Thứ Hai, 14 tháng 9, 2026

CHUYỆN ĐÊM KHUYA: CÁI NỒI CƠM MỘT NGƯỜI ĂN

CHUYỆN ĐÊM KHUYA: CÁI NỒI CƠM MỘT NGƯỜI ĂN Các con, các cháu lại đây, ông kể cho nghe một chuyện cũ. Chuyện của ông với bà các con, cách đây đã 21 năm rồi đấy. Ngày ấy, ông còn chưa già như bây giờ, nhưng cũng đã sống một mình lâu lắm rồi. Đầu ngõ nhỏ nhà mình ngày ấy có một cửa hàng bán đồ điện gia dụng. Nhỏ thôi, kê đủ thứ nồi niêu, ấm chén. Cô chủ cửa hàng thì trẻ lắm, mới ngoài hai mươi, nói cười lanh lảnh, ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn. Một buổi chiều, ông đến chơi nhà một người bạn ở trong ngõ. Ngõ thì nhỏ, chẳng có chỗ để xe. Ông ngó quanh, chỉ có trước cửa hàng của cô ấy là còn một chỗ trống. Ông mới rón rén dắt xe vào, bảo: - Cô cho tôi gửi nhờ cái xe một lát, tôi vào trong này một tí rồi ra ngay. Cô ấy ngẩng lên, cười tươi: - Vâng, bác cứ để đấy ạ! Ông vào nhà bạn, chén trà chén rượu, quên khuấy mất cái xe. Phải hơn một tiếng sau mới giật mình nhớ ra, vội chạy ra. Vừa là để xin lại cái xe, vừa tiện thể ngó vào cửa hàng.
Ông ngó quanh một lúc rồi chỉ vào một cái nồi cơm bé tí tẹo ở góc kệ, nói: - Cô bán cho tôi cái nồi này. Cô chủ tròn mắt nhìn ông: - Sao bác lại mua cái bé thế này ạ? Cái này chỉ nấu được một bát cơm thôi, ăn không đủ no đâu. Ông cười, giọng hơi buồn: - Tôi sống có một mình, một bát là đủ rồi cô ạ. Cô ấy im lặng nhìn ông một lúc. Rồi tự nhiên, nửa đùa nửa thật, cô ấy nói một câu mà đến tận bây giờ, đã gần 70 tuổi rồi, ông vẫn nhớ như in: - Vậy từ mai bác qua đây, cháu nấu cho bác ăn luôn nhé, mua nồi làm gì cho tốn tiền. Các con các cháu biết không, chỉ một câu nói đùa như thế thôi, mà ông đã không còn phải ăn cơm một mình nữa. Từ cái chỗ để xe nhờ, từ cái nồi cơm một người ăn, ông đã có bà của các con, có các con, có các cháu, có một gia đình. 21 năm qua, ông với bà đã đi qua biết bao nhiêu chuyện. Có những lúc vui, có những lúc buồn. Có những lúc tưởng như không thể đứng dậy được nữa vì thăng trầm, vì cạm bẫy, vì mất mát. Nhưng lạ lắm, mỗi lần ông quay đầu lại, ông vẫn thấy bà ở đó. Vẫn là cô chủ cửa hàng đầu ngõ năm nào, vẫn nụ cười ấy, vẫn câu nói "để tôi nấu cho mà ăn". Người ta hay hỏi ông, bí quyết gì mà nuôi được bà 21 năm mà bà vẫn trẻ, vẫn đẹp, vẫn hiền như trong tấm ảnh đang ngồi đọc sách ngoài hiên kia? Ông chỉ cười. Đâu phải ông nuôi bà. Chính là bà đã nuôi lại cuộc đời ông. Nuôi từ một người đàn ông ăn một bát cơm một mình, thành một người đàn ông có một mâm cơm đầy người thân. Thôi, khuya rồi. Các con các cháu đi ngủ đi. Nhớ, sau này nếu có đi gửi nhờ cái xe ở đâu, thì nhớ nhìn cho kỹ cô chủ cửa hàng nhé. Biết đâu, lại gửi được cả một đời người như ông. Tôi đi mua nồi cơm cho một người ăn, nhưng ông trời lại ship cho tôi một người nấu cơm cho cả đời. Câu chuyện bắt đầu như thế này đây Người ta đi mua nhà, mua xe... còn tôi, tôi đi mua một cái nồi cơm chỉ nấu được đúng MỘT BÁT. Chỉ vì không có chỗ để xe, tôi gửi nhờ trước một cửa hàng điện gia dụng đầu ngõ. Một tiếng sau quay lại, định tiện thể mua cho xong... Cô chủ nhìn tôi, rồi nói một câu mà tôi không bao giờ quên: Sao bác mua cái bé thế? Từ mai bác qua đây, cháu nấu cho bác ăn luôn nhé! Một câu nói đùa thôi... mà đã giữ chân tôi suốt 21 năm. 21 năm thăng trầm, cạm bẫy, mất mát... và cả một tình yêu mà đến hôm nay, khi tôi đã gần 70 tuổi, tôi vẫn phải thốt lên là mình quá may mắn. Nếu bạn tin vào hai chữ duyên phận, mời bạn vào xem hết câu chuyện của tôi. Câu chuyện bắt đầu từ một chỗ để xe nhờ. Xin mời quý vị cùng theo dõi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét