Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026
Những thứ mà khi còn trẻ, ngày nào ông cũng lặn lội đi sưu tầm, mua về rồi bán lại.
CÂU CHUYỆN MẤY NGÀY GẦN ĐÂY
Mấy tháng nay, ông quanh quẩn trong nhà.
Sáng thì tiêm.
Chiều lại tiêm.
Rồi uống thuốc.
Ngày nối ngày, giống nhau đến mức… quên mất hôm nay là thứ mấy.
Bà vợ nhìn ông, nói nhẹ: — Thôi anh đi hội chợ với em cho vui. Nằm nhà hoài buồn lắm.
Ông gật đầu.
Ra đến hội chợ mới biết… đông.
Cả ngàn chiếc xe gửi.
Có lẽ cũng cả ngàn người đi lại.
Tiếng nói cười, tiếng rao, tiếng loa…
Cả một thế giới chuyển động, trong khi ông thì chống gậy, bước từng bước một.
Từ sáng đến trưa,
đi chưa hết nửa cái chợ.
Đến trưa, ông tìm được một cái ghế.
Ngồi xuống.
Thở.
Nghỉ.
Chiều chuẩn bị về,
đôi mắt già bỗng dừng lại trước hai quầy hàng nhỏ.
Những món đồ cũ.
Những thứ mà khi còn trẻ, ngày nào ông cũng lặn lội đi sưu tầm, mua về rồi bán lại.
Tự nhiên, cái nghề cũ… sống dậy.
Ông ghé tai vợ, thì thầm: — Em ơi… trong này có bạc đấy.
— Em có thấy mấy cái có chữ số không?
— Nhân lên là ra… mua về là có cỡ 1,6 kg bạc đó.
Bà vợ đứng nhẩm tính.
Nhân.
Chia.
Rồi… móc túi chuyển khoản.
Gần 5 triệu.
Bà cười: — Vậy là hết tiền tiêu tháng này nha.
Ông cũng cười. — Ừ… hết thì hết.
Từ hôm qua đến hôm nay,
không còn tiền đi chợ.
Trong nhà, cậu con trai 10 tuổi nghe mẹ nói vậy.
Nó lặng lẽ đi vào phòng,
mở con lợn tiết kiệm.
Lấy ra 500 ngàn, đem cho mẹ: — Mẹ vay con.
Mẹ cầm tiền, hơi sững lại.
Một ngày trôi qua.
Tối, đi học về,
thằng bé lẩm bẩm: — Lo quá…
Mẹ hỏi: — Lo cái gì?
Nó trả lời, rất nghiêm: — Con lo mẹ không có tiền trả con.
Rồi nó hỏi tiếp: — Bao giờ mẹ có lương?
Mẹ nói: — Chưa biết… chưa thấy phường báo.
Nó suy nghĩ một chút, rồi nói thêm: — Mai mà có tiền… mẹ lại mua vịt quay ăn, ăn xong lại hết tiền, rồi không có tiền trả con đâu.
Nằm đó, ông nghe hết.
Nghe mà không cười lớn được,
chỉ cười trong lòng.
Vì nó nói… đúng.
Tết Dương lịch,
nhà nước cho 400 ngàn.
Lĩnh về.
Mẹ mua vịt quay.
Ăn xong.
Hết tiền.
Ông nằm im, suy ngẫm.
Rồi ông nói với vợ, giọng rất nhẹ: — Vậy là ok rồi đó em.
Bà nhìn ông.
Ông nói tiếp: — Mới 10 tuổi mà nó đã biết kiếm tiền,
— biết cho vay,
— biết tính toán,
— biết giữ,
— biết đòi.
Ông thở ra một hơi dài: — Ngày anh còn bé…
— không ai dạy,
— không ai bảo,
— không có bài học nào về tiền cả.
Chỉ có đói,
chỉ có tự bươn chải,
chỉ có làm sai rồi tự sửa.
Còn bây giờ…
thằng bé học bài học đầu tiên về tiền ngay trong gia đình,
bằng chính 500 ngàn của nó.
Ngoài kia, giá bạc vẫn lên xuống.
Trong nhà, tiền thì thiếu.
Nhưng ông biết,
có những thứ đang sinh lời rất âm thầm.
Không phải bạc.
Không phải vịt quay.
Mà là:
một đứa trẻ biết nghĩ,
biết lo,
và biết giữ đồng tiền của mình.
Nghĩ tới đó,
ông nằm nghiêng sang bên.
Trong lòng yên.
Vì ông biết…
👉 Mình không để lại nhiều tiền,
nhưng đã kịp để lại một bài học cho con .
CÂU KẾT – LỜI DẶN VỢ
Nghĩ đến mấy món đồ vừa mua ở hội chợ,
ông quay sang nói với vợ, chậm rãi, không vội:
— Mấy thứ này không phải đồ thường đâu em.
— Nó là đồ cổ, đã hơn 130 năm tuổi rồi… từ khoảng 1828.
— Trong đó có kim loại quý.
— Nếu quy ra bạc 999, tổng cũng cỡ 1,6 kg.
Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
— Nhưng không phải ai cũng bán được đâu.
— Muốn bán cho đúng giá, phải gặp thợ phân kim.
— Không thì phải gặp người biết mà mua.
— Còn không gặp được… thì cứ giữ lại, coi như đồ cổ để dành cho con.
Bà vợ nghe, gật đầu.
Ông mỉm cười rất nhẹ, nói thêm một câu, như đúc từ cả đời trải qua:
— Người lớn tuổi như anh,
không còn nhanh tay,
không còn khỏe chân…
nhưng có cái mà người trẻ chưa có.
— Đó là tuổi đời trải nghiệm.
— Có những cơ hội,
người trẻ nhìn không ra.
— Không phải vì họ kém,
— mà vì họ chưa đi đủ đường.
Ông nhìn xa xăm, rồi kết lại:
— Cơ hội không phải lúc nào cũng nằm ở chỗ ồn ào.
— Nhiều khi nó nằm lặng lẽ trong mấy món đồ cũ,
— chỉ ai từng đi qua đủ mất mát,
— đủ va đập,
— mới nhận ra được giá trị thật.
Nói xong, ông im lặng.
Không phải vì hết lời,
mà vì đã nói đủ.
Ngoài kia, người ta vẫn mua bán,
vẫn lời – lỗ – hơn thua.
Còn trong căn nhà nhỏ này,
ông thấy yên.
Vì ông biết:
👉 Mình không chỉ mua được đồ,
mà còn giữ lại được một cách nhìn đời –
để lại cho vợ,
cho con,
và cho cả mai sau.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét