Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026
Có những đêm… người ta không ngủ được… không phải vì ồn ào…
Có những đêm… người ta không ngủ được…
không phải vì ồn ào…
mà vì trong lòng có quá nhiều điều chưa nói…
Tôi… năm nay đã đi gần hết một đời người…
Từng vào chiến trường khi mới 17 tuổi…
trở về với 81% thương tật…
Tôi đã sống…
đã chịu đựng…
đã cố gắng…
Chỉ để giữ lại…
một điều duy nhất…
Lời dặn của cha tôi.
Trước khi mất…
cha để lại một căn nhà…
Không phải để chia…
không phải để bán…
Mà là để làm nhà thờ tộc Huỳnh Đức đời thứ 12.
Cha dặn:
Không bán…
Không cho thuê…
Chỉ để thờ cúng…
5 năm qua…
dù cuộc đời có nhiều sóng gió…
Tôi vẫn giữ…
Dù không ở đó…
tôi vẫn quay về…
thắp một nén hương…
Chỉ để nói:
“Con chưa quên…”
Nhưng rồi…
khi tôi nằm trên giường bệnh…
có người muốn bán đi…
chia tiền…
và nói…
không cần thờ cúng nữa…
Nghe vậy…
tôi không giận…
Chỉ thấy đau…
Vì người ta có thể cần tiền…
nhưng không nên quên gốc…
Tiền…
có thể kiếm lại…
Nhưng cội nguồn…
mất rồi…
không bao giờ có lại…
Nếu một ngày…
tôi không còn…
Tôi chỉ mong…
Còn một người…
giữ lại căn nhà đó…
Còn một người…
thắp một nén nhang…
Còn một người…
nhớ mình là con cháu của ai…
Chỉ cần vậy thôi…
là đủ…
[Ngừng nhẹ…]
Vì một người còn nhớ…
thì cả dòng họ còn…
Còn tất cả quên…
thì…
mọi thứ cũng sẽ mất theo…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét