Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2026

MỘT CÂU CHUYỆN TÔI ĐÃ TẬN MẮT CHỨNG KIẾN TỪ NĂM 2019

MỘT CÂU CHUYỆN TÔI ĐÃ TẬN MẮT CHỨNG KIẾN TỪ NĂM 2019 Có một điều tôi muốn chia sẻ thêm với mọi người. Những điều tôi nói hôm nay không hoàn toàn chỉ là đọc trên báo hay xem trên mạng. Từ năm 2019, tôi đã có dịp sang Thái Lan và tận mắt nhìn những dự án bất động sản ở đó. Tôi đã đứng tại dự án. Đã nhìn.
Đã sờ. Đã chạm vào những gì người ta xây dựng. Và lúc đó tôi đã có một suy nghĩ: Tại sao những nước ở ngay cạnh chúng ta lại có những thứ mà chúng ta vẫn đang loay hoay? Đến hôm nay, nhìn Trung Quốc đang thay đổi mạnh mẽ cách quản lý bất động sản, nhìn Thái Lan đã có những cơ chế bảo vệ người mua được xây dựng từ nhiều năm trước… Tôi lại càng thấy câu hỏi ấy đáng suy nghĩ hơn. Việt Nam chúng ta không thiếu người tài. Không thiếu doanh nghiệp lớn. Không thiếu tỷ phú. Không thiếu những dự án hàng nghìn tỷ, thậm chí hàng chục nghìn tỷ đồng. Nhưng bên cạnh những con số rất đẹp ấy… vẫn còn rất nhiều người dân đang chật vật để có một căn nhà. Và đây là điều tôi nói vui một chút: “Tỷ phú thì ra đời ngày càng nhiều… nhưng dân đen thì vẫn còn khổ nhiều!” 😄 Nói vui vậy thôi. Nhưng phía sau câu nói vui ấy là một câu hỏi rất nghiêm túc: Sự phát triển của bất động sản cuối cùng phải phục vụ cho điều gì? Là để tạo ra thật nhiều tỷ phú? Hay để tạo ra một thị trường trong đó: người dân có thể mua được nhà, doanh nghiệp có thể làm ăn, ngân hàng có thể cho vay, nhà nước quản lý được rủi ro, và quan trọng nhất: người bỏ tiền mua nhà không phải sống trong nỗi lo dự án có hoàn thành hay không. Tôi không cho rằng Việt Nam phải copy Thái Lan. Cũng không phải cứ Trung Quốc thay đổi là Việt Nam phải làm theo. Nhưng tôi tin rằng: Nhìn người khác đi trước không phải để tự ti. Mà để biết mình đang ở đâu và còn phải đi bao xa. Năm 2019 tôi đã nhìn thấy một số điều ở Thái Lan. Năm 2026 tôi nhìn thấy Trung Quốc đang thay đổi. Còn Việt Nam? Tôi nghĩ chúng ta cũng đang “cựa mình”. Nhưng tôi mong một ngày không xa, khi nói về bất động sản Việt Nam, chúng ta không chỉ nói: Bao nhiêu dự án? Bao nhiêu tỷ phú? Bao nhiêu nghìn tỷ đồng? Mà có thể nói một câu đơn giản hơn: “Người dân bỏ tiền mua nhà và cảm thấy an toàn.” Nếu làm được điều đó… thì đó mới thực sự là phát triển. Còn các anh chị nghĩ sao? Việt Nam đang đi chậm, đang đi đúng hướng, hay đang cần một cú “cựa mình” mạnh hơn nữa? Hãy để lại bình luận. Biết đâu từ những câu chuyện rất đời của chúng ta, lại mở ra được một cuộc tranh luận rất lớn về thị trường bất động sản Việt Nam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét