Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026
GIỌNG KỂ ĐÊM KHUYA – SO SÁNH NGƯỢC THỜI GIAN
Đêm đã khuya rồi.
Trong căn phòng yên tĩnh,
ông lại nằm đó…
nằm ngửa một lúc,
rồi chậm rãi nghiêng sang bên trái,
mỏi thì lại nghiêng sang bên phải.
Mắt mở, nhưng không nhìn trần nhà nữa.
Ông nhìn ngược thời gian.
Giả sử…
ngày đó ông không bán 1 kg bạc.
Bạc vẫn nằm im trong rương.
Nặng.
Lạnh.
Im lìm.
Năm tháng trôi qua,
giá bạc lên, rồi xuống, rồi lại lên.
Người ta kháo nhau:
“Giữ bạc là khôn lắm!”
Ừ… khôn.
Nhưng nếu không bán bạc,
ông không có căn nhà đầu cầu Chương Dương.
Không có một chỗ trú chân giữa Hà Nội những năm khó khăn.
Không có những đêm mưa,
có mái che,
có tiếng người,
có cảm giác “mình đang sống”.
Bạc thì còn.
Nhưng đời thì đứng ngoài cửa.
Rồi giả sử tiếp một bước nữa…
Giả sử ông bán bạc mua nhà,
nhưng không bán nhà.
Ngôi nhà ấy…
nếu giữ tới bây giờ,
giá chắc không phải tính bằng kg bạc nữa.
Người ta sẽ bảo:
“Thấy chưa, giữ nhà mới là khôn!”
Ừ… cũng khôn.
Nhưng nếu không bán nhà:
Ông không có chiếc xe máy để đi lại mưu sinh
Không có chuyến đi Nga
Không có những va đập, những mất mát
Và cũng không có một lần bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng
Ông sẽ có tài sản.
Nhưng có khi…
lại thiếu bản lĩnh.
Nghĩ tới đây,
ông khẽ cười một mình.
Hi hi…
Hóa ra:
Không bán bạc → giữ được bạc, mất trải nghiệm
Không bán nhà → giữ được nhà, mất hành trình
Còn bán hết → mất vật chất, nhưng được một đời để nhớ
Ông nằm im,
nghe tim mình đập chậm lại.
Bây giờ ông chẳng còn sức để mua bán nữa.
Giá bạc ngoài kia nhảy múa,
luật hôm nay đúng, mai lại khác.
Ông chỉ nghĩ đến con cháu.
Ông mong tụi nhỏ hiểu rằng:
Giữ cái gì,
bán cái gì,
không quan trọng bằng
biết mình đang đổi nó lấy điều gì.
Có người đổi bạc lấy tiền.
Có người đổi tiền lấy nhà.
Có người đổi cả đời yên ổn
lấy một giấc mơ.
Không ai sai cả.
Chỉ là…
mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó.
Đêm càng về khuya.
Ngoài kia, thế giới vẫn quay rất nhanh.
Còn ông…
nằm đó,
lật người rất khẽ.
Trong lòng không còn câu hỏi:
“Giá như…”
Chỉ còn một câu đủ nhẹ để ngủ yên:
“Mỗi đời người,
chỉ cần sống sao cho
khi nằm xuống,
không thấy mình đã bỏ quên chính mình.”
Ông nhắm mắt.
Đêm yên.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét