Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

“Khi máu mủ không còn là chốn bình yên”

CÂU CHUYỆN ĐÊM KHUYA “Khi máu mủ không còn là chốn bình yên” Đêm đã khuya. Ngoài hiên gió khẽ lay hàng cau cũ, tiếng côn trùng rì rầm như lời thì thầm của thời gian. Ông ngồi một mình bên ngọn đèn vàng nhạt, chậm rãi rót chén trà nguội, rồi nghĩ về một điều không phải ai cũng dám nói: Có những người… dù mang cùng dòng máu, cũng buộc phải học cách buông tay. Nghe thì tàn nhẫn. Nhưng đôi khi, để giữ được sự bình yên cho chính mình và cho gia đình, ta không còn con đường nào khác. Bởi không phải cứ chung huyết thống là chung tấm lòng. Có người gọi nhau là anh em, mà cách sống lại xa lạ hơn cả người dưng. Cổ nhân từng dạy: “Thân mà không nghĩa, gần mà không tình, thì chữ thân cũng vô ích.” Ông đã chứng kiến nhiều cảnh đời, và rút ra chín kiểu anh em, nếu cố giữ, chỉ làm lòng thêm tổn thương. Kiểu thứ nhất, là anh em chỉ tìm đến khi cần nhờ vả. Khi mình khổ, họ im lặng. Khi mình khá lên, họ xuất hiện với nụ cười ngọt ngào. Họ không xem mình là ruột thịt, mà xem như một cái ví biết đi, một ngân hàng di động. Kiểu thứ hai, là anh em sống bằng sự so đo, đố kỵ. Thấy mình hơn lên, họ không vui, chỉ khó chịu và khó chịu. Tình thân như vậy không nuôi dưỡng yêu thương, chỉ nuôi lớn mệt mỏi. Kiểu thứ ba, là anh em bất hiếu, hỗn hào với cha mẹ. Người dám quay lưng với gốc rễ sinh thành, thì lòng dạ ấy khó mà đặt trọn niềm tin. Kiểu thứ tư, là anh em thích nói xấu, chia rẽ. Mỗi bữa cơm gia đình thành chiến trường. Mỗi câu nói thành mũi dao. Sự bình yên không còn chỗ trú. Kiểu thứ năm, là anh em nghiện ngập, rượu chè, cờ bạc. Không muốn đứng lên làm lại cuộc đời, chỉ muốn kéo người khác chìm xuống cùng mình. Kiểu thứ sáu, là anh em lấy oán báo ơn. Bạn giúp họ mười lần, họ quên. Bạn từ chối một lần, họ hận suốt đời. Kiểu thứ bảy, là anh em sống giả nghĩa. Ngoài miệng thì thương, trong lòng thì ganh ghét, đố kỵ, tính toán. Kiểu thứ tám, là anh em lợi dụng cha mẹ để mưu cầu lợi ích riêng. Tranh giành tài sản, xé nát tình thân, biến máu mủ thành món hàng. Và kiểu cuối cùng, là anh em coi thường đạo lý, sống bất nhân. Với kiểu người ấy, cắt đứt không phải là tuyệt tình, mà là tự cứu mình. Ông nhấp thêm ngụm trà nguội, lòng chợt lắng lại. Tình thân vốn là phúc. Nhưng giữ sai người, phúc có thể hóa họa. Đôi khi, xa ra một chút, lòng mới yên, đời mới lành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét