Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

“Đến cuối đời… mới biết mình sinh con hay sinh nợ”

“Đến cuối đời… mới biết mình sinh con hay sinh nợ” Ngày ấy, có hai ông bà… Tuổi đã ngoài tám mươi. Lưng đã còng… Tay đã run… Mắt đã mờ… Đi một bước phải vịn một bước… Uống một bát nước cũng phải run run hai tay đỡ lấy. Người ta ở tuổi đó… đáng lẽ phải được nghỉ ngơi, được con cháu quây quần… Vậy mà hai ông bà ấy… lại phải dắt nhau ra… tòa án. Không phải vì tranh chấp với người ngoài… Mà là… với chính những đứa con mình dứt ruột sinh ra. Nghe qua… ai cũng tưởng chuyện bịa. Nhưng đó là sự thật… đau như cứa vào lòng người. Hai ông bà sinh được năm người con. Bốn trai, một gái. Cả một đời… Làm lụng không ngơi tay. Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Có hạt gạo nào… cũng nhịn ăn nhịn mặc cho con. Có đồng tiền nào… cũng dành cho con học hành, dựng vợ, gả chồng, mua đất, làm ăn. Người ta thường nói: “Nuôi con để dưỡng già…” Hai ông bà cũng từng tin như vậy. Nhưng rồi… đến lúc tóc bạc trắng đầu… Sức cạn, lực kiệt… Thì thứ họ nhận lại… không phải là sự chăm sóc. Mà là… những lần con cái ghé qua vội vã. Là những câu nói: “Bận lắm…” “Để hôm khác…” Và đau nhất… Là khi bệnh viện trở thành nơi quen thuộc… Mà tiền viện phí… cũng phải tự lo. Rồi một ngày… Năm người con ngồi lại với nhau. Không phải để bàn chuyện phụng dưỡng cha mẹ. Mà là… bàn cách chia nhà. Họ nói những câu… mà người ngoài nghe còn lạnh sống lưng: “Già rồi giữ làm gì…” “Của bố mẹ… trước sau cũng là của con…” “Không sang tên… là tham…” Nghe mà tưởng như… cha mẹ đang ở nhờ trong chính căn nhà của mình. Hai ông bà không đồng ý. Và rồi… điều không ai ngờ tới đã xảy ra. Năm người con… kiện chính cha mẹ ruột ra tòa. Yêu cầu sang tên nhà đất. Ngày ra tòa… Ông chống gậy. Bà vịn vai con út. Hai thân già… bước từng bước run rẩy. Như đi… không phải vào phòng xử… Mà là đi vào… một vết cắt cuối đời. Phía đối diện… Là những đứa con. Không cúi đầu… Không xót xa… Chỉ có ánh mắt lạnh tanh… như người dưng. Một người con đứng lên nói: “Bố mẹ già rồi… giữ làm gì nữa. Để lại cho con cái lo.” Câu nói nghe rất “có lý”… Nhưng lại không có… chút tình nào. Cả phòng im lặng. Người ta nghĩ… Hai ông bà sẽ yếu lòng. Sẽ xin… được giữ lại một góc nhỏ để sống nốt quãng đời còn lại. Nhưng không… Khi tòa hỏi: “Hai cụ có ý kiến gì không?” Ông cụ… bất ngờ đứng thẳng lưng. Cây gậy vẫn run… Nhưng giọng nói… thì không còn run nữa. Ông nhìn từng đứa con… Ánh mắt không còn là của một người cha hiền lành… Mà là của một người… đã đau đến tận cùng. Ông nói, chậm rãi: “Suốt tám mươi năm làm cha… Hôm nay… là ngày tôi thấy nhục nhất.” Không ai dám thở mạnh. Ông nói tiếp: “Nhà này… là của tôi và mẹ các anh. Chúng tôi sẽ bán.” Cả phòng xôn xao. Ông dừng lại một chút… rồi nói tiếp, từng chữ như đóng đinh: “Bán để lo thuốc men. Bán để sống nốt những ngày còn lại. Không sang tên. Không chia. Không để… vừa bị con hại… lại còn để con hưởng.” Năm người con… hoảng hốt. “Ba không thể làm vậy! Dù sao… chúng con cũng là con của ba!” Ông cụ nhìn thẳng… Ánh mắt không còn giận… Chỉ còn… một nỗi buồn sâu như đáy giếng. “Đúng… Các anh là con tôi. Nhưng các anh… đã không còn là người có hiếu.” Nói rồi… Ông lấy từ trong cặp ra… một tập giấy. Không ai biết đó là gì… Chỉ thấy tay ông… lần này không còn run nữa. Ông dừng lại ở đó… Vì có những câu chuyện… Không cần kể hết… Người nghe… cũng tự hiểu được cái kết. Lời của một ông già cuối đời: Con cái… không phải cứ sinh ra… là sẽ có hiếu. Cha mẹ… không phải cứ cho hết… là sẽ được nhận lại. Có những người… Cả đời tích góp cho con… Đến cuối đời… lại phải tích cóp… để tự cứu mình. “Tiền bạc… có thể để lại. Nhà cửa… có thể sang tên. Nhưng lòng hiếu thảo… Mất rồi… không lấy lại được.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét