Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Ông kể cho con cháu nghe

Ông kể cho con cháu nghe Khuya rồi hả… tụi bay chưa ngủ à? Lại đây ngồi với ông chút. Ông kể chuyện này cho nghe. Chuyện mới thôi, mà nghĩ lại vẫn thấy buồn trong lòng. Hôm trước, ngày 14 tháng 2 ( tức 27 tết ) năm 2025, bà Ngọc dắt ông lên Hòa Sơn coi đất. Bà nói với ông: “Ông bệnh vậy, lỡ mai mốt có chuyện gì… thì vợ chồng mình cũng phải có chỗ nằm.” Nghe mà ông nghẹn trong lòng. Cả đời đi qua chiến tranh, bom đạn không chết. Giờ về già lại phải lo tới miếng đất để chôn thân. Lên tới nơi, có thằng tên Phan Văn Dũng, sinh năm 1989. Nó dẫn đi coi một miếng đất, nói là đất mồ mả. Nó nói chuyện ngọt lắm. Bảo đất rõ ràng, giấy tờ sau này làm được hết. Bà Ngọc tin người. Ông thì ngồi xe lăn bên cạnh, nhìn qua nhìn lại cũng chẳng biết sao. Rồi hai bên viết giấy tay ngay tại chỗ. Giấy ghi ông Dũng nhận của bà Nguyễn Thị Bích Ngọc 50 triệu tiền cọc để mua đất nghĩa trang ở Hòa Sơn. Tổng số tiền miếng đất là 115 triệu. Còn lại 65 triệu thì hẹn sau trả tiếp. Trong giấy còn ghi rõ: tới khoảng ngày 15 tới 20 tháng Giêng âm lịch sẽ giao đất. Nếu không giao thì đền gấp đôi tiền cọc. Hai bên ký tên, lăn tay đàng hoàng. Có ghi cả số CCCD nữa. Mà buồn cười một cái… trong giấy lại ghi nhầm tên bà Ngọc thành “Bích Phượng”. Lúc đó ai cũng nghĩ thôi chắc không sao, quen biết nhau cả. Ai ngờ… Từ hôm đó tới giờ, gọi điện thì toàn hẹn. “Mai em giao.” “Tuần sau có giấy.” “Anh chị yên tâm.” Nhưng chờ mãi vẫn không thấy gì. Sau này hỏi ra mới biết, miếng đất đó còn chưa rõ ràng. Người ta bảo khu đó chưa phân lô, chưa chắc mua bán được. Bà Ngọc về nhà khóc suốt. Bả nói với ông: “Em chỉ lo cho ông thôi. Sợ mai mốt ông mất mà không có chỗ nằm tử tế.” Nghe tới đó ông đau lắm. Cả đời ông đi bộ đội, mất 81% sức khỏe. Tưởng về già được yên ổn. Ai ngờ tới tuổi này rồi còn dính chuyện tiền bạc, đất cát. Nhiều đêm ông nằm nghĩ… Đời người lạ thật. Lúc trẻ thì giữ đất cho đất nước. Giờ già rồi, muốn mua một miếng đất nhỏ để nằm xuống thôi cũng không yên. Nên ông kể chuyện này cho tụi bay nghe để nhớ: Ở đời, quen biết cỡ nào cũng phải giấy tờ rõ ràng. Đừng tin lời hứa miệng. Đừng thấy người ta nói hay mà tin hết. Ông Kể Cho Con Cháu Nghe Khuya rồi… Tụi bay chưa ngủ à? Lại đây, ngồi xuống cạnh giường ông. Để ông kể… kể một lần cho hết, kẻo mai mốt ông đi, không ai kể nữa. 1. Ông là ai Ông tên Huỳnh Xuân Long. Giấy tờ nó ghi sinh năm 1959, 67 tuổi. Nhưng cái thân ông, bệnh tật nó hành, già như 70 rồi con à. Ông là thương binh, loại 1/4. Hồi đi bộ đội, bom nó lấy của ông 81% sức khỏe. Nhà nước cho ông cái sổ, ghi “có công”. 2. Từ bãi rác Mễ Trì đến “vua xương rồng” Năm 90, ông què chân, cụt tay, về làng Mễ Trì. Xã thương, chỉ cho ông cái bãi rác ven làng. Ông mừng. Ông với mấy anh em thương binh nữa, ngày đẩy xe rác, đêm đốt cỏ. 4000 mét đất thối, ông trồng thành vườn xương rồng. Thiên hạ gọi ông là “vua xương rồng Mễ Trì”. Năm 2001, ông mở Công ty Xương Rồng Huỳnh Long. Có giấy phép hẳn hoi, do ông đứng tên. Ông hay bảo bà Ngọc, vợ ông: “Mình mất 81% máu ngoài chiến trường rồi. Giờ ráng làm, để sau này con cháu có cái nhà”. 3. Máy xúc về, 16 năm 3 lần ra tòa Mà đời nó không như mơ đâu con. Năm 2006, máy xúc nó về. Nó ủi sập cái xưởng của ông trong một buổi chiều. Ông chìa giấy phép ra, người ta bảo: “Không có sổ đỏ thì là đất công”. Thế là ông đi kiện. 16 năm trời, 3 lần ra tòa. Lần đầu năm 2008, tòa bảo “chờ xác minh”. Lần hai năm 2013, tòa bác đơn ông. Lần ba năm 2019, tòa hủy án, bảo xử lại. Rồi im đến giờ. Còn đất ấy, giờ nó là Vinhomes Green Bay. Mét vuông mấy trăm triệu. Người ta đi ô tô, ở biệt thự trên cái bãi rác năm xưa ông dọn. Còn ông… trắng tay. Ông hay nói đùa: “Cả đời cống hiến – cuối đời kiện tụng”. Cười ra nước mắt. 4. Bệnh viện C Đà Nẵng, giường số 24 Rồi ông bệnh. Ngày 9 tháng 4 năm 2026, 3 giờ chiều, ông gục xuống. Người ta đưa ông vào Bệnh viện C Đà Nẵng. Giấy ra viện nó ghi một hàng dài: đái tháo đường, nhồi máu não, suy tim, suy thận, xơ vữa mạch máu… Đường huyết ông lên 16.5, cao gấp 3 người thường. Nằm viện nửa tháng. Đêm nào ông cũng nghĩ. Nghĩ cái hồi 20 tuổi xung phong đi bộ đội. Nghĩ cái hồi 40 tuổi một tay cuốc đất. Giờ 70 tuổi, nằm đây, dây dợ quanh người. 5. Vợ ông đi mua đất chôn Bà Ngọc thấy ông vậy, bả sợ. Bả nói: “Ông ơi, lỡ mai mốt… thì tôi với ông nằm đâu?”. Ông cười: “Lính như tôi chết là vùi”. Nhưng bà không chịu. Bà bảo: “Ông mất 81% sức khỏe cho đất nước rồi. Giờ già, ít ra phải có miếng đất mà nằm”. Thế là ngày 14 tháng 2 năm 2026, bà dắt ông đi Hòa Sơn. Thằng tên Phan Văn Dũng, sinh năm 89, nó chỉ cho bà miếng đất trống, bảo “đất mồ mả, view đẹp”. Bà tin, đưa nó 50 triệu tiền cọc. Tổng 115 triệu. Nó viết giấy tay, lăn tay, có CCCD hai bên. Hứa 15 tháng 2 âm lịch ra sổ giao đất. Tên trong giấy nó ghi nhầm “Bích Phượng”, nhưng người ký là vợ ông – Nguyễn Thị Bích Ngọc. Ông ngồi xe lăn bên cạnh làm chứng. 6. Lại bị lừa Mà tụi bay biết không… Từ hôm đó tới giờ, gọi nó toàn hẹn. “Mai em giao”, “tuần sau có sổ”. Lên Hòa Sơn hỏi, người ta bảo “thằng Dũng bán đất ảo, khu đó chưa phân lô”. Bà Ngọc về đêm nào cũng khóc. Bà bảo: “Tôi thương ông bệnh, lo xa. Ai ngờ già rồi còn bị lừa. Tiền mất đã đành, giờ chết không có chỗ chôn”. Ông nằm nghe, tim đau hơn cả lúc nhồi máu. 70 tuổi đầu, 3 lần ra tòa mất đất Mễ Trì chưa xong, giờ lại mất 50 triệu mua đất chôn. 7. Ông kể để tụi bay nhớ Thôi, khuya rồi. Ông kể không phải để tụi bay đi đòi 50 triệu. Ông biết, đòi cũng khó. Ông kể để tụi bay nhớ mấy điều: Một là, ở đời này, thằng lính mất 81% máu thịt thì được gọi là “anh hùng”. Về già mất tiền mua đất chôn thì người ta gọi là “ông già nhẹ dạ”. Hai là, làm gì cũng phải có giấy tờ, có pháp luật. Đừng tin lời hứa, đừng tin giấy viết tay… như ông với bà. Ba là, nếu mai ông đi thật, thì cứ hỏa thiêu ông cho nhẹ nhàng. Tro cốt rải sông Hàn cũng được. Đất cát mà làm gì, khi lòng người với nhau nó không thật. Ông mệt rồi. Tụi bay tắt đèn đi ngủ. Để ông nằm nghe tiếng máy “tít tít”… Nghe như tiếng súng ngày xưa, mà xa lắm… Ông chỉ tiếc một điều: Cả đời ông giữ lời hứa với đất nước. Mà sao đất nước… không ai giữ lời hứa với ông Tiền bạc mất còn đau ít. Mất niềm tin mới đau lâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét