Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

Có những ngày trong đời, chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ rưng rưng…

Có những ngày trong đời, chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ rưng rưng… Đúng ngày này của năm 2025, em đã tự tay đẩy chiếc xe lăn đưa anh vào phòng mổ. Một tay em xách túi giấy tờ, tay còn lại giữ chặt chiếc xe lăn như sợ buông ra là mất anh vậy… Đi đến trước cửa phòng mổ, em chỉ biết tranh thủ chụp vài tấm hình làm kỷ niệm. Lúc đó trong lòng em chẳng biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ biết nhìn anh mà cố gượng cười để anh yên tâm. Cánh cửa phòng mổ khép lại… Em đứng lặng ngoài hành lang bệnh viện Bangkok, nghe tiếng bước chân bác sĩ, tiếng xe đẩy đi qua mà tim cứ run lên từng hồi. Vậy mà hôm nay đã tròn một năm… Anh đã trở về từ phòng mổ ấy, trở về trong vòng tay chăm sóc của em, trở về với mái nhà, với những bữa cơm giản dị, với những ngày bình yên mà trước đây mình từng nghĩ là điều rất đỗi bình thường. Sau biến cố đó em mới hiểu: Còn được ngồi cạnh nhau, còn được chăm nhau từng viên thuốc, từng bữa ăn, từng giấc ngủ… đó đã là hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời. Một năm trôi qua… Em vẫn nhớ như in cái ngày đưa anh vào phòng mổ. Và hôm nay, em chỉ muốn nói một câu thật nhẹ lòng: “Cảm ơn trời Phật… đã trả anh về lại bên em.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét