Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026
NHIỀU TIỀN ĐỂ LÀM GÌ – CHUYỆN KỂ ĐÊM KHUYA CỦA MỘT ÔNG GIÀ CUỐI ĐỜI
NHIỀU TIỀN ĐỂ LÀM GÌ – CHUYỆN KỂ ĐÊM KHUYA CỦA MỘT ÔNG GIÀ CUỐI ĐỜI
Đêm khuya…
Gió ngoài hiên thổi nhẹ.
Căn nhà im lặng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc như nhắc người ta về thời gian đang trôi rất nhanh.
Ông ngồi một mình, rót một ngụm trà đã nguội, chợt buột miệng hỏi…
“Nhiều tiền để làm gì hở con?”
Ngày trẻ, ông cũng từng chạy theo tiền bạc như bao người.
Cứ nghĩ có tiền là có tất cả: danh dự, hạnh phúc, tiếng nói trong xã hội.
Nhưng rồi ông mới hiểu…
Có những đồng tiền đổi lại bằng nước mắt, bằng tan vỡ, bằng những cái quay lưng không thể hàn gắn.
Nhiều tiền…
Đôi khi không làm người ta gần nhau hơn,
mà lại khiến lòng người xa cách.
Từ thương yêu hóa nghi ngờ,
từ sẻ chia thành so đo,
từ nghĩa vợ chồng thành những cuộc hơn thua, bẽ mặt.
Có những gia đình tan đàn xẻ nghé,
con cái đứng giữa hai bờ,
người lớn thì tự ái, tổn thương, trách móc nhau suốt một đời.
Chỉ vì… đồng tiền bước vào giữa tình người.
Ông từng chứng kiến những ánh mắt đỏ hoe trong đêm,
những tiếng thở dài nghẹn lại,
những câu hỏi không bao giờ có lời đáp:
“Ngày xưa thương nhau như thế, sao bây giờ lại thành ra vậy?”
Tiếc nuối những ngày đã qua…
Xót xa cho một mái ấm từng rất ấm nồng.
Có những cái nắm tay đã buông ra vĩnh viễn,
chỉ vì người ta quên mất điều gì mới là quan trọng.
Con người dành cả đời để mưu cầu danh vọng, tiền bạc,
cứ tưởng đó là hạnh phúc.
Đến khi có trong tay rồi,
mới giật mình nhận ra:
trong căn nhà rộng, lòng lại trống.
Trong ví đầy tiền, trái tim lại lạnh.
Hạnh phúc thật ra rất giản đơn:
Là bữa cơm có tiếng cười.
Là sức khỏe còn đủ để bước ra ngoài nắng sớm.
Là có một người chờ mình về khi trời tối.
Là còn được gọi hai tiếng “gia đình”.
Nhưng tiếc thay…
Nhiều người chỉ nhận ra điều đó khi đã đánh mất.
Như giọt cà phê đắng nơi đầu lưỡi,
không biết là sầu đời hay sầu tình.
Đắng chát… như những cuộc hôn nhân phôi pha.
Uống vào rồi mới thấy cay,
nhưng đã muộn để quay lại vị ngọt ban đầu.
Ông lại tự hỏi:
Nếu nghĩa vợ chồng không còn,
nếu tổ ấm chỉ còn là bốn bức tường lạnh lẽo,
thì nhiều tiền để làm chi?
Có mang theo được gì khi nhắm mắt xuôi tay đâu con…
Tiền có thể mua nhà,
nhưng không mua được hơi ấm.
Có thể mua thuốc,
nhưng không mua được sức khỏe đã mất.
Có thể mua tiệc tùng,
nhưng không mua được một bữa cơm gia đình trọn vẹn.
Đến cuối đời rồi,
người ta chỉ mong một điều rất nhỏ:
Được bình yên.
Được yêu thương.
Được sống tử tế với nhau từng ngày còn lại.
Ông kể lại câu chuyện này,
không phải để trách tiền,
mà để nhắc con cháu:
Đừng để đồng tiền biến tình yêu thành gánh nặng,
đừng để hơn thua làm tan nát nghĩa tình.
Hãy giữ gia đình, giữ sức khỏe, giữ nhân nghĩa –
đó mới là tài sản mang theo được suốt cuộc đời.
Đêm khuya rồi…
Ngoài kia gió vẫn thổi.
Ông khép lại câu chuyện,
chỉ mong những lời này thấm chậm vào lòng con cháu,
như một giọt trà ấm giữa đêm dài…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét