Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026

NGƯỜI THƯƠNG BINH 81% VÀ HÀNH TRÌNH 7 NĂM ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG

NGƯỜI THƯƠNG BINH 81% VÀ HÀNH TRÌNH 7 NĂM ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG Lời mở đầu Có những vết thương chiến tranh chỉ đau trong vài năm. Nhưng cũng có những vết thương kéo dài suốt cả cuộc đời. Tôi là Huỳnh Xuân Long. Năm nay tôi đã ngoài sáu mươi tuổi. Tôi là một thương binh mất 81% sức khỏe. Nếu nhìn thấy tôi hôm nay, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ rằng tôi đã đi gần hết cuộc đời mình.
Đúng vậy. Tôi đã đi qua chiến tranh. Đã đi qua đói nghèo. Đã đi qua những tháng ngày tưởng chừng không thể đứng dậy nổi. Nhưng có lẽ điều mà tôi không bao giờ ngờ tới là sau khi sống sót trở về từ chiến trường, tôi lại phải bước vào một cuộc chiến khác. Một cuộc chiến không có tiếng súng. Không có bom đạn. Không có chiến hào. Nhưng kéo dài suốt bảy năm trời. Đó là cuộc chiến đi tìm công bằng. ⸻ Chương 1 Tuổi trẻ trong khói lửa chiến tranh Mười bảy tuổi. Cái tuổi mà nhiều người còn ngồi trên ghế nhà trường. Tôi đã khoác lên mình màu áo lính. Ngày ấy đất nước còn chiến tranh. Không ai hỏi mình có sợ hay không. Không ai hỏi mình có muốn đi hay không. Chỉ biết rằng Tổ quốc cần. Thế là đi. Những năm tháng ở chiến trường miền Nam đã lấy đi rất nhiều thứ. Tuổi trẻ. Những ước mơ giản dị. Những ngày tháng bình yên. Rồi một ngày. Một trận đánh dữ dội xảy ra. Khi tỉnh dậy, tôi biết cuộc đời mình đã thay đổi mãi mãi. Tôi trở thành thương binh. Tỷ lệ thương tật được giám định là 81%. Lúc ấy tôi mới hơn hai mươi tuổi. Cái tuổi đáng lẽ phải bắt đầu xây dựng tương lai. Thì tôi lại phải học cách sống với thương tật. ⸻ Chương 2 Cuộc đời sau chiến tranh Chiến tranh kết thúc. Người lính trở về. Nhưng cuộc chiến mưu sinh mới chỉ bắt đầu. Những người khỏe mạnh đã khó khăn. Người thương binh như tôi lại càng khó khăn hơn. Có những ngày mưa gió. Những cơn đau từ vết thương cũ hành hạ suốt đêm. Có những lúc kinh tế kiệt quệ. Có lúc tưởng như không thể bước tiếp. Nhưng tôi vẫn cố gắng. Tôi lập gia đình. Sinh con. Nuôi con. Từng đồng tiền kiếm được đều là mồ hôi và nghị lực. Tôi luôn tự nhủ: “Ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay.” ⸻ Chương 3 Giấc mơ cuối đời Đến tuổi nghỉ hưu. Tôi chỉ còn một mong muốn rất bình thường. Có một căn nhà ổn định. Có một tài sản nhỏ để lại cho con cháu. Đó không phải là giấc mơ giàu sang. Đó chỉ là mong muốn bình yên của một người lính già. Năm 2019. Tôi biết đến dự án Hoi An Golden Sea. Những lời giới thiệu rất đẹp. Một dự án ven biển. Một tương lai đầy hứa hẹn. Một cơ hội để có được nơi ở và tài sản tích lũy. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Bởi số tiền phải bỏ ra gần như là toàn bộ tài sản tích góp của cả đời. Cuối cùng tôi quyết định đặt niềm tin. Ngày 11 tháng 12 năm 2019. Tôi ký hợp đồng mua căn hộ. Tôi đã nộp cho chủ đầu tư gần một tỷ đồng. Cầm bản hợp đồng trên tay. Tôi tin rằng vài năm nữa gia đình sẽ nhận được căn hộ. Tôi không hề biết rằng. Một hành trình đầy nước mắt đang chờ phía trước. ⸻ Chương 4 Những lời hứa kéo dài vô tận Theo hợp đồng. Căn hộ sẽ được bàn giao vào Quý III năm 2020. Tôi chờ đợi. Rồi thời hạn ấy trôi qua. Không có căn hộ. Không có chìa khóa. Không có ngày bàn giao cụ thể. Ban đầu tôi nghĩ: Chắc chỉ chậm vài tháng. Rồi vài tháng thành một năm. Một năm thành hai năm. Hai năm thành ba năm. Mỗi lần liên hệ. Tôi lại nhận được những lời hứa mới. Nhưng công trình vẫn nằm đó. Dở dang. Im lìm. Không giống như những gì đã được giới thiệu. Tuổi tôi ngày càng cao. Sức khỏe ngày càng yếu. Tôi bắt đầu hiểu rằng điều đáng sợ nhất không phải là mất tiền. Mà là mất thời gian. Bởi thời gian của một người già không còn nhiều nữa. ⸻ Chương 5 Con đường pháp lý Năm 2024. Sau rất nhiều lần chờ đợi. Tôi quyết định khởi kiện. Đó không phải quyết định dễ dàng. Tôi chưa từng muốn đối đầu với ai. Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình. Tôi nộp đơn ra Tòa án. Hồ sơ được thụ lý. Những tháng ngày tiếp theo là chuỗi thời gian chuẩn bị tài liệu, chứng cứ và tham gia tố tụng. Mỗi lần đến tòa. Mỗi lần đọc hồ sơ. Tôi lại nhớ đến số tiền mình đã tích góp cả đời. Có lúc mệt mỏi. Có lúc chán nản. Nhưng tôi không cho phép mình bỏ cuộc. Bởi nếu tôi bỏ cuộc. Thì công lý cũng sẽ dừng lại ở đó. ⸻ Chương 6 Ngày bản án được tuyên Ngày 27 tháng 5 năm 2026. Phiên tòa sơ thẩm diễn ra. Tại phòng xử án. Tôi ngồi lặng lẽ nghe từng lời trình bày. Nghe từng lập luận. Nghe từng nhận định. Rồi thời khắc quan trọng nhất cũng đến. Hội đồng xét xử tuyên án. Tòa chấp nhận yêu cầu khởi kiện. Tuyên chấm dứt hợp đồng. Buộc Công ty Năm Sao phải hoàn trả cho vợ chồng tôi hơn 1,48 tỷ đồng. Khoảnh khắc ấy. Tôi không reo mừng. Không khóc. Tôi chỉ ngồi yên. Bởi sau nhiều năm chờ đợi. Cuối cùng sự thật đã được ghi nhận bằng bản án của pháp luật. Nhưng tôi biết. Cuộc hành trình vẫn chưa kết thúc. Ẩn bớt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét