Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

CHUỖI: CHUYỆN ĐÊM KHUYA – NHÂN QUẢ KHÔNG BỎ SÓT AI

CHUỖI: CHUYỆN ĐÊM KHUYA – NHÂN QUẢ KHÔNG BỎ SÓT AI 🎧 ĐOẠN MỞ ĐẦU (DÙNG CHO TẤT CẢ CÁC TẬP) Đêm xuống rồi… Khi phố xá đã ngủ yên, chỉ còn tiếng gió khẽ lay ngoài hiên, ông lại ngồi đây, chậm rãi kể cho con cháu nghe vài câu chuyện đời đã đi qua hơn nửa thế kỷ. Những câu chuyện này không nhắc tên ai cả. Bởi tất cả đều đã xảy ra từ mười năm, hai mươi năm, có chuyện đã năm mươi năm rồi. Người đúng – kẻ sai… giờ cũng chỉ còn là bài học để lại cho đời sau. Ông kể không để trách móc. Ông kể để nhắc nhau đừng bon chen, đừng để tham – sân – si kéo mình trượt dài. Bởi có những thứ càng nắm chặt, càng mất nhanh. Chỉ có bình an trong lòng, mới là tài sản theo ta đến cuối đời… 🔴 TẬP 1 “TIỀN VAY – TÌNH MẤT – NHÂN QUẢ KHÔNG TRẢ CHẬM” Ngày ấy, trong một vùng quê nghèo ngoại thành, có hai người đàn ông thân nhau như ruột thịt. Cùng ăn, cùng ở, cùng chia từng bát cơm lúc khó khăn. Một người tin bạn đến mức giao cả tiền bạc mà không một lời giấy tờ. Người kia làm ăn lớn dần, tiền bạc về nhiều, mối quan hệ rộng ra. Rồi một ngày, số tiền vay kia không còn được nhắc tới nữa. Người cho vay thì lặng im, vẫn tin vào chữ nghĩa tình. Người cầm tiền thì mải mê cuốn theo vòng xoáy làm ăn, danh vọng, lợi nhuận. Nhưng đời không bao giờ chỉ ghi sổ lời lãi. Khi lòng tham vượt quá giới hạn, nhân quả bắt đầu gõ cửa. Người ấy vướng vào những phi vụ lừa đảo, kéo theo hàng trăm con người khổ sở. Phiên tòa khép lại bằng bản án dài đến gần cả một đời người. Gia đình tan tác. Con cái lưu lạc. Người thân đổ bệnh rồi ra đi trong đau đớn. Tiền kiếm được nhiều đến mấy, cuối cùng cũng không giữ được một mái nhà yên ấm. Chỉ còn lại bốn bức tường lạnh lẽo và những tháng năm trả giá. Ông nhìn chuyện đó mà thấm thía: Có những món nợ không trả bằng tiền – mà trả bằng cả cuộc đời. 🔴 TẬP 2 “KHI LÒNG THAM MƯỢN TÊN NGƯỜI KHÁC – CÁI GIÁ PHẢI TRẢ” Có một người đàn ông xa quê lập nghiệp nơi đất khách. Mang theo vốn liếng cả đời dành dụm, mong đổi lấy một mái nhà yên ổn. Luật pháp lúc đó không cho người ngoại quốc đứng tên tài sản. Tin người quen, ông nhờ một phụ nữ đứng tên hộ. Tiền của ông. Nhà của ông. Chỉ có giấy tờ là không mang tên mình. Ban đầu, mọi thứ đều êm ấm. Gia đình kia sống tử tế, giúp đỡ nhau như người nhà. Nhưng khi đồng tiền sinh ra lòng tham, ranh giới đạo đức bắt đầu mờ dần. Người đứng tên sa vào những cuộc làm ăn mờ ám. Lừa lọc, chiếm đoạt, bất chấp hậu quả. Cuối cùng, vòng pháp luật khép lại. Bản án dài như một đời người. Gia đình tan nát. Tài sản không còn ai hưởng. Những gì chiếm được bằng sai trái – rốt cuộc cũng không giữ nổi. Ông nghiệm ra: Của không phải của mình, dù cầm trong tay, cũng chỉ là mượn tạm của trời. 🔴 TẬP 3 “CHIẾC BA LÔ BỊ GIẬT – LÒNG NGƯỜI KHÓ ĐO” Trên một con đường vắng, một ông già chống gậy, lưng đeo chiếc ba lô nặng trĩu. Mỗi bước đi đều chậm chạp, nhọc nhằn. Hai thanh niên chạy xe máy tới gần. Ông tưởng họ sẽ giúp đỡ, đỡ lấy chiếc ba lô, hay hỏi thăm một câu. Nhưng không… Chỉ trong một tích tắc, chiếc ba lô bị giật phăng. Chiếc xe lao vút đi, để lại bụi đường và một thân người run rẩy đứng giữa nắng. Không chỉ mất tài sản. Mà mất luôn niềm tin vào lòng người. Ông đứng đó, lặng đi rất lâu… Không trách ai, chỉ thấy lòng buồn. Đời có những người thấy người yếu thì không thương, Thấy người khổ lại tìm cách lấy thêm. Nhưng ông tin: Cái lấy bằng tổn thương người khác – sớm muộn cũng trả bằng nước mắt của chính mình. 🔴 TẬP 4 “BUÔNG ĐƯỢC MỚI AN – GIỮ CHẶT CHỈ KHỔ” Nhìn lại những câu chuyện đã qua, ông càng tin một điều: Con người khổ không phải vì thiếu – mà vì tham. Đổ vỡ không phải vì nghèo – mà vì sân si. Lạc lối không phải vì ngu – mà vì không chịu buông. Tiền nhiều mà tâm không yên – vẫn là nghèo. Nhà cao cửa rộng mà lòng bất an – vẫn là khổ. Có những người thắng cả thiên hạ, Nhưng lại thua chính lòng mình. Ông chỉ mong con cháu hiểu: Sống chậm lại một chút. Nhường nhau một chút. Biết đủ một chút. Buông nhẹ một chút. Để đổi lấy những đêm ngủ yên… Và những ngày bình an. 🌙 ĐOẠN KẾT – BUÔNG XUỐNG ĐỂ ĐƯỢC LÊN Đêm khuya, khi mọi chuyện đã lắng lại, ông ngồi nghĩ về chính cuộc đời mình. Từ lúc còn rất trẻ, ông đã lăn lộn kiếm tiền để tự nuôi sống bản thân. Không dựa ai. Không chờ ai. Nhưng con đường làm ăn chưa bao giờ bằng phẳng. Ông đã gặp đủ mọi hạng người: Có người tranh giành, có người chụp giật, có người lợi dụng. Đáng buồn hơn, phần nhiều lại là người quen, người thân, người rất gần gũi với mình. Có những lúc mất mát không phải vì mình ăn chơi hay hoang phí, mà vì người khác chiếm hữu, lấy đi. Lúc đầu, buông bỏ thật không dễ. Tiếc chứ… đau chứ… xót chứ… Nhưng rồi ông học cách buông. Buông không phải vì yếu đuối, mà vì không muốn để lòng mình bị trói buộc bởi oán hận và tiếc nuối. Kỳ lạ thay, càng buông được, lòng càng nhẹ. Càng nhẹ lòng, đầu óc càng sáng. Mà khi tư duy sáng suốt, tự nhiên đường đi lại mở ra. Ông nhận ra một điều rất lạ: Khi mình thanh thản, ra ngoài xã hội lại thường gặp người tốt giúp đỡ. Không cần cầu xin. Không cần quen biết. Chỉ là tự nhiên gặp… rồi tự nhiên có cơ hội. Có khi đi chơi cũng gặp cơ hội. Đi chợ cũng gặp cơ hội. Đi du lịch, đi ăn uống, cũng có thể gặp những cái duyên làm ăn rất bất ngờ. Không cần ai chứng kiến. Không cần ai chống lưng. Mình tự bước vào cuộc chơi một cách tỉnh táo, rồi tự nhiên có lợi nhuận. Có một giai đoạn hơn mười năm trước, ông gần như mất hết. Không phải vì ăn chơi, mà vì những người thân cận chiếm giữ. Ông lại buông… rồi ra đi, làm lại từ đầu. Và trong cái lúc tưởng như chẳng còn gì, ông lại gặp được một hướng đi mới – thứ ngày xưa người ta gọi là tiền ảo, còn bây giờ pháp luật gọi là tiền kỹ thuật số. Ông chỉ coi đó là một cái duyên, một cơ hội trời cho – vậy thôi. Gần đây nữa, trong một buổi đi chợ rất tình cờ, ông lại gặp một người bày bán những đồng tiền cổ giữa một hội chợ đông người. Hàng nghìn người đi qua, không ai để ý. Ông bỏ ra số tiền rất nhỏ – chỉ bằng một bữa nhậu – nhưng giá trị của nó lại lớn hơn rất nhiều. Ông chợt hiểu: Không phải mình giỏi hơn ai. Chỉ là khi lòng mình yên, mắt mình sáng, đầu mình tỉnh, thì cơ hội tự nhiên hiện ra trước mặt. Tất cả những câu chuyện ông kể… Từ những người tham mà mất, từ những kẻ chiếm mà tan, đến chính cuộc đời ông – buông mà được. Cuối cùng, ông nghiệm ra một điều giản dị: Bình an là tài sản lớn nhất. Có bình an thì mới có sáng suốt. Có sáng suốt thì mới nhìn thấy cơ hội. Còn nếu lòng đầy tham – sân – si, thì dù vàng chất đầy nhà, cũng không giữ nổi hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét