Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026
ông kể con cháu nghe một chuyện cũ ở vùng núi xa xôi.
chuyện đêm khuya nhé…
Đêm khuya rồi, bếp lửa chỉ còn hồng than, ông kể con cháu nghe một chuyện cũ ở vùng núi xa xôi. Ngày ấy, có một gia đình người dân tộc, nghèo thôi, nhưng sống hiền lành, biết trước biết sau. Nhà cũ nát quá, mưa xuống là dột, gió lên là run, nên cả nhà bàn nhau đào móng xây lại căn nhà mới cho con cháu có chỗ trú thân.
Đang đào đất, cuốc vừa chạm sâu thì nghe một tiếng “keng” khô khốc. Đào thêm nữa, lộ ra một cái chum lớn, to lắm, đất bám kín quanh miệng. Mở ra rồi, cả nhà đứng lặng người… trong chum là rất nhiều đồng tiền cổ, xếp chồng lên nhau, đã sậm màu theo năm tháng. Trên mặt tiền còn in rõ những con số xa xưa: 1888… 1895…
Nhưng lạ thay, người cha không mừng rỡ. Ông ấy ngồi xuống, thở dài, rồi nói chậm rãi: “Của này không phải tự nhiên mà có. Nó nằm dưới đất cả trăm năm, ắt từng gắn với một kiếp người.
Ông kể lại chuyện này cho con cháu nghe, không phải để mơ giàu sang. Ông chỉ muốn dặn một điều: tiền bạc tìm được dễ dàng, nhưng cái tâm con người mới là thứ phải giữ cho thật sạch. Đêm khuya, nghĩ vậy thôi, rồi ngủ cho yên lòng…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)












































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét