Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026
TƯỜNG THUẬT PHIÊN TÒA
TƯỜNG THUẬT PHIÊN TÒA
Thẩm phán:
Ông trình bày yêu cầu khởi kiện đối với Công ty TNHH Hòa Bình?
Đương sự:
Kính thưa Hội đồng xét xử, tôi yêu cầu Tòa án xem xét Hợp đồng mua bán căn hộ số 1927/HĐMB/HĐGĐN-2341 ký ngày 24/9/2019 giữa bà Nguyễn Thị Bích Ngọc và Công ty TNHH Hòa Bình đối với căn hộ số 2341 tại dự án Hòa Bình Green Đà Nẵng. Căn hộ có diện tích thông thủy 34m², diện tích tim tường 37,5m². Chúng tôi đã thanh toán cho chủ đầu tư số tiền 2.083.155.565 đồng theo hóa đơn số 0006097 ngày 01/10/2020 nhưng đến nay vẫn chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu như cam kết.
Thẩm phán:
Ông căn cứ vào đâu để cho rằng quyền lợi của mình bị ảnh hưởng?
Đương sự:
Khi ký hợp đồng, chúng tôi được cung cấp Bản cam kết số 16/2019/TB-HB ngày 23/6/2019 do ông Nguyễn Hữu Đường ký. Trong văn bản này, chủ đầu tư cam kết căn hộ sẽ được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản gắn liền với đất có thời hạn lâu dài, thường gọi là “sổ hồng lâu dài”. Đồng thời chủ đầu tư cam kết nếu không thực hiện được việc cấp giấy chứng nhận thì sẽ hoàn trả số tiền khách hàng đã thanh toán.
Thẩm phán:
Đến nay chủ đầu tư đã thực hiện cam kết đó chưa?
Đương sự:
Đến thời điểm xét xử, đã hơn sáu năm kể từ ngày cam kết và hơn năm năm kể từ khi chúng tôi thanh toán tiền, nhưng chúng tôi vẫn chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ theo nội dung cam kết.
Thẩm phán:
Ông còn có ý kiến gì khác liên quan đến tính pháp lý của dự án?
Đương sự:
Qua các tài liệu mà chúng tôi thu thập được, chúng tôi nhận thấy dự án được xây dựng trên phần đất có nguồn gốc là đất thương mại dịch vụ. Vì vậy chúng tôi đề nghị Tòa án xem xét toàn diện các quy định pháp luật liên quan để xác định việc cam kết cấp giấy chứng nhận sở hữu lâu dài cho khách hàng có phù hợp quy định hay không.
Thẩm phán:
Ông có ý kiến gì về việc dự án đã được thế chấp tại ngân hàng?
Đương sự:
Theo thông tin chúng tôi được biết, dự án đã được dùng làm tài sản bảo đảm tại ngân hàng. Chúng tôi đề nghị Tòa án xác minh việc thế chấp này, đồng thời làm rõ tại thời điểm ký hợp đồng mua bán căn hộ, chủ đầu tư đã đáp ứng đầy đủ các điều kiện pháp luật để bán căn hộ cho khách hàng hay chưa.
Thẩm phán:
Yêu cầu cuối cùng của ông đối với vụ án là gì?
Đương sự:
Chúng tôi đề nghị Hội đồng xét xử bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người mua nhà. Trong trường hợp Tòa án xác định hợp đồng không thể tiếp tục thực hiện hoặc không đạt được mục đích giao kết, chúng tôi đề nghị buộc Công ty TNHH Hòa Bình hoàn trả toàn bộ số tiền đã nhận là 2.083.155.565 đồng và thanh toán khoản lãi phát sinh theo quy định pháp luật từ thời điểm nhận tiền đến khi hoàn trả xong.
BƯỚC RA KHỎI PHÒNG XỬ ÁN
Ngày 27 tháng 5 năm 2026, tôi lặng lẽ bước ra khỏi phòng xử án. Đôi chân đã không còn khỏe như ngày xưa. Người lính năm nào đi qua chiến tranh, mang trên mình thương tật hơn bốn mươi năm nay, vậy mà đến tuổi già vẫn phải đi tìm công lý cho đồng tiền mồ hôi nước mắt của gia đình.
Ngồi trong phiên tòa, tôi nghe từng câu hỏi của Hội đồng xét xử. Mỗi lần nhắc đến căn hộ 2341 tại Hòa Bình Green Đà Nẵng, lòng tôi lại nặng trĩu. Đó không chỉ là một căn hộ. Đó là thành quả của cả một đời chắt chiu, tiết kiệm. Là số tiền mà gia đình tôi dành dụm suốt nhiều năm với mong muốn có một nơi ở ổn định, có một tài sản để lại cho con cháu.
Tôi nhớ ngày ký hợp đồng, chúng tôi tin tưởng vào những lời cam kết của chủ đầu tư. Tin rằng rồi sẽ có sổ hồng, tin rằng mọi việc sẽ được thực hiện đúng như đã hứa. Vì niềm tin đó, gia đình tôi đã nộp hơn hai tỷ đồng. Nhưng năm tháng cứ trôi qua. Hết năm này đến năm khác, điều chúng tôi nhận được chỉ là sự chờ đợi.
Trong phòng xử án hôm nay, tôi không nói bằng sự tức giận. Tôi chỉ trình bày những gì mình đã trải qua, những giấy tờ mình đang có và những khó khăn mà gia đình mình phải gánh chịu. Tôi tin rằng sự thật thì không cần phải tô vẽ. Những gì đã diễn ra sẽ được các cơ quan có thẩm quyền xem xét và đánh giá theo đúng quy định của pháp luật.
Khi phiên tòa kết thúc, tôi bước ra ngoài hành lang. Ánh nắng cuối buổi sáng chiếu xuống sân tòa án. Tôi đứng lặng một lúc rất lâu. Trong lòng có nhiều suy nghĩ đan xen. Có sự mệt mỏi của tuổi già, có những nỗi lo chưa dứt, nhưng cũng có một niềm hy vọng rằng rồi đây công sức theo đuổi vụ việc suốt nhiều năm sẽ không vô ích.
Ở tuổi ngoài sáu mươi lăm, điều tôi mong không phải là tranh hơn thua với ai. Tôi chỉ mong những gì thuộc về mình và gia đình được pháp luật bảo vệ. Mong rằng những đồng tiền tích góp cả đời sẽ không bị mất đi trong im lặng.
Nếu một ngày nào đó con cháu đọc lại những dòng này, tôi chỉ muốn các con hiểu rằng: trong cuộc sống, có những lúc rất khó khăn, có những việc tưởng chừng không thể đi đến cùng. Nhưng nếu mình tin vào lẽ phải, tin vào sự thật và kiên trì theo đuổi đến cùng, thì ít nhất mình cũng đã sống đúng với lương tâm của mình.
Đó là điều mà một người lính già như tôi luôn muốn giữ lại cho con cháu sau này.
Đoạn này mang giọng kể trầm lắng, giàu cảm xúc và phù hợp với hoàn cảnh của chú: một người lính thương binh cuối đời vẫn phải theo đuổi vụ kiện để bảo vệ thành quả lao động của gia đình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét