Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026
THÁNG BẢY TRI ÂN – NGHIÊNG MÌNH TƯỞNG NHỚ CÁC ANH HÙNG LIỆT SĨ
THÁNG BẢY TRI ÂN – NGHIÊNG MÌNH TƯỞNG NHỚ CÁC ANH HÙNG LIỆT SĨ
Tháng Bảy lại về. Trong không khí thiêng liêng của Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, tôi xin được cúi đầu, thành kính tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc; đồng thời gửi lòng biết ơn sâu sắc tới những người thương binh, bệnh binh đã để lại một phần máu thịt nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình hôm nay.
Tôi sinh ra trong một gia đình có cha là người lính. Ông lên đường làm cách mạng từ khi tôi còn chưa biết gì về cuộc đời. Tuổi thơ của tôi lớn lên trong vòng tay bà ngoại. Mãi đến năm bốn tuổi, tôi mới được gặp cha lần đầu tiên. Rồi tám năm sau, khi tôi mười hai tuổi, cha trở về. Nhưng người cha ngày trở về không còn là người lính khỏe mạnh năm xưa. Ông mang trên mình thương tật cột sống, quanh năm nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều phải có người chăm sóc.
Mẹ tôi là công nhân Nhà máy Dệt 8/3. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ đi làm từ sáng sớm đến tận đêm khuya để nuôi cả gia đình. Hai anh em tôi, một đứa gửi nhà trẻ, một đứa ở với bà ngoại. Có những ngày, tôi chỉ kịp nhìn thấy mẹ trong chốc lát rồi lại chờ đến hôm sau, thậm chí nhiều ngày sau mới gặp lại. Còn cha thì vẫn nằm đó, lặng lẽ chịu đựng những cơn đau của vết thương chiến tranh.
Năm 1972, Hà Nội chìm trong mưa bom B-52. Gia đình tôi phải sơ tán khỏi Thủ đô. Tôi vẫn không quên những ngày chạy bom cùng cha. Chính đôi mắt của một đứa trẻ đã chứng kiến máy bay Mỹ rơi xuống hồ Ngọc Hà. Hình ảnh ấy theo tôi suốt cuộc đời.
Rồi sơ tán lên Đông Anh. Tôi tận mắt thấy bom đánh trúng trạm biến thế, ga Đông Anh, thấy đoàn tàu bốc cháy, cột điện đổ sập, hàng hóa ngổn ngang, người chết nằm khắp nơi. Nhưng khi ấy tôi còn quá nhỏ, chưa hiểu hết sự mất mát của chiến tranh, cũng chưa biết sợ là gì.
Những ngày không có bom, lũ trẻ chúng tôi rong ruổi khắp cánh đồng, nhặt từng củ khoai còn sót lại, ăn sống để qua cơn đói. Đêm đến ngủ nhờ bất cứ đâu: góc bếp, chuồng trâu, chuồng dê hay chui vào đống rơm của hàng xóm. Chúng tôi vô tư nô đùa mà không biết những đứa trẻ chơi cùng lại chính là anh chị em họ hàng ruột thịt của mình.
Đó là thời kỳ cả đất nước đều gian khó. Gạo phải mua bằng sổ, thịt phải mua bằng tem phiếu. Đi học chỉ có vài cuốn sách và một cây bút. Có những ngày mưa dầm từ sáng đến tối, tôi ngồi nép bên đống rơm, bụng đói cồn cào, chỉ biết nhìn màn mưa rơi.
Tối đến, trong ánh lửa rơm lập lòe, cả nhà quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Một bát cơm ít ỏi, chút nước thịt, vài miếng thịt bé bằng bắp ngô. Sau này tôi mới biết đó là con lợn con vừa sinh đã chết, người thân mang về nấu để cả nhà có thêm chút chất đạm.
Đói thì phải đi kiếm ăn. Tôi lội mương bắt cua, mò ốc, nướng bằng chiếc lon sữa bò cũ để cầm hơi. Cánh đồng, con mương, đường tàu, sân kho... vừa là nơi vui chơi, vừa là nơi kiếm sống.
Có hôm đói quá, tôi lẻn vào nơi nấu bánh đúc, cạo lớp cháy dưới đáy nồi để ăn, rồi bị chó xích đuổi cắn rách cả chiếc quần đùi. Những buổi đến trường chỉ mặc chiếc quần đùi và áo may ô, vậy mà vẫn thấy vui, vẫn cười cùng bạn bè.
Thời gian lặng lẽ trôi. Đến năm mười lăm tuổi, mẹ đón tôi về thành phố. Cuộc sống vẫn nghèo khó nên tôi làm đủ nghề để kiếm sống: bơm xe đạp đầu đường, đẩy hàng thuê, bán gà thuê... Từ đó tôi bắt đầu hiểu thế nào là sự bất công, lừa lọc, va vấp của cuộc đời.
Tôi trưởng thành từ những tháng năm gian khổ ấy.
Mười bảy tuổi, khi chiến tranh biên giới nổ ra, tôi tình nguyện nhập ngũ. Tôi ra đi với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Nhưng ngày trở về, trên tay tôi là đôi nạng gỗ. Mới tròn hai mươi tuổi, tôi đã trở thành một thương binh. Những vết thương từ đầu đến chân khiến tôi phải đi bằng nạng, chống gậy và nhiều lúc phải ngồi xe lăn.
Ngày trở về với cuộc sống đời thường, tôi mới thấm thía rằng: sức khỏe là tài sản quý giá nhất của con người.
Rồi tôi cũng có những ước mơ rất bình dị: có một mái ấm, có người vợ để sẻ chia, có những đứa con để yêu thương và nương tựa lúc tuổi già, lúc trái gió trở trời. Tôi yêu bằng trái tim chân thành của một người lính còn nhiều vụng dại, rồi quyết định lập gia đình, mong có một người bạn đồng hành đi hết quãng đời còn lại.
Hôm nay, khi viết lại những dòng hồi ức này, tôi không mong kể khổ hay than thân. Tôi chỉ muốn con cháu mình hiểu rằng, những khó khăn hôm nay rồi cũng sẽ qua. Điều quý giá nhất mà mỗi người đang có chính là sức khỏe, là ý chí và niềm tin để bước tiếp.
Đừng vì một thất bại mà buông xuôi.
Đừng vì một khó khăn mà tuyệt vọng.
Chỉ cần còn sức khỏe, còn nghị lực và còn niềm tin, con người sẽ luôn có cơ hội làm lại từ đầu.
Ở đời, không có gì tự nhiên mà có.
Tự mình gánh nước mới biết quý từng giọt nước.
Tự mình leo núi mới biết trân trọng con đường bằng phẳng.
Tự mình gieo trồng mới hiểu giá trị của từng hạt gạo.
Tự mình lao động mới biết quý từng đồng tiền làm ra.
Tự mình trải qua gian khó mới thấu công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.
Và chỉ khi đi hết những thăng trầm của cuộc đời, ta mới hiểu rằng:
Không có con đường nào dẫn đến hạnh phúc mà không phải bước qua những gian nan.
Xin được nghiêng mình trước anh linh các anh hùng liệt sĩ. Xin tri ân những người thương binh đã hy sinh một phần tuổi xuân và máu xương vì Tổ quốc. Cầu mong thế hệ hôm nay và mai sau luôn biết trân trọng hòa bình, yêu thương gia đình, sống tử tế và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh to lớn của cha ông
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét