suy nghĩ cho thấu đáo.
Năm 2022, ở quê có mảnh đất của một gia đình. Bao năm chỉ trồng khoai, trồng sắn, cỏ mọc um tùm. Ấy vậy mà giữa cơn sốt đất, có một người đàn ông từ Hà nội chạy xe hơi về, mang theo cả bao tiền mặt. Ông ta nói chuyện như vẽ rồng vẽ phượng, nào là đất sẽ tăng gấp đôi, gấp ba, nào là cơ hội ngàn năm có một.
Gia đình bán đất nhận 5,5 tỷ đồng. Họ không mơ mộng, không đợi phép màu. Họ chia tiền cho con cái mua nhà ở thành phố, ổn định cuộc sống. Con cái có trường lớp cao cấp ,cả gia đình thừa hưởng hạ tầng cơ sở của Thủ đô .Còn người mua thì ôm giấc mộng làm giàu nhanh.
Nhưng đời không phải lúc nào cũng chiều theo giấc mơ của con người.
Khi cơn sốt qua đi, giá đất rơi tự do. Những mảnh đất sỏi đá lại trở về đúng giá trị thật của nó. Người mua mắc kẹt. Bán không ai hỏi. Giữ thì tiền nằm chết một chỗ. Cuối cùng, ông ta cũng chẳng buồn lên thăm đất nữa, giao lại cho chính người đã bán trồng cây hộ, giữ hộ.
Con cháu à…
Tiền trong tay mà không có kiến thức, thì tiền cũng giống như cát trong tay. Nắm càng chặt, rơi càng nhanh. Đầu tư theo đám đông, nghe lời người ta vẽ viễn cảnh giàu sang, mà không hiểu giá trị thật nằm ở đâu — thì chỉ là đánh cược.
Ông đã đi qua gần hết đời người, ông hiểu một điều giản dị thế này:
Giàu chậm nhưng chắc còn hơn giàu nhanh mà rủi ro.
Kiếm tiền đã khó, giữ tiền còn khó hơn.
Và giữ được bình tĩnh giữa đám đông mới là bản lĩnh lớn nhất.
Đừng thấy người ta hô hào mà lao theo. Đừng thấy thiên hạ giàu lên một đêm mà nghĩ mình cũng sẽ vậy. Thủy triều lên thì ai cũng tưởng mình bơi giỏi. Nhưng khi thủy triều rút, mới biết ai là người bơi thật, ai là người không mặc quần.
Ông kể câu chuyện này không phải để chê trách ai. Chỉ để nhắc con cháu:
Khi có tiền trong tay, hãy học trước khi đầu tư.
Hãy hiểu mình đang mua cái gì.
Và đừng bao giờ đặt hết tương lai vào một giấc mơ được thổi phồng.
Đêm đã khuya rồi…
Ông chỉ mong sau này, nếu các con có “bổng lộc bất ngờ”, thì đừng để nó trở thành bài học đắt giá như người đàn ông kia.
Tiền mất có thể làm lại.
Nhưng sự tỉnh táo mất đi… thì khó tìm lại lắm, con ạ.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



