Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

 Giá trị của tiền cổ có thể thay đổi và việc mua bán chúng tiềm ẩn rủi ro tài chính.

Mùng Một Tết năm nay, Facebook nhắc ông nhớ lại những bức ảnh của năm 2020 — một cái Tết mà ông không ở nhà. Ngày đó, sau khi bị người quen lừa hết số tiền tích góp suốt mười lăm năm, ông phải bán xe, bán nhà để trả nợ. Trong túi gần như không còn gì, ông một mình đi bộ lang thang khắp Bangkok. Đói thì mua ổ bánh mì cầm tay ăn cho qua bữa. Khát thì ghé những nơi có nước miễn phí dọc đường. Ông đi giữa dòng người đông đúc, mà lòng mình thì trống rỗng. Bức ảnh này được chụp trong một ngày như thế — khuôn mặt bình thản, nhưng trong lòng là nỗi buồn rất sâu. Hôm nay nằm nhớ lại, ông mới hiểu rằng có những lúc tưởng như mất hết, nhưng mình vẫn còn chính mình. Còn sống, còn nhớ, còn kể lại — đó đã là một điều may mắn rồi. Disclaimer: Giá trị của tiền cổ có thể thay đổi và việc mua bán chúng tiềm ẩn rủi ro tài chính. Thông tin trên chỉ mang tính chất tham khảo. Người mua nên tìm kiếm sự tư vấn từ các chuyên gia hoặc nhà sưu tầm uy tín trước khi giao dịch. Danh sách xu bạc Để tìm danh sách và độ hiếm của xu bạc Đông Dương 20 cent, bạn có thể tham khảo một số nguồn sau: 1. Sách tham khảo: - "Coins of Vietnam and Indochina" của tác giả Colin R. Bruce. - "Standard Catalog of World Coins" của Krause Publications. 2. Trang web: - Numista: Một trang web chuyên về tiền xu với cơ sở dữ liệu lớn và cộng đồng tích cực. - CoinArchives: Trang web lưu trữ và chia sẻ thông tin về tiền xu. 3. Nhóm sưu tầm: - Tham gia các nhóm sưu tầm tiền xu trên Facebook hoặc diễn đàn chuyên về sưu tầm tiền xu để kết nối với các nhà sưu tầm khác và trao đổi thông tin. Hy vọng những thông tin trên sẽ giúp bạn trong việc sưu tầm và tìm hiểu về xu bạc Đông Dương 20 cent! Xu bạc hiếm có giá trị Xu bạc Đông Dương 20 cent của bạn đang sưu tầm có thể có giá trị tùy thuộc vào độ hiếm, tình trạng bảo quản và nhu cầu của người sưu tầm. Bạn có thể tham khảo một số nguồn sau để xác định giá trị: 1. Các trang web sưu tầm tiền xu: Websites như eBay, Numista, hoặc các diễn đàn sưu tầm tiền xu có thể giúp bạn biết giá trị của xu bạc. 2. Nhóm sưu tầm tiền xu: Tham gia các nhóm như nhóm bạn đã đăng bài, hỏi về kinh nghiệm và giá trị của xu bạc. 3. Cửa hàng sưu tầm tiền xu: Liên hệ với các cửa hàng chuyên sưu tầm tiền xu để được định giá và tư vấn. Hiểu về tiền Đông Dương Tiền Đông Dương, hay còn gọi là Indochinese piastre, là đơn vị tiền tệ chính thức của Liên bang Đông Dương thuộc Pháp (gồm Việt Nam, Campuchia và Lào ngày nay) từ năm 1885 đến 1952. Một số thông tin về tiền Đông Dương: 1. Phân loại: Tiền Đông Dương được chia thành đồng (piastre), với các đơn vị nhỏ hơn là cent và sapèque. 2. Loại tiền: Có nhiều loại tiền Đông Dương, bao gồm tiền giấy và tiền kim loại (xu) với các mệnh giá khác nhau. 3. Xu bạc Đông Dương 20 cent: Đây là loại tiền kim loại được nhắc đến trong bài đăng của bạn. Loại tiền này có thể có giá trị sưu tầm tùy thuộc vào độ hiếm và tình trạng bảo quản. Nếu bạn đang tìm kiếm danh sách và độ hiếm của xu bạc Đông Dương 20 cent, có thể tham khảo các nguồn sau: - Sách chuyên khảo về tiền Đông Dương - Trang web sưu tầm tiền tệ - Diễn đàn sưu tầm tiền tệ - Liên hệ với các nhà sưu tầm kinh nghiệm Hy vọng thông tin này hữu ích!
Xu bạc 20 cent có giá trị gì Xu bạc 20 cent Đông Dương có giá trị cả về mặt lịch sử lẫn vật chất. Dưới đây là một số yếu tố ảnh hưởng đến giá trị của nó ¹: - Hàm lượng bạc: Xu bạc 20 cent Đông Dương được đúc từ bạc với hàm lượng khác nhau tùy theo thời kỳ. Các xu được đúc giai đoạn đầu có hàm lượng bạc lên đến 90%, trong khi những xu được đúc sau này có hàm lượng bạc giảm dần, còn 83,5% hoặc thấp hơn. - Độ hiếm: Giá trị của xu bạc 20 cent Đông Dương phụ thuộc vào độ hiếm, số lượng phát hành và tình trạng bảo quản. Các xu được đúc với số lượng ít hoặc được bảo quản tốt thường có giá trị cao hơn. - Năm phát hành: Một số năm phát hành đặc biệt hoặc có số lượng phát hành hạn chế có thể làm tăng giá trị của xu bạc. - Tình trạng bảo quản: Xu bạc 20 cent Đông Dương được bảo quản tốt sẽ có giá trị cao hơn những xu bị磨损 hoặc bị hư hỏng. Một số ví dụ về giá trị của xu bạc 20 cent Đông Dương dựa trên năm phát hành và hàm lượng bạc: - Xu bạc 20 cent năm 1885-1895: Có hàm lượng bạc 90%, khối lượng 5,443 gr. - Xu bạc 20 cent năm 1895-1909: Có hàm lượng bạc 90%, khối lượng 5,4 gr. - Xu bạc 20 cent năm 1898-1916: Có hàm lượng bạc giảm xuống còn 83,5%, khối lượng 5,4 gr. Để xác định giá trị chính xác của xu bạc 20 cent Đông Dương, cần tham khảo các chuyên gia hoặc nhà sưu tập tiền xu có kinh nghiệm. Đồng tiền trong hình ảnh bạn gửi là đồng bạc 1 Piastre Đông Dương thuộc Pháp, phát hành năm 1879. Dưới đây là một câu chuyện về hành trình của nó.  Hành trình của đồng bạc Đông Dương 1879 Vào cuối thế kỷ 19, trong bối cảnh chính trị phức tạp khi Pháp đang củng cố quyền lực tại Liên bang Đông Dương (gồm Việt Nam, Lào, và Campuchia), đồng bạc 1 Piastre đã ra đời. Sắc lệnh của Tổng thống Pháp ngày 5 tháng 7 năm 1881 đã quy định đồng bạc Đông Dương là đơn vị tiền tệ chính thức.  Đồng tiền này, với hình ảnh Nữ thần Tự do Marianne ngồi, tay cầm bó lúa và tay dựa vào mỏ neo, cùng dòng chữ "REPUBLIQUE FRANCAISE" (Cộng hòa Pháp) và năm đúc "1879", là biểu tượng cho quyền lực và sự hiện diện của Pháp tại thuộc địa. Nó được đúc bằng bạc, một kim loại quý và đắt tiền, dành cho các mệnh giá lớn, trong khi các mệnh giá nhỏ hơn dùng kim loại rẻ tiền hơn.  Giá trị xưa và nay Giá trị thời điểm phát hành: Đồng bạc này có trọng lượng khoảng 27,215g bạc. Vào thời đó, giá trị của nó rất lớn. Ví dụ, vào năm 1923, lương tháng của một giáo viên tiểu học có bằng cấp là 60 Piastre. Đồng tiền này không chỉ dùng để mua bán mà còn thể hiện sự giàu sang, quyền quý và được người dân vùng cao coi là "báu vật".  Giá trị hiện nay: Ngày nay, đồng bạc 1 Piastre Đông Dương là một món đồ sưu tầm có giá trị lịch sử và văn hóa cao. Giá trị của nó trên thị trường không chỉ phụ thuộc vào lượng bạc mà còn bởi độ hiếm, năm sản xuất, và tình trạng của đồng xu. Giá trị hiện nay lớn hơn nhiều so với giá trị lượng bạc cân lên.  Bài học phân biệt thật giả Thị trường tiền cổ hiện nay có rất nhiều tiền giả được làm rất tinh vi. Để tránh nhầm lẫn, người mua cần lưu ý một số điểm sau:  Kiểm tra năm sản xuất: Tiền giả thường có những năm sản xuất không khớp với danh sách phát hành chính thức.  Quan sát hoa văn: Bạc thật có hoa văn sắc nét, đường răng cưa ở viền đều nhau, còn bạc giả thì đường nét thô hơn.  Trọng lượng: Đồng bạc thật thường có trọng lượng chuẩn (khoảng 27,215g), trong khi bạc giả có thể nặng hoặc nhẹ hơn.  Âm thanh: Khi gõ nhẹ vào nhau, bạc thật phát ra tiếng kêu trong và ngân lâu, bạc giả tiếng kêu trầm đục.  Thử lửa (cần kinh nghiệm): Bạc thật khi nung đỏ để nguội sẽ trắng ra, bạc giả sẽ xỉn màu hoặc lộ ra kim loại khác.  Bạn đã có danh sách và độ hiếm của xu bạc 20 cent Đông Dương chưa?

bảng thống kê số lượng đúc tiền xu bạc 1 Piastre

bảng thống kê số lượng đúc tiền xu bạc 1 Piastre (thường được gọi là đồng bạc "Bà đầm xòe") của Đông Dương thuộc Pháp trong giai đoạn từ năm 1899 đến 1913. Chi tiết các số liệu trong bảng Dưới đây là nội dung được số hóa từ hình ảnh, phản ánh số lượng đồng bạc 1 Piastre được đúc tại các xưởng đúc tiền (thường là tại Paris) cho thị trường Đông Dương: STT Năm Số lượng (đồng) 15 1899 4.681.000 16 1900 13.319.000 17 1901 3.150.000 18 1902 3.327.000 19 1903 10.077.000 20 1904 5.751.000 21 1905 3.561.000 22 1906 10.194.000 23 1907 14.062.000 24 1908 13.986.000 25 1909 9.201.000 26 1910 761.000 27 1913 (Chưa hiển thị số liệu trong ảnh) Thông tin bổ sung Đồng 1 Piastre: Đây là đồng tiền bạc mệnh giá lớn nhất trong hệ thống tiền tệ Đông Dương thời bấy giờ, nặng khoảng 27 gram với độ bạc nguyên chất cao (thường là 90%). Biến động số lượng: Số lượng đúc thay đổi hàng năm tùy thuộc vào nhu cầu lưu thông tiền tệ, giá bạc thế giới và chính sách kinh tế của chính quyền thực dân Pháp tại Đông Dương. Năm 1910: Số lượng đúc sụt giảm đáng kể (chỉ 761.000 đồng), khiến các đồng xu năm này thường có giá trị sưu tầm cao hơn do độ hiếm. Thời Báo Ngân Hàng
+3 Bạn có đang tìm kiếm thông tin về giá trị sưu tầm hiện nay của một năm cụ thể nào trong bảng này không? Tiền Nam Kỳ thuộc Pháp - Cochinchine (1875 – 1885) - Tiền Bằng Bạc Thời Báo Ngân Hàng Tiền Đông Dương - Indochine (1885 - 1945): Tiền bằng bạc

TIÊU ĐỀ: Dưới Bóng Cầu Long Biên – Một Thời Tuổi Trẻ Không Thể Quên

TIÊU ĐỀ: Dưới Bóng Cầu Long Biên – Một Thời Tuổi Trẻ Không Thể Quên Các con, các cháu của ông… Hôm nay, khi mái đầu đã bạc trắng, thân thể không còn đi lại được như xưa, nằm yên một chỗ nhìn Facebook nhắc lại những bức ảnh cũ… ông lặng người. Những tấm hình chụp cách đây ba mươi năm, mà ký ức thì đã gần nửa thế kỷ. Đó là cây cầu sắt cũ kỹ – Cầu Long Biên. Nơi ấy không chỉ là cây cầu bắc qua sông. Với ông, đó là một phần tuổi thơ, một phần cuộc đời. Ngày ấy, khi miệng còn hơi sữa, ông lớn lên ở cánh đồng Cổ Dương. Con đường tàu chạy ngang qua ruộng lúa, nơi lũ trẻ chúng ông đuổi nhau giữa gió đồng. Những thửa ruộng xanh rì – nơi ông từng hái đòng lúa non nhai cho đỡ đói, thay cơm. Bờ ruộng, ao chuôm là cả thế giới tuổi thơ. Cả buổi sáng ngâm mình mò cua bắt hến, trưa về bỏ vào cái lon sữa bò luộc lên ăn, thế là đủ một ngày sống. Nắng lên thì chui xuống gầm cầu nhỏ bắc qua mương để tránh nóng. Nghĩa trang ngày ấy vắng lặng, không bóng cây to, không có chỗ mát. Trẻ con như ông quen với cái nắng, cái đói, cái cô đơn hơn là quen với giấc ngủ đủ đầy. Lớn hơn một chút, cuộc sống bắt đầu dạt về phía dốc cầu Gia Lâm. Ban đêm, ông cùng nhiều đứa trẻ khác thức trắng dưới chân Cầu Long Biên, chờ những chiếc xe thồ chở đầy hoa, củ, quả. Chỉ mong được “đẩy” giúp lên dốc để kiếm vài đồng. Qua được cầu rồi, lại mong ông chủ thương tình, xuống dốc thì “chạy chậm lại”… để mình còn bám theo giữ xe.
Phần thưởng nhiều khi chỉ là một ổ bánh mì. Nhưng ổ bánh mì ấy là sự sống. Gầm cầu và Ga Long Biên là nơi ngủ qua đêm. Những chuyến tàu xuôi ngược, hàng hóa chất đầy toa. Dưới mái hiên ga, dưới chân cầu là bao mảnh đời nhỏ bé như ông. Có đứa cha mẹ đi bộ đội, đi thanh niên xung phong. Có đứa chẳng còn ai. Chiến tranh để lại những đứa trẻ bơ vơ giữa dòng đời, tự học cách lớn lên bằng đói rét và nước mắt. Những đêm ngủ vỉa hè quanh Đền Bà Kiệu, gần Cầu Thê Húc… sương xuống lạnh buốt. Có lần bị đưa về đồn công an vì “tội” ngủ ngoài đường. Sau này nơi ấy xây thành tòa nhà người ta gọi là Tòa nhà Hàm Cá Mập. Nhưng trong ký ức ông, đó là nơi nhốt những đứa trẻ lang thang, chờ xác minh người thân đến nhận. Rồi năm 1977. Khi vừa tròn mười bảy tuổi, ông đã khai tăng thêm tuổi để được nhập ngũ. Không phải vì ham chiến trận. Chỉ vì muốn có một nơi gọi là tổ quốc, một hàng ngũ để đứng vào, một mái nhà có kỷ luật và tình đồng đội. Lần cuối trước ngày lên đường, ông đi dạo quanh Chợ Đồng Xuân, bến Nứa, những khu chợ nhỏ nơi từng bán lại từng chiếc bánh mì kiếm sống. Mỗi góc phố là một vết chân của tuổi thơ. Giờ đây, gần bảy mươi tuổi, thân thể không còn nguyên vẹn, nằm nhớ lại những ngày ấy… ông không thấy hận. Chỉ thấy thương. Thương một thời đất nước khó khăn. Thương những đứa trẻ phải lớn lên quá sớm. Và cũng tự hào vì mình đã đi qua tất cả mà không gục ngã. Các con, các cháu ạ… Đời người không ai chọn được nơi mình sinh ra. Nhưng có thể chọn cách mình đứng dậy. Ông kể lại không phải để buồn. Mà để các con hiểu rằng: Miếng cơm hôm nay đủ đầy, mái nhà hôm nay yên ấm – là điều rất quý. Còn nữa… Ông sẽ kể tiếp về những năm tháng quân ngũ, về những ngày bị thương, về hành trình trở về và đi tiếp một cuộc đời khác. Chuyện vẫn còn dài… Và ký ức thì chưa bao giờ ngủ yên.

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026

Người trên 70 tuổi – bài học cay đắng nhưng cần chấp nhận

Người trên 70 tuổi – bài học cay đắng nhưng cần chấp nhận Cuối cùng, ai rồi cũng phải học cách sống trong cô đơn. Ở tuổi trung niên, người ta sợ nghèo, sợ thất bại, sợ không có tiền. Nhưng đến tuổi 70, nỗi sợ lớn nhất lại là sự cô đơn. Thế nhưng, cô đơn không phải là bi kịch của tuổi già – mà là một sự thật. Và mỗi người đều phải học cách chấp nhận nó. Một cụ ông hơn 70 tuổi từng nói: “Ở tuổi này, con cái không còn thuộc về mình nữa.” Nghe câu ấy thấy xót xa. Nhưng chỉ khi chính mình già đi mới hiểu đó là chân lý của đời người. Con cái không vô tâm. Chúng chỉ quá bận rộn với cuộc sống riêng. Người già sống bằng ký ức, còn người trẻ sống bằng mục tiêu và tương lai của chúng. Cha mẹ nào cũng mong con về thăm thường xuyên. Nhưng con cái còn đang vật lộn giữa thành phố xa lạ, mưu sinh từng ngày. Đó không phải là bất hiếu – đó là cuộc đời. Ngày xưa, nhiều thế hệ sống gần nhau. Bây giờ, mỗi đứa một phương trời. Muốn gặp nhau cũng phải hẹn trước. Thời gian đã thay đổi tất cả – không chỉ hoàn cảnh, mà cả cách sống. Bi kịch lớn nhất của tuổi già không phải là không có ai chăm sóc, mà là còn kỳ vọng quá nhiều vào con cái. Đến tuổi 70, điều quan trọng không phải là con thành đạt đến đâu, mà là mình có còn tự lo được cho mình hay không. Còn đủ sức khỏe để tự đi lại. Còn chút tiền để không phải ngửa tay xin ai. Còn vài người bạn để trò chuyện. Còn một sở thích để sống vui mỗi ngày. Chỉ khi tự đứng vững được, tuổi già mới thanh thản. Cô đơn không phải kẻ thù – mà là người thầy cuối cùng của đời người. Khi ta quen với việc ăn một mình, đi chợ một mình, ngắm hoàng hôn một mình… ta sẽ hiểu rằng mỗi người sinh ra đều là một hành khách độc hành. Con cái có cuộc sống riêng. Bạn đời có thể rời đi trước. Cuối cùng, chỉ còn chính mình làm bạn đồng hành đến phút cuối. Khi không còn mong ai phải hiểu mình, yêu mình, ở bên mình – ta bắt đầu già đi một cách bình thản. Hạnh phúc không phải là đông con nhiều cháu. Hạnh phúc là có chút tiền để chủ động. Có sức khỏe để tự lo. Có vài người bạn tri kỷ. Và có một cuộc đời do chính mình làm chủ. Đừng kỳ vọng con cái phải về thăm thường xuyên. Đừng kể khổ để mong ai thương hại. Đừng chờ đợi điều người khác không thể cho mình. Thay vì sống chờ, hãy sống chủ động. Thay vì dựa vào người khác, hãy trở thành chỗ dựa cho chính mình. Bài học cuối cùng của đời người là: Cô đơn là điều không thể tránh. Nhưng ta phải bước qua nó bằng chính đôi chân của mình. Giữ sức khỏe. Giữ tiền. Giữ niềm vui nho nhỏ mỗi ngày. Và quan trọng nhất – giữ lại một phần yêu thương cho chính mình. Tuổi già không phải để chờ đợi. Mà là để sống theo cách nhẹ nhàng và tự do nhất có thể.

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Bạn già à, Tôi kể ông nghe một câu chuyện cách đây cũng hơn bốn mươi năm rồi.

Bạn già à, Tôi kể ông nghe một câu chuyện cách đây cũng hơn bốn mươi năm rồi. Hồi đó nhà tôi còn ở Hà Nội, có một căn nhà mười phòng cho thuê, sát ngay trường đại học. Thời ấy làm gì đã có mô hình khách sạn, chung cư như bây giờ. Sinh viên, cán bộ, người đi công tác… cứ ra vào tấp nập. Mười phòng lúc nào cũng kín. Trong số những người thuê ngày ấy, tôi nhớ nhất một ông bác khoảng sáu mươi tuổi. Ông đến thuê nhà rất đàng hoàng. Trả tiền trước một năm. Tiền điện, tiền nước, cả phí vệ sinh… cũng trả trước cả năm. Tôi sống từng ấy năm, cho thuê bao nhiêu người, hiếm ai chu đáo như vậy. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ: “Ông này cẩn thận thật”. Sau này mới biết, ông thuê không phải cho mình ở hẳn, mà để đón một người phụ nữ về ở cùng. Thời đó tôi còn ngây ngô, chẳng hiểu chuyện bồ bịch hay tình cảm ngoài luồng là thế nào. Chỉ thấy ông sống lặng lẽ, sáng đi làm, chiều về. Ông làm lái xe cho một giám đốc. Một buổi sáng, khi ông chuẩn bị đi làm, thì vợ và hai người con – một trai, một gái – kéo đến. Ồn ào ngay trước sân nhà tôi. Họ giữ ông lại, không cho ông đi. Tôi đứng trong nhà nhìn ra, không xen vào, chỉ lặng lẽ nghe. Ông già nói, giọng không to nhưng dứt khoát: “Bà đã bỏ tôi rồi. Tôi đi ở với ai là quyền của tôi. Sao bà cứ theo tôi làm gì?” Người vợ im lặng. Cô con gái và cậu con trai thì ầm ĩ ngoài cổng.
Ông quay sang con trai: “Nhà tao mua cho mày rồi. Xe tao cũng mua cho mày rồi. Giờ mày còn muốn gì? Tao đi đâu, ở đâu là quyền của tao.” Rồi ông nhìn sang con gái: “Tao nuôi mày ăn học, vào đại học, lấy chồng, mua xe cho mày. Giờ mày cần gì ở tao mà đến đây làm ầm lên?” Bạn già biết không, lúc đó tôi đứng nghe mà trong lòng cứ lặng đi. Tôi không biết ai đúng ai sai. Chỉ thấy một người đàn ông đã lo trọn trách nhiệm với gia đình, đến cuối đời muốn sống theo ý mình một chút, mà lại rơi vào cảnh giằng co như thế. Câu chuyện ấy theo tôi suốt mấy chục năm. Bây giờ tôi cũng đã gần bảy mươi tuổi rồi. Mỗi khi nghĩ lại, tôi lại tự hỏi: đến cuối đời, con người ta cần nhất điều gì? Danh dự? Tài sản? Hay là một chút bình yên? Tôi rút ra cho mình một bài học. Ngày xưa chưa có khách sạn, chưa có bảo vệ an ninh chuyên nghiệp. Người ta muốn tìm một nơi tách biệt cũng khó. Còn bây giờ thì khác. Nếu cần một không gian riêng, an toàn, có bảo vệ, có dịch vụ đầy đủ, thì vào một khách sạn năm sao mà ở. Không phải để hưởng thụ cho sang, mà để được yên ổn. Không ai tự tiện xông vào. Không ai làm ầm lên giữa sân. Đó là lựa chọn mà tôi cho là quý giá nhất ở cuối đời mình: chọn sự bình yên. Giờ cuộc sống của tôi cũng đơn giản lắm. Ngoài vợ và đứa con bé. Cháu mới mười tuổi. Nó chẳng giúp được gì nhiều, nhưng thi thoảng chạy lại lấy cho bố kim tiêm cái ống thuốc, đưa cái khăn mặt… lấy cho ba cái bô tiểu . Những việc nhỏ thôi, nhưng với một người gần bảy mươi tuổi, thế cũng đủ ấm lòng rồi. Bạn già ạ, sống đến từng này tuổi, tôi mới hiểu: cuối cùng, điều làm mình nhẹ lòng không phải là mình thắng ai, hơn ai. Mà là mình còn được sống, còn có người bên cạnh, và còn giữ được một góc yên tĩnh cho riêng mình. Câu chuyện của ông bác năm xưa, và câu chuyện của chính tôi bây giờ, nghĩ cho cùng cũng chỉ xoay quanh hai chữ: lựa chọn. Ông ấy chọn sống theo ý mình. Còn tôi, tôi chọn sự bình yên. Ông xem, tôi kể thế đã được chưa? Rồi tôi với ông lại ngồi chỉnh sửa, thêm thắt cho nó trọn vẹn hơn. Bạn già thân mến, Tôi kể tiếp cho ông nghe đoạn sau của câu chuyện mà hôm trước tôi còn dang dở. Sau cái buổi ồn ào hôm ấy, tôi cứ để ý ông bác lái xe nhiều hơn. Không phải vì tò mò, mà vì trong lòng tôi thấy có điều gì đó rất lạ. Một người đàn ông sáu mươi tuổi, đã lo đủ cho gia đình, mà lại phải đứng giữa sân nhà người khác để phân trần với chính vợ con mình. Ít ngày sau, ông ngồi uống nước với tôi. Giọng ông không còn gay gắt như hôm xảy ra chuyện. Bình thản lắm. Ông nói với tôi rằng: “Tôi để lại hết. Nhà cửa, tài sản, tôi để cho các con. Cái nhà đứng tên tôi, tôi cũng không chia chác gì. Tôi giữ đó, nhưng nếu tôi chết thì cũng để lại cho chúng nó. Tôi không tranh với ai cả.” Tôi hỏi: “Thế bác không tính cho mình sao?” Ông cười: “Tuổi này rồi, cần gì nhiều. Tôi đã ly hôn rồi. Sau khi ly hôn, tôi vẫn sắm sửa nhà cửa cho con, để lại nhà cho vợ. Tôi không nợ ai, và cũng không muốn ai nợ tôi.” Bạn già à, câu nói ấy ngày đó như một cái đinh đóng vào đầu tôi. Khi còn trẻ, nghe thì chỉ thấy đó là chuyện của người khác. Nhưng nó lặng lẽ nằm trong trí óc mình suốt mấy chục năm. Rồi thời gian trôi. Cuộc đời đưa đẩy thế nào, đến lúc gần bảy mươi, tôi lại thấy mình đứng đúng vào hoàn cảnh của ông bác năm xưa. Y như một vòng tròn. Những điều mình từng chứng kiến, giờ trở thành câu chuyện của chính mình. Tôi cũng đứng trước những lựa chọn. Cãi nhau ư? Tranh giành ư? Giữ chặt từng viên gạch, từng mét đất để hơn thua? Hay buông xuống? Tôi đã chọn buông. Tôi chọn không ồn ào. Không tranh chấp. Không lời qua tiếng lại. Tôi tự nhủ, nếu có đối thoại với con, thì cũng chỉ xoay quanh việc chia tài sản cho rõ ràng. Ngoài việc ấy ra, không còn điều gì để hơn thua nữa. Tài sản có thể chia được. Nhưng tình nghĩa mà đã rạn rồi, có cố giành cũng không đầy lại được. Đã gần sáu năm cha con tôi không gặp nhau. Nghe thì đau, nhưng ở tuổi này, người ta không còn sống bằng sự bốc đồng nữa. Mình sống bằng sự tỉnh táo. Tôi nhớ lại ông bác năm xưa. Ông ấy không nghèo tình cảm. Ông chỉ chọn cách không làm tổn thương thêm. Ông không giữ lại tài sản để ép buộc ai. Ông cũng không dùng tiền bạc để đổi lấy sự hiện diện của con cái. Ông chọn giữ lại cho mình một phần tự trọng và một khoảng không gian riêng. Ngày ấy, tôi chỉ là người đứng nhìn. Còn bây giờ, tôi là người trong cuộc. Bạn già à, đến tuổi bảy mươi, tôi mới hiểu một điều: dù gia đình có hạnh phúc đến đâu, con cái có trưởng thành đến đâu, thì mỗi người già cũng phải giữ cho mình một “chốn an yên” riêng. Không phải để chống lại con cháu. Mà để khi sóng gió nổi lên, mình còn có nơi đứng vững. Một căn phòng riêng. Một nơi ở có bảo vệ. Một không gian mà không ai có thể xông vào làm ầm ĩ. Không phải vì mình ghét bỏ ai. Mà vì mình đã đi gần hết một đời người, và mình xứng đáng được yên tĩnh. Chúng ta – những người già – thường nghĩ rằng sống vì con cái là đủ. Nhưng tôi nghiệm ra rằng, nếu mình không giữ lại cho mình một phần bình an, thì đến cuối đời, chính mình lại trở thành người lạc lõng nhất. Ông bác lái xe năm xưa đã dạy tôi bài học ấy, không phải bằng lời giảng dạy, mà bằng cách ông ấy sống. Và bây giờ, khi cuộc đời lặp lại đúng hoàn cảnh ấy với tôi, tôi không hoảng hốt nữa. Tôi chỉ lặng lẽ chọn con đường ít tổn thương nhất. Không tranh giành. Không hơn thua. Không kéo nhau ra giữa sân đời mà ồn ào. Chỉ giữ cho mình sự an yên. Bạn già ạ, chúng ta đã đi qua chiến tranh, đi qua đói nghèo, đi qua đủ thứ biến động của thời cuộc. Đến cuối đời, điều còn lại quý nhất không phải là mình sở hữu bao nhiêu, mà là mình còn giữ được bao nhiêu bình thản. Tôi kể cho ông nghe không phải để than thở. Chỉ để nhắc nhau rằng: Khi bước sang tuổi bảy mươi, người già không cần thắng ai nữa. Chỉ cần còn một chỗ để về. Và còn một tâm thế nhẹ nhàng khi đối diện với chính con mình. Thế là đủ rồi, phải không ông?

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

Loai xu Chất liệu bac Năm

2 Loai xu Chất liệu Năm Gram E 3 Piastre Bạc 0.9. 1885 27,215g SL phát hành E 4. 1886. 800.0003. 3.216.000 5 1887. 3.076.000 6. 1888. 948.000 7. 1889. 1.240.000 8 1890 6. 1108 9. 1893. 795.000 10 1894. 1.308.000 11. 1895. 1.782.000 12. Piastre. Bạc 0.9 1895. 27g. 3.798.000 3. 13. 1896. 11.858.000 14. 1897. 2.511.000 15. 1898. 4.304.000 16. 1899. 4.681.000 1900. 13.319.000 15 năm 1899 số lượng 4.681.0 16 1900 13.319.000 17. 1901. 3.150.000 18 1902. 3.327.000 19 1903. 10.077.000 20. 1904. 5.751.000 21. 1905. 3.561.000 22. 1906 10.194.000 23. 1907. 14.062.000 24. 1908. 13.986.000 25. 1909. 9.201.000 26. 1910. 761.00 27. 1913 27. 1910. 761.000 28. 1913. 3.244.000 29. 1921. 4.850.000 30. 1921H. 3.580.000 31. 1922. 1.150.000 C 32. 1922H. 7.420.000 33. 1922. 2.831.000 34 1005
Đồng xu Morgan giả PCGS 1893-S Đồng xu Morgan 1893-S, một niên đại quan trọng trong loạt tiền xu này, là đồng xu bị làm giả nhiều thứ ba sau đồng xu 1909-S VDB Cent và đồng xu 1916-D Mercury dime. Đó là lý do tại sao các nhà sưu tập tiền xu kiểm tra kỹ lưỡng các đồng xu chưa được phân loại được rao bán trực tuyến, nơi mà hầu hết các đồng xu giả được bán như hàng thật. Đồng đô la Morgan 1893-S bên dưới đã được gửi đến PCGS và bị trả lại vì là hàng giả. Đồng xu này được đúc chứ không phải dập khuôn. Chắc chắn đó là một nhà sưu tập mới có thẻ thành viên PCGS đã gửi nó đi, với hy vọng xác thực nó. Chúng ta hãy cùng điều tra. Đồng xu bị nghi ngờ nặng 26,75 gram, đường kính 37,7 mm và độ dày 2,8 mm. Tiêu chuẩn đối với đồng đô la Morgan là 26,73 gram, đường kính 38,1 mm và độ dày 2,4 mm. Nếu trọng lượng gần bằng trọng lượng của một đồng xu thật thì người ta sẽ kỳ vọng một bản đúc sẽ dày. Một số cục u nổi lên trên bề mặt bên trái chữ “i” và 3 đường nổi trong chữ “A”. Trước đây tôi đã ghi lại mẫu đúc đặc biệt này trong bảng ghi chép của mình về "các mẫu đúc Morgan phổ biến". Tôi sử dụng bảng này như một tài liệu tham khảo cho những người sưu tập mới trong việc nhận dạng các mẫu đúc giả khác nhau thông qua hình ảnh. Tôi chỉ thấy mặt sau đặc biệt này trên đồng 1893-S và một đồng 1900-S. Những đồng xu giả này vẫn đang đánh lừa các nhà sưu tập, bằng chứng là đồng xu giả được gửi đến PCGS. Hãy luôn ghi rõ nguồn gốc của các đồng xu! Đồng xu 1893-S được sản xuất bằng 1 khuôn mặt trước và 2 khuôn mặt sau. Vị trí ngày tháng không thay đổi trên bất kỳ đồng xu nào! Tất cả các đồng xu đều có "ngày tháng ở xa", với cạnh trái của số 1 song song với cạnh phải của răng cưa thứ 3. Một vài dấu hiệu nhận biết trên mặt trước bao gồm một đường gạch ngang chữ T và hình "chân thỏ" trên chữ R, có thể khó nhìn thấy trên các đồng xu có chất lượng thấp hơn, vì vậy dấu hiệu trên chữ T là điểm nhận biết chính. Tiếp theo là mặt sau! Có hai mặt sau được sử dụng, VAM-1 có chữ S ở giữa và VAM-2 có dấu hiệu xưởng đúc nghiêng sang phải. VAM là viết tắt của Van Allen và Mallis , ám chỉ Leroy Van Allen và A. George Mallis , hai nhà nghiên cứu đã lập danh mục các biến thể khuôn đúc của đồng đô la Morgan và đồng đô la Peace . Hệ thống VAM là một cách để xác định các biến thể khuôn đúc cụ thể trên những đồng xu này. Để nhận biết tiền xu giả, bạn cần hiểu vai trò của các dấu hiệu trên khuôn đúc và kích thước của chúng. Các dấu vết trên khuôn đúc là những khiếm khuyết được truyền sang đồng xu trong quá trình dập. Như đã đề cập trước đó trong bài viết này, những dấu vết đó có thể là các vết sứt khuôn, vết vỡ khuôn và vết đánh bóng khuôn. Kích thước của đồng xu bao gồm trọng lượng, đường kính và độ dày, như chúng tôi đã sử dụng để ghi nhận đồng xu giả 1893-S này. Nếu bạn thích những bài viết như thế này, hãy đăng ký để nhận bản tin hàng tuần của chúng tôi và được thông báo mỗi khi có bài viết hoặc chuyên mục mới.Cảm ơn quý vị đã theo dõi và ủng hộ! Nguồn nhạc: Long Road Ahead của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Ghi công Creative Commons 4.0. https://creativecommon... Nguồn: http://incompetech.com... Nghệ sĩ: http://incompetech.com/ #tiềncổ #xuhuong #Tienco #tie #bacco #Siliver #bac