Makasan asoke
Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026
KỊCH BẢN PHIÊN TÒA PHÚC THẨM NGÀY 18/8/2026
KỊCH BẢN PHIÊN TÒA PHÚC THẨM NGÀY 18/8/2026
**Vụ án:** Tranh chấp hợp đồng mua bán căn hộ
**Nguyên đơn:** Ông Huỳnh Xuân Long
**Bị đơn/người kháng cáo:** Công ty Cổ phần Đầu tư Năm Sao
**Thời gian:** 08h00 ngày 18/8/2026
**Địa điểm:** Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng – số 374 Núi Thành
Vì Công ty Năm Sao là bên kháng cáo, việc họ vắng mặt ở phiên phúc thẩm có hậu quả khác với việc anh vắng mặt. Theo Điều 296 BLTTDS, nếu người kháng cáo được triệu tập hợp lệ lần thứ nhất mà vắng mặt thì về nguyên tắc phải hoãn, trừ khi có đơn đề nghị xét xử vắng mặt; nếu đã triệu tập hợp lệ lần thứ hai mà vẫn vắng mặt thì có thể bị coi là từ bỏ kháng cáo, trừ trường hợp có lý do bất khả kháng/trở ngại khách quan hoặc có đề nghị xét xử vắng mặt.
---
## TÌNH HUỐNG 1: CÔNG TY NĂM SAO CÓ MẶT
### 1. Khi Chủ tọa hỏi ý kiến của anh
Anh bình tĩnh trả lời:
"Kính thưa Hội đồng xét xử, tôi là nguyên đơn và là người không kháng cáo. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét toàn bộ nội dung kháng cáo của Công ty Năm Sao theo đúng phạm vi kháng cáo và giữ nguyên bản án sơ thẩm vì tôi cho rằng bản án sơ thẩm đã đánh giá đúng chứng cứ và áp dụng đúng pháp luật."
Nếu Chủ tọa hỏi anh có thay đổi yêu cầu hay không:
"Tôi giữ nguyên các yêu cầu đã trình bày tại cấp sơ thẩm và đề nghị Hội đồng xét xử giải quyết theo bản án sơ thẩm."
### 2. Nếu Hội đồng xét xử hỏi: "Ông có ý kiến gì về kháng cáo của Công ty Năm Sao?"
Anh chỉ cần nói ngắn:
"Tôi không đồng ý với kháng cáo của Công ty Năm Sao. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét bản chất giao dịch, số tiền tôi đã thực tế thanh toán, nghĩa vụ của Công ty Năm Sao và những căn cứ mà Tòa án cấp sơ thẩm đã sử dụng để chấp nhận yêu cầu của tôi."
Sau đó không nói lan man.
### 3. Nếu phía Năm Sao đưa ra lý do để xin hoãn
Anh không phản đối gay gắt ngay.
Anh nói:
"Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét lý do xin hoãn của phía Công ty Năm Sao có thuộc trường hợp pháp luật quy định hay không. Tôi đề nghị bảo đảm quyền lợi hợp pháp của tôi và tránh việc vụ án bị kéo dài không cần thiết."
Nếu họ nói lý do là đang phải tham gia một phiên tòa khác của Công ty Hòa Bình:
"Tôi xin ghi nhận thông tin đó. Tuy nhiên, tôi đề nghị Hội đồng xét xử xác định cụ thể người được triệu tập trong vụ án này, tư cách tố tụng của người vắng mặt và lý do vắng mặt có phải là trở ngại khách quan hoặc trường hợp được pháp luật chấp nhận hay không."
Không nói: "Họ cố tình trốn phiên tòa."
Chỉ yêu cầu Tòa xác minh và áp dụng pháp luật.
### 4. Nếu phía Năm Sao tranh luận về số tiền
Anh quay về một điểm rất chắc:
"Tôi đề nghị Hội đồng xét xử căn cứ vào chứng từ thanh toán và hồ sơ vụ án để xác định số tiền tôi đã thực tế thanh toán cho Công ty Năm Sao. Tôi đề nghị Công ty Năm Sao chứng minh cụ thể căn cứ pháp lý của việc không hoàn trả số tiền đó."
### 5. Nếu phía Năm Sao (hoặc luật sư của ông Đào Việt Trung) viện lý do trì hoãn kiểu "đang xử lý nội bộ", "cần thêm thời gian chuẩn bị chứng cứ", "chưa thống nhất được phương án"
Đây là kiểu lý do rất hay gặp khi bên kháng cáo không có thiện chí giải quyết dứt điểm mà chỉ muốn kéo dài thời gian. Anh không phản bác bằng cảm xúc, mà đưa Tòa về đúng câu hỏi pháp lý.
Anh nói:
"Kính thưa Hội đồng xét xử, tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét: đây là vụ án đã được xét xử sơ thẩm, Công ty Năm Sao là bên chủ động kháng cáo và đã có đủ thời gian chuẩn bị kể từ ngày nộp đơn kháng cáo đến nay. Tôi đề nghị phía kháng cáo nêu rõ căn cứ pháp lý cụ thể cho việc xin thêm thời gian, và đề nghị Hội đồng xét xử chỉ chấp nhận hoãn phiên tòa nếu lý do đó thuộc trường hợp pháp luật tố tụng dân sự cho phép. Tôi không đồng ý việc kéo dài vụ án nếu không có căn cứ rõ ràng, vì điều này ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi hợp pháp của tôi."
Nếu họ nói "chưa chuẩn bị kịp chứng cứ mới":
"Tôi đề nghị Hội đồng xét xử làm rõ: chứng cứ mà phía kháng cáo muốn bổ sung là chứng cứ gì, vì sao không cung cấp được trong thời gian chuẩn bị xét xử phúc thẩm, và việc chấp nhận bổ sung có phù hợp với quy định về thời hạn giao nộp chứng cứ hay không. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử không để việc này trở thành lý do kéo dài vụ án không cần thiết."
Nếu họ nói "đang xử lý nội bộ công ty, chưa có quyết định cuối cùng":
"Việc xử lý nội bộ của Công ty Năm Sao là vấn đề quản trị riêng của họ, không phải là trở ngại khách quan theo quy định pháp luật tố tụng. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử căn cứ vào hồ sơ, chứng cứ đã có tại Tòa để xét xử theo đúng phạm vi kháng cáo."
Anh giữ nguyên tắc: **không tranh cãi động cơ của họ, chỉ yêu cầu Tòa bám vào căn cứ pháp lý và thời hạn tố tụng.**
### 6. Nếu họ đề nghị bác yêu cầu của anh
Anh nói:
"Tôi không đồng ý. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét toàn bộ chứng cứ trong hồ sơ và giữ nguyên quyết định của bản án sơ thẩm đối với các nội dung có lợi cho quyền và lợi ích hợp pháp của tôi."
### 7. Khi được nói lời cuối cùng
Anh có thể kết thúc rất ngắn:
"Kính thưa Hội đồng xét xử, tôi tuổi đã cao và đã theo đuổi vụ việc trong thời gian dài. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét khách quan, toàn diện chứng cứ và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của tôi. Tôi đề nghị giữ nguyên bản án sơ thẩm."
Sau đó dừng lại.
---
## TÌNH HUỐNG 2: CÔNG TY NĂM SAO VẮNG MẶT
Đây là tình huống anh cần đặc biệt bình tĩnh.
### 1. Khi Thư ký báo Công ty Năm Sao vắng mặt
Anh không tự phát biểu ngay.
Chờ Chủ tọa hỏi ý kiến.
Nếu Chủ tọa hỏi anh có ý kiến gì, anh nói:
"Kính thưa Hội đồng xét xử, tôi đề nghị Hội đồng xét xử kiểm tra việc Công ty Cổ phần Đầu tư Năm Sao đã được triệu tập hợp lệ lần thứ mấy, người kháng cáo có đơn đề nghị xét xử vắng mặt hay không và lý do vắng mặt có thuộc trường hợp được pháp luật chấp nhận hay không."
Đây là câu quan trọng nhất.
### 2. Nếu đây là lần triệu tập hợp lệ thứ nhất
Anh không nên yêu cầu Tòa xử ngay bằng mọi giá.
Anh nói:
"Nếu đây là lần triệu tập hợp lệ thứ nhất đối với người kháng cáo và Công ty Năm Sao không có đơn đề nghị xét xử vắng mặt, tôi đề nghị Hội đồng xét xử áp dụng đúng Điều 296 Bộ luật Tố tụng dân sự."
Theo Điều 296, người kháng cáo được triệu tập hợp lệ lần thứ nhất mà vắng mặt thì về nguyên tắc phiên phúc thẩm phải hoãn, trừ trường hợp họ có đơn đề nghị xét xử vắng mặt.
Điểm này anh phải nhớ:
Không phải cứ Năm Sao vắng mặt là ngày mai chắc chắn được xử.
### 3. Nếu đây là lần triệu tập hợp lệ thứ hai
Đây mới là tình huống rất có lợi về mặt tố tụng cho anh nếu Năm Sao vẫn vắng mặt không có lý do hợp pháp.
Anh nói:
"Kính thưa Hội đồng xét xử, nếu đây là lần triệu tập hợp lệ thứ hai mà Công ty Năm Sao vẫn vắng mặt, tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét quy định tại khoản 3 Điều 296 Bộ luật Tố tụng dân sự về việc người kháng cáo vắng mặt và xử lý đối với yêu cầu kháng cáo theo quy định pháp luật."
Theo quy định này, người kháng cáo được triệu tập hợp lệ lần thứ hai mà vắng mặt thì bị coi như từ bỏ việc kháng cáo và Tòa án đình chỉ xét xử phúc thẩm đối với yêu cầu kháng cáo, trừ các trường hợp ngoại lệ mà Điều 296 quy định.
### 4. Nếu Công ty Năm Sao vắng mặt nhưng có đơn xin xét xử vắng mặt
Khi đó anh không được nói:
"Họ vắng mặt thì phải đình chỉ kháng cáo."
Mà nói:
"Tôi đề nghị Hội đồng xét xử ghi nhận việc người kháng cáo có đơn đề nghị xét xử vắng mặt và giải quyết yêu cầu kháng cáo theo đúng phạm vi kháng cáo, trên cơ sở hồ sơ và chứng cứ của vụ án."
Điều 296 cho phép tiến hành xét xử phúc thẩm khi người kháng cáo có đơn đề nghị xét xử vắng mặt.
### 5. Nếu Công ty Năm Sao nói họ vắng mặt vì phải tham gia phiên của Công ty Hòa Bình
Anh không tranh luận dài.
Anh chỉ nói:
"Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét đây có phải là sự kiện bất khả kháng hoặc trở ngại khách quan theo quy định của pháp luật hay không. Tôi tôn trọng quyết định của Hội đồng xét xử."
Điều này rất quan trọng vì anh không tự biến mình thành người quyết định lý do vắng mặt có hợp pháp hay không.
---
## 3 CÂU ANH NÊN NHỚ TRƯỚC KHI VÀO TÒA
Nếu sáng mai anh hồi hộp và không nhớ hết giấy tờ, chỉ cần nhớ ba câu này:
**Câu 1 – Khi Năm Sao có mặt:**
"Tôi không đồng ý với kháng cáo của Công ty Năm Sao và đề nghị Hội đồng xét xử giữ nguyên bản án sơ thẩm."
**Câu 2 – Khi Năm Sao vắng mặt:**
"Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xác định đây là lần triệu tập hợp lệ thứ mấy và việc vắng mặt của người kháng cáo có thuộc trường hợp được pháp luật chấp nhận hay không."
**Câu 3 – Nếu được nói lời cuối:**
"Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét khách quan, toàn diện chứng cứ và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của tôi."
---
## MỘT LƯU Ý ĐẶC BIỆT CHO ANH
Việc Công ty TNHH Hòa Bình có phiên sơ thẩm cũng vào 08h00 ngày 18/8 tại TAND khu vực 2 – Đà Nẵng là một tình tiết đáng chú ý, nhưng không nên biến nó thành trọng tâm của phần tranh luận.
Trọng tâm của anh ngày mai chỉ có một:
Công ty Năm Sao đã kháng cáo cái gì → họ phải chứng minh kháng cáo đó có căn cứ → anh phản bác từng điểm → đề nghị giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Và nếu họ vắng mặt:
Tòa xác định lần triệu tập → xác định lý do vắng mặt → áp dụng Điều 296 → anh thực hiện quyền của mình.
Anh cứ giữ thái độ bình tĩnh, lễ phép, nói ngắn, không công kích Công ty Năm Sao. Với phiên phúc thẩm, cách trình bày như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều so với việc cố nói thật nhiều
Trở về Hồ Gươm — Hồi ức 60 năm
Trở về Hồ Gươm — Hồi ức 60 năm
Hôm nay tôi trở lại thăm gốc cây chín gốc bên Hồ Hoàn Kiếm. Chỉ vừa đứng đó, cả một ký ức đã ùa về. Sáu mươi năm trước, đây chính là nơi tôi từng ngủ qua đêm dưới tán lá này, những lúc công an truy bắt gắt gao những người lang thang cơ nhỡ. Ngày ấy, công an trật tự hay đi lùng bắt, bỏ tù những người ngủ vạ vật ở ghế đá, vườn cây — không cần biết lý do. Nỗi sợ ấy in sâu trong tâm trí tôi, theo tôi đến tận khi lớn lên, đi bộ đội, rồi trở về. Hình ảnh công an bắt nhốt, bỏ tù không hẹn ngày về, vẫn còn nguyên trong đầu tôi.
Cái "tội" của tôi ngày đó chỉ là vì bố mẹ bỏ nhau. Nhà cửa bán đi, mỗi người mỗi nơi, để lại con cái bơ vơ.
Bưu điện Bờ Hồ
Tôi bước từng bước một, một tay chống gậy, tay kia vịn vào vai vợ, đi chậm rãi theo cái dáng đi của người từng bị tai biến. Nhìn sang bên là Bưu điện Bờ Hồ — cửa bưu điện ấy từng là "nhà" của tôi trong những đêm đông mưa phùn gió rét. Tôi co ro cùng cái bao bố che hai chân để ngủ, chỉ mong trời mau sáng. Bốn giờ sáng, đã có cả trăm người xếp hàng mua từng tờ báo. Ngày đó báo Hà Nội Mới, báo Nhân Dân giá chỉ năm xu, mua xong bán lại ngay được một hào, lời năm xu. Cứ thế xoay vòng, một buổi sáng cũng được chục vòng, có ngay năm hào lời.
Bách hóa Tràng Tiền
Đi thêm một đoạn là đến Bách hóa Tràng Tiền. Bây giờ nơi đây cảnh quan đẹp lắm, những chậu hoa to cao, biển quảng cáo lộng lẫy. Nhưng những năm thời bao cấp, đây là nơi bán các thứ nhu yếu phẩm bằng tem phiếu: đường, mỳ chính, cái kim, cuộn chỉ, bao diêm, bánh xà phòng 502, dép, giày các loại. Hễ mậu dịch bán ra, mua được rồi bán lại là có lời, nên người ta xếp hàng rất đông — cả ngàn người, không biết từ đâu đến, lặng lẽ xếp thành hàng dài cả trăm mét, đợi bảy giờ sáng bắt đầu mở bán để kiếm lời.
Ngày đó đến đây buôn bán là vui, nhưng cũng có rủi ro: gặp trật tự, gặp công an là bị bắt nhốt cả tháng trời vì tội buôn bán trái phép, tiền hàng bị tịch thu. Ấn tượng nhất là một người công an bụng phệ, to cao, tên Tưởng, hay túm người, bắt người, nhốt người.
Cả ngàn người xếp hàng, mỗi thứ chỉ được mua một lần. Mua xong xà phòng thì sang mua bao diêm, mua xong diêm thì sang mua cuộn chỉ, xong cuộn chỉ thì mua đôi tất — mỗi thứ chỉ mua một lần thì coi như không có tội. Nhưng nếu công an kiểm tra đột xuất, thấy ai mang nhiều "hàng" là bị bắt, thu hàng, thu tiền, nhốt người.
Giờ đây, sáng thứ Bảy, cửa hàng chưa mở, phố đi bộ vắng bóng, chỉ lác đác vài cụ già ngồi trò chuyện — trong đó có tôi. Chín giờ cửa mở, tôi vẫn ngồi ở bậu cửa. Có người ra đuổi, không cho ngồi. Tôi đứng dậy, chống gậy đi luôn, không vào bên trong nữa. Tôi muốn tìm đến nơi nhẹ nhàng, êm ả, thanh thản, chứ không phải nơi nhìn rồi đuổi như vậy.
Nơi trú ngụ bên hồ
Hành trình từng bước lại tiếp tục bên hồ. Tôi tìm đến những nơi bình yên nhất, sau sáu mươi năm quay lại.
Đi tiếp về hướng Hàng Ngang, Hàng Đào, qua bưu điện, bây giờ là công viên lớn có tượng đài. Những năm chiến tranh, nơi đây có hầm trú, đắp đất trồng cây lên trên. Bây giờ không còn dấu tích ấy nữa, nhưng tôi vẫn nhớ nơi đó từng có nhiều bụi cây, hoa giấy lớn — chính những bụi cây ấy là nơi tá túc qua những đêm tôi ngủ một mình, chỉ nằm với cái bao bố che thân. Bài học tôi rút ra: nếu nằm nhiều người thì sinh ra nói chuyện, mà đã nói chuyện là dễ bị bắt đi trại Lộc Hà giữa lúc nửa đêm về sáng.
Còn muốn tắm thì sao? Tầm mười giờ đêm, khi đèn đường bớt sáng, tôi đi về phía Hồ Hoàn Kiếm, lội xuống, cởi quần áo, ngụp lặn cho hết mồ hôi, rồi lên bờ mặc lại quần áo, chui vào bụi rậm ngủ. Vậy là thoát được một đêm yên lành. Sáng bảy giờ vào nhà máy gỗ đi làm cho đúng giờ. Cứ thế, năm tháng trôi qua.
Tay vịn vai vợ, tay chống gậy, tôi nhìn dòng người hô hào ca hát những bài hát chuẩn bị cho ngày 19/8, trang hoàng vui vẻ. Trong lòng tôi bâng khuâng, tìm một chỗ ngồi nghỉ.
Bài học đầu đời
Hằng ngày tôi lao động bằng mọi việc để kiếm tiền. Sau tám tiếng làm việc tại nhà máy gỗ, hết giờ là tôi lao ra Bách hóa Tràng Tiền xếp hàng mua hàng hóa đem ra ngoài bán kiếm lời, rồi mua bánh mỳ bằng tem phiếu ra ngoài bán, cũng có được một số tiền không lớn lắm.
Một người bạn lớn tuổi hơn rủ tôi đi tắm. Tôi đã đi cùng, vào nhà tắm công cộng. Lúc vào, người bạn bảo để quần áo bên ngoài, nó trông cho. Tắm xong trở ra, người bạn đã lấy toàn bộ quần áo cùng số tiền tôi để trong hành lý.
Đó là bài học đầu tiên của đời tôi. Kể từ ngày ấy, tôi luôn nhớ: không ngủ cùng bất kỳ ai, không đi tắm cùng bất kỳ ai.
Đêm cuối cùng và ngày nhập ngũ
Rồi một đêm, đang ngủ tại đền Bà Kiệu gần sáng, tôi bị công an đến bắt, nhốt về đồn. Sau này nơi ấy xây thành nhà hàng Cá Mập; đến hôm nay nhà hàng Cá Mập cũng đã bị phá dỡ, chỉ còn lại một quảng trường rộng lớn.
Tôi bị nhốt ở đồn công an cho đến đúng ngày 20/8/1977, thì được thả ra để về nhập ngũ, lên đường bảo vệ Tổ quốc. Lúc đó tôi vừa tròn 16 tuổi.
Ghi chép hồi ức, lưu giữ cho con cháu
Chuyến thị sát — Thăm lại ngôi nhà sau 26 năm
Chuyến thị sát — Thăm lại ngôi nhà sau 26 năm
Năm 2001, tôi mới 41 tuổi, các con còn nhỏ dại. Ngày ấy tôi lăn lộn đủ nghề, làm gì cũng được miễn là có tiền lo cho con ăn học. Cứ mười ngày công mới đủ đóng học phí cho đứa lớn, rồi lại mười ngày nữa cho đứa thứ hai — hai mươi mốt ngày lao động cứ nối tiếp nhau như vậy. Kiếm được đồng nào, tôi lại dồn hết vào sữa, vào thức ăn cho con, đến mức tiền nuôi miệng của chính mình cũng chẳng còn. Trong khi đó, người vợ không đỡ đần được gì, chỉ lo váy áo, bạn bè, những buổi khiêu vũ.
Ngày đó, cả gia tài chỉ có nghề trồng cây cảnh và buôn bán cây cảnh. Nhà không ruộng, không mặt bằng, đất trồng cây eo hẹp đủ đường. Tôi cứ đau đáu nghĩ cách đi thuê đất, đào ao thả cá, trồng cây gây dựng thêm. Có được đồng nào dư ra, tôi lại tính chuyện xây nhà cho thuê. Cứ tích cóp như thế, đến một ngày căn nhà đã xây được mười sáu phòng trọ, theo thời giá năm 2003 cho thu nhập mười lăm đến mười sáu triệu đồng mỗi tháng.
Lúc đó tôi vẫn bàn với vợ: số tiền ấy một phần quay lại để sửa sang, tu bổ nhà cửa; một phần gửi tiết kiệm cùng lo chi phí cho các con. Phần gửi tiết kiệm, tôi vẫn coi là phần của mình — dù chưa từng động đến — để dành cho tuổi già. Căn nhà ấy, kể từ ngày tôi viết giấy giao lại cho "vợ" sau khi ly hôn, đã âm thầm gánh vác việc cho thuê tròn hai mươi sáu năm. Chỉ cần làm một phép tính đơn giản: mười hai triệu một tháng nhân với hai mươi lăm năm, cũng đã là một khoản không nhỏ để tuổi già bớt phần vất vả.
Hôm ấy, tôi chống gậy trở về, gõ cửa ngôi nhà mình đã tần tảo dựng xây gần sáu mươi năm cuộc đời — một chuyến thị sát lặng lẽ sau hai mươi sáu năm xa cách. Tám giờ tối, tôi muốn gặp trực tiếp những người đang thuê trọ có mặt tại nhà, để xin số điện thoại của từng người.
Tôi nói với họ: "Tôi là chủ nhà, xin số điện thoại để anh em, chú cháu có dịp giao lưu, trò chuyện, biết nhau." Chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng qua đó tôi cũng nắm được doanh thu một tháng là bao nhiêu. Cả căn nhà, hôm đó chỉ có năm phòng có khách ở, còn lại đều bỏ trống.
Lòng tốt cũng cần có giới hạn: Cho đi nhiều quá, người ta càng coi đó là nghĩa vụ?
Hai mươi sáu năm qua
Hai mươi sáu năm qua Tôi đi qua bao mùa Tưởng chuyện xưa ngủ yên Ai ngờ còn
nguyên vẹn Ngày về tôi đứng lặng Trước căn nhà đã cũ Con đường mòn ngày nào Vẫn
in chân mình đó [Pre-Chorus] Tóc tôi giờ bạc trắng Mắt tôi cay rất nhanh Như
nghe ai gọi khẽ Từ cuối trời năm ấy [Chorus] Ngày trở về Tim tôi run lên Ký ức
đây Vẫn chưa hề quên Ngày trở về Tên xưa gọi lên Hai mươi sáu năm Mà như mới hôm
qua [Verse 2] Ngày đó nghèo lắm thôi Một mình tôi cuốc đất Trồng cây xương rồng
gai Giữa nắng khô cằn cỗi Tay đầy chai với nứt Lưng cong theo tháng năm Mà lòng
vẫn giữ được Một mầm xanh âm thầm [Pre-Chorus] Có lúc tôi tưởng rằng Mình đã
quên mất rồi Nhưng chỉ cần chạm nhẹ Là đau như ngày đầu [Chorus] Ngày trở về Tim
tôi run lên Ký ức đây Vẫn chưa hề quên Ngày trở về Tên xưa gọi lên Hai mươi sáu
năm Mà như mới hôm qua [Bridge] Tôi nhìn từng bức tường Nghe tuổi thơ đứng đó
Nghe tiếng chân ai xa Mà lòng tôi nghẹn quá Nếu đời còn cho phép Tôi xin ngồi
thật lâu Để nói với ngày cũ Rằng tôi đã quay về [Chorus] Ngày trở về Tim tôi run
lên Ký ức đây Vẫn chưa hề quên Ngày trở về Tên xưa gọi lên Hai mươi sáu năm Mà
như mới hôm qua [Outro] Con đường còn đó Căn nhà còn đây Tôi về thật chậm Mà
lòng đầy ắp Những điều không mất đi
NGÀY TRỞ VỀ SAU 26 NĂM
NGÀY TRỞ VỀ SAU 26 NĂM
* Tập 1: Những năm tháng trồng xương rồng và cuộc sống tay trắng
* Tập 2: “Anh vào đi…” – Ngày tôi bước vào Tòa án
* Tập 3: Những bát bún buổi sáng và điều tôi từng nghi ngờ
* Tập 4: Hàng trăm cuộc gọi và cái tên Tuấn
* Tập 5: Cuộc rượt đuổi trên Quốc lộ 5
* Tập 6: Chiếc két bị đập tan
* Tập 7: Chiếc két lớn dưới gầm cầu thang sau 26 năm
* Tập 8: Những lời thú nhận sau ngày ly hôn
* Tập 9: Tôi đã sống thế nào sau khi rời khỏi căn nhà
* Tập 10: Ngày trở về – 26 năm nhìn lại một cuộc đời
26 NĂM SAU NGÀY LY HÔN: Tôi trở về và mở lại câu chuyện chưa bao giờ kể
26 NĂM SAU NGÀY LY HÔN: Tôi trở về và mở lại câu chuyện chưa bao giờ kể
Những lời thú nhận sau ngày ly hôn
Sau những chuyện xảy ra, có một thời gian vợ chồng tôi lại làm lành với nhau.
Mặc dù trên giấy tờ, chúng tôi đã là những người đã ly hôn, nhưng cuộc sống thực tế lúc đó chưa thể tách ra ngay lập tức.
Trong một lần hai vợ chồng nói chuyện với nhau, tôi quyết định nói hết những gì mình đã biết.
Tôi kể cho vợ tôi nghe những lần tôi theo dõi.
Tôi kể chuyện tôi đã nhìn thấy vợ đi với Tuấn.
Tôi kể chuyện tôi đã theo dõi chiếc xe tải chạy về hướng Quốc lộ 5.
Tôi kể những điều tôi đã nhìn thấy, những gì tôi đã nghi ngờ và những gì tôi đã cố gắng tìm hiểu.
Rồi tôi hỏi thẳng vợ tôi về những chuyện đó.
Có những câu hỏi rất khó nói thành lời.
Tôi hỏi:
“Thế em vào nhà nghỉ với nó thì thế nào?”
Vợ tôi cười.
Rồi nói một câu rất bình thản:
“Thì nó cũng làm như anh làm chứ sao.”
Tôi nghe xong thì im lặng.
Tôi không biết phải nói gì nữa.
Tôi chỉ cười.
Nhưng bên trong lòng tôi đau.
Có những câu nói người ta chỉ nói ra trong vài giây, nhưng người nghe có thể phải mang theo nó cả đời.
Tôi đã nói với vợ:
“Em cứ nói hết ra đi. Em cứ nói hết cho anh biết, để anh biết mà tha thứ cho em.”
Có lẽ lúc đó tôi nghĩ rằng nếu mình biết hết sự thật thì mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Nếu biết hết thì có thể khép lại.
Nếu nghe hết thì có thể tha thứ.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.
Vợ tôi càng kể, tôi càng đau.
Càng biết nhiều, trong đầu tôi càng xuất hiện nhiều hình ảnh mà tôi không muốn nghĩ đến.
Tôi càng cố quên thì những hình ảnh ấy lại càng hiện lên.
Có những điều nghe xong không thể nào xóa khỏi trí nhớ.
Tôi nhận ra rằng đôi khi sự thật không làm cho người ta nhẹ lòng ngay lập tức.
Có những sự thật khiến người ta đau hơn rất nhiều.
Và điều đặc biệt là tất cả những chuyện này xảy ra vào đúng thời điểm mà chúng tôi đã ly hôn.
Tôi xin nhắc lại điều đó để câu chuyện không bị nhầm lẫn về thời gian.
Hai vợ chồng tôi ly hôn vào những ngày giáp Tết năm 2002.
Chúng tôi cầm quyết định ly hôn trong tay.
Trên giấy tờ, cuộc hôn nhân đã kết thúc.
Nhưng cuộc sống thực tế không thể chấm dứt ngay trong một ngày.
Tôi vẫn còn ở gần căn nhà cũ.
Vẫn còn những sinh hoạt chung.
Vẫn còn những điều phải giải quyết.
Và trong khoảng thời gian sau ly hôn ấy, tôi vẫn phải chứng kiến, phải nghe và phải tự mình kiểm chứng nhiều chuyện.
Tôi chưa thể bước ngay sang một cuộc đời khác.
Phải đến khoảng năm 2004, tôi mới quen người vợ hiện nay.
Và phải đến khoảng năm 2005–2006, tôi mới lập gia đình lần nữa.
Như vậy, giữa ngày ly hôn năm 2002 và cuộc hôn nhân sau này vẫn có một khoảng thời gian khá dài.
Khoảng một, hai năm đầu sau ly hôn, tôi vẫn còn ở tại căn nhà cũ, tại chính nơi mà trước đó gia đình tôi đã từng sống.
Đó là một giai đoạn rất đặc biệt.
Tôi đã là người chồng cũ trên giấy tờ.
Nhưng những ràng buộc của cuộc sống, con cái, nhà cửa và sinh hoạt hàng ngày vẫn còn đó.
Tôi phải tự mình tìm cách hiểu xem những gì đã xảy ra.
Tôi phải sống cùng những ký ức mà mình vừa biết được.
Và cũng chính trong khoảng thời gian ấy, có rất nhiều chuyện tiếp tục xảy ra mà đến hôm nay tôi vẫn nhớ.
Có những chuyện tôi đã tận mắt nhìn thấy.
Có những chuyện tôi nghe trực tiếp từ người trong cuộc.
Có những chuyện tôi chỉ có thể đặt câu hỏi vì không còn đủ bằng chứng để khẳng định.
Nhưng tất cả đã tạo thành một quãng đời mà tôi không thể quên.
Hai mươi sáu năm sau, khi trở về căn nhà cũ, nhìn lại những căn phòng, chiếc két dưới gầm cầu thang, những giấy tờ cũ và những dấu vết còn sót lại, tôi mới nhận ra:
Cuộc ly hôn năm 2002 không phải là một dấu chấm hết ngay lập tức.
Nó giống như một cánh cửa mở ra một giai đoạn khác của cuộc đời tôi.
Tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân.
Nhưng phải mất thêm nhiều năm tôi mới thực sự bước ra khỏi những ký ức của cuộc hôn nhân ấy.
Và câu chuyện tôi đang kể bây giờ chính là câu chuyện của khoảng thời gian đó.
Những ngày trước ly hôn. Những ngày giáp Tết năm 2002. Và những năm sau ly hôn, khi hai con người đã có quyết định của Tòa trong tay nhưng cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều chưa thể kết thúc
Cuộc rượt đuổi trên Quốc lộ 5 và chiếc két dưới gầm cầu thang
Cuộc rượt đuổi trên Quốc lộ 5 và chiếc két dưới gầm cầu thang
Sau khi những bảng kê điện thoại cho tôi thấy có rất nhiều cuộc gọi giữa vợ tôi và anh Tuấn, tôi bắt đầu theo dõi anh Tuấn.
Anh Tuấn khi đó có một chiếc xe tải nhỏ, loại khoảng năm tạ. Phía sau xe anh làm một cái mui để chở hàng.
Tôi thường đứng quan sát ngay gần cửa nhà anh.
Mỗi khi thấy anh Tuấn bắt đầu lấy xe đi, tôi lại đi xe máy phía sau để theo dõi.
Có một lần, tôi nhìn thấy anh Tuấn đón vợ tôi lên xe.
Chiếc xe bắt đầu chạy.
Tôi lập tức đi theo.
Xe chạy về hướng cầu Chương Dương, rồi đi qua Quốc lộ 5, theo hướng Hải Phòng.
Tôi cố đuổi theo bằng xe máy.
Nhưng chiếc xe tải chạy quá nhanh.
Tôi không thể theo kịp.
Cuộc rượt đuổi ấy cuối cùng bất thành.
Tôi phải quay về.
Sau khi vợ trở về nhà, tôi hỏi:
“Em đi theo thằng Tuấn làm gì?”
Vợ tôi giải thích rằng Tuấn rủ đi chơi, đồng thời rủ đi theo để học cách đi trả hàng.
Thời đó Tuấn làm công việc nhập bia rồi đi giao bia cho các cửa hàng dọc Quốc lộ 5, tuyến đường đi Hải Phòng.
Tôi chỉ hỏi như vậy.
Tôi không làm ầm lên.
Nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu có thêm một dấu hỏi.
Tôi biết rằng vợ tôi đã có những lần đi rất xa cùng anh Tuấn.
Sau đó lại xảy ra một chuyện khác.
Anh Tuấn vay vợ tôi 50 triệu đồng.
Lý do anh ta nói là bị công an bắt và cần tiền để nộp phạt, giải quyết việc.
Tôi biết chuyện đó và bắt đầu gây áp lực, hỏi vợ tôi về khoản tiền này.
Sau đó, anh Tuấn đã phải trả lại 50 triệu đồng cho vợ tôi.
Anh ta đi lên nhà, gọi em vợ tôi ra và đưa tiền cho em vợ tôi để trả lại cho vợ tôi.
Đối với tôi lúc ấy, những chuyện liên tiếp xảy ra khiến sự nghi ngờ ngày càng lớn.
Tôi không còn chỉ nhìn vào những cuộc điện thoại nữa.
Tôi bắt đầu nhìn vào những chuyến đi.
Những khoản tiền.
Những cuộc gặp.
Và những mối quan hệ xung quanh vợ mình.
Rồi giữa vợ chồng tôi xảy ra những xung đột rất lớn.
Có một lần tôi mua một chiếc két để cất giấy tờ và tiền bạc trong nhà.
Tôi nghĩ đơn giản rằng những giấy tờ quan trọng phải được bảo quản cẩn thận.
Nhưng trong một lần xảy ra xung đột, lúc tôi đi vắng, vợ tôi lấy một chiếc búa tạ đập tan chiếc két.
Sau này nghĩ lại tôi mới thấy một điều rất lạ:
Cái két lúc đó hoàn toàn không có gì bên trong.
Những giấy tờ tôi cần giữ lại không nằm trong két.
Tôi để ở bên ngoài.
Vì vậy, chiếc két bị đập tan nhưng thực tế không mất đi thứ gì.
Nhưng hành động ấy càng làm cho mâu thuẫn vợ chồng trở nên căng thẳng.
Chỉ vài ngày sau, tôi mua một chiếc két khác.
Lần này tôi mua một chiếc két rất lớn.
Chiếc két cao gần ngang ngực tôi.
Tôi đưa những giấy tờ quan trọng vào đó và khóa lại.
Tôi không thể ngờ rằng chiếc két ấy lại trở thành một vật chứng của ký ức kéo dài suốt gần 26 năm.
Hôm qua, khi tôi trở về căn nhà cũ, tôi vẫn nhìn thấy nó.
Nó vẫn nằm im ở dưới gầm cầu thang.
Gần 26 năm đã trôi qua.
Nhưng chiếc két vẫn còn đó.
Điều đặc biệt là tôi vẫn còn chìa khóa.
Chỉ có mật khẩu thì tôi đã quên.
Tôi tin rằng nếu có thời gian, tôi sẽ tìm cách mở được nó.
Bởi trong chiếc két ấy, tôi vẫn nhớ có khoảng sáu tháng bảng kê cuộc gọi do bưu điện cung cấp.
Đó là những bảng kê của đúng thời gian mà tôi đã theo dõi những cuộc gọi giữa vợ tôi và anh Tuấn.
Ngày ấy tôi đã cẩn thận giữ lại.
Tôi không vứt đi.
Tôi cũng không nghĩ rằng 26 năm sau mình vẫn còn quay trở lại căn nhà này và nhìn thấy chiếc két nằm nguyên dưới gầm cầu thang.
Nhìn nó hôm qua, tôi có một cảm giác rất khó tả.
Có những thứ tưởng như đã bị thời gian chôn vùi.
Nhưng thực ra nó vẫn nằm đó.
Im lặng.
Chờ đến một ngày người ta mở ra.
Tôi không biết bên trong những tập giấy ấy còn giữ được nguyên vẹn đến mức nào.
Tôi cũng chưa biết mình sẽ đọc lại những gì sau từng ấy năm.
Nhưng tôi biết chắc một điều:
Tôi đã từng giữ lại những bảng kê ấy.
Và nếu tôi mở được chiếc két, có thể những trang giấy của 26 năm trước sẽ lại hiện ra.
Những ngày tháng.
Những giờ gọi.
Những số điện thoại.
Những dấu vết mà ngày ấy tôi đã cẩn thận ghi nhớ.
Câu chuyện của tôi vì thế vẫn chưa kết thúc ở ngày tôi bước ra khỏi Tòa án.
Nó còn tiếp tục sau đó.
Và những gì tôi kể hôm nay mới chỉ là một phần của những năm tháng mà tôi đã mang theo trong suốt 26 năm.
Chiếc két dưới gầm cầu thang vẫn còn đó.
Và câu chuyện vẫn còn rất dài
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




