Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026
Câu chuyện đời tôi — Huỳnh Xuân Long Ghi lại để con cháu sau này còn nhớ mà kể lại
Câu chuyện đời tôi — Huỳnh Xuân Long
Ghi lại để con cháu sau này còn nhớ mà kể lại
Tuổi trẻ và những năm tháng chiến trường
Tôi sinh ra ở Hà Nội. Năm 1977, khi còn là một chàng thanh niên, tôi xung phong nhập ngũ, được phân công làm nhiệm vụ bên Campuchia. Ba năm sau tôi trở về, nhưng không còn nguyên vẹn như lúc ra đi: chân phải teo nhỏ, cẳng chân trái mang thương tích, ngực phải "cưu mang" 20 viên đạn trong người. Giám định thương tật 81%, tôi là thương binh hạng 1/4.
Nhìn đứa con trở về tật nguyền, cha mẹ tôi xót xa vô cùng. Cha tôi đặt ra một kế hoạch cho đời tôi: 5 năm đầu phải học xong đại học, 10 năm kế tiếp phải ổn định nghề nghiệp rồi mới được lấy vợ — tính ra phải đến 40 tuổi tôi mới được lập gia đình.
Nhưng tôi đã đi ngược lại kế hoạch đó. Năm 21 tuổi tôi lấy vợ, một năm sau sinh con trai đầu lòng.
Những năm tháng mưu sinh
Để nuôi gia đình nhỏ, tôi trải qua đủ thứ nghề: bơm xe đạp, chụp ảnh dạo bên bờ hồ Hoàn Kiếm, nuôi lợn, nuôi chim cút, bán báo dạo. Căn lều tạm bợ của vợ chồng tôi ở bờ đê Chương Dương là nơi chứng kiến những năm tháng vất vả nhất.
Một lần đi bán báo rong, tôi được người ta cho một đống báo cũ, trong đó có một quyển từ điển về xương rồng. Loài cây đầy gai góc ấy hấp dẫn tôi một cách kỳ lạ. Đi đâu tôi cũng để ý quan sát, thu thập các loại cây mới mang về nhà trồng thử. Có những lúc quá vất vả mưu sinh, vết thương cũ tái phát, tôi mệt mỏi muốn buông xuôi. Nhưng ngắm những cây xương rồng với sức sống mãnh liệt giữa gai góc khô cằn, tôi lại thấy vui vẻ hơn, lại có thêm sức để đi tiếp.
"Vua xương rồng"
Năm 1995, thấy nhiều người tò mò với những loại xương rồng tôi trồng, tôi nảy ra ý định nhân giống để bán. Từ đó tôi sưu tập hàng nghìn loại xương rồng — từ sao biển, hồng ngọc, ốc vàng, móc câu, đến bạch tuộc, móng chân hổ. Có loại tôi bỏ tiền sang tận Trung Quốc, Thái Lan để học hỏi và mang giống về; có loại bạn bè từ châu Phi, Nam Mỹ gửi tặng.
Xương rồng giúp tôi trở nên khá giả, xây được căn nhà 4 tầng ở phường Thanh Xuân Nam. Báo chí bắt đầu tìm đến viết về tôi, đặt cho tôi biệt danh "vua xương rồng" — đến mức trong nhà tôi từng lưu giữ tới 17 kg báo viết về mình. Năm 2001, tôi thành lập Công ty xương rồng Huỳnh Long với số vốn ban đầu chỉ 5 triệu đồng.
Những cuộc hôn nhân dang dở
Đúng lúc công ty đang phát triển thuận lợi, người vợ đã cùng tôi bươn chải qua bao gian nan lại rời bỏ tôi ra đi sau 21 năm chung sống. Tôi sững sờ, nhưng vẫn cố gắng để 3 đứa con được sung túc. Ra tòa, tôi để lại toàn bộ nhà cửa, tài sản cho vợ con, chỉ giữ lại một phần nhỏ để bắt đầu lại từ đầu.
Sau đó tôi gặp một cô phóng viên trẻ, người đem lòng cảm phục ý chí vươn lên của tôi. Chúng tôi nên duyên, chuyển về Đông Anh sinh sống. Nhưng cuộc hôn nhân này cũng chỉ kéo dài chưa đầy một năm — vì tôi không thể dứt lòng xa các con riêng, mà người vợ mới lại không chấp nhận được điều đó. Tôi đành chấp nhận thêm một lần lỡ dở, vì máu mủ của mình thì không thể bỏ.
Trang trại của những người lính
Sau hai cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi dồn hết tâm sức vào công ty — nơi cả 13 người sáng lập đều là thương binh như tôi. Tôi tìm ra một mảnh đất bỏ hoang ở xã Kim Lan, giáp Bát Tràng — đất cát pha ven sông Hồng, mùa lũ thì ngập, mùa khô thì hạn, chẳng ai muốn nhận. Nhiều người bảo tôi mạo hiểm, nhưng tôi nhìn thấy tương lai từ mảnh đất xấu xí ấy.
Tôi thuê người đào ao, đắp đê bao quanh chống ngập, thuê kỹ sư nông nghiệp, tự mình học kỹ thuật nuôi cá. Dần dần gây dựng được một trang trại quy củ: 15.000 m² ao cá, 2.000 m² xương rồng. Ngoài ra tôi còn có thêm khoảng 3.000 m² đất mượn tại thôn Thượng, xã Mễ Trì, để trồng xương rồng thành phẩm.
Cũng chính tại khu đất Mễ Trì này, gia đình cháu Nguyễn Văn Bình — anh trai của con dâu tôi — đã cùng tôi trồng cây, nuôi cá từ khoảng năm 2000.
Biến cố năm 2010
Rồi một ngày năm 2010, một nhóm người đông tới hơn 40 người kéo vào khu đất, lấy danh nghĩa dự án, danh nghĩa công an, danh nghĩa chính quyền. Chúng phá vườn, phá nhà, rào tôn quây kín. Chúng dí súng vào đầu tôi, dọa bắn, buộc tôi phải rời đi.
Tôi ra đi trong hoàn cảnh đó — không phải vì tôi muốn từ bỏ, mà vì bị ép buộc dưới họng súng. Lúc ấy đứa con lớn của tôi mới 4 tuổi. Tôi không giao lại đất cho ai, nhưng cháu Bình — vì hoàn cảnh, vì tình nghĩa gia đình — đã ở lại trông nom mảnh đất ấy cho đến tận bây giờ, và sau này chính cháu là người đứng đơn khiếu kiện để đòi lại công bằng.
Hội An và một cú lừa khác
Sau khi rời Hà Nội, tôi vào miền Trung, mua nhà tại Hội An để an cư tuổi già. Nhưng số phận vẫn chưa buông tha tôi — tôi bị lừa, không được giao nhà, và trở thành một trong những nạn nhân trong vụ án liên quan đến dự án Hoian Golden Sea của Công ty Cổ phần Đầu tư Năm Sao.
Buông bỏ, và những ngày hôm nay
5 năm nay tôi không quay lại Hà Nội, cũng không một lần nhìn lại khu đất năm xưa. Tôi chọn buông bỏ, để tâm mình được yên. Nhưng nhìn con cháu vẫn còn vất vả, khổ sở vì những chuyện đất đai, kiện tụng, lòng tôi không thể nào thanh thản trọn vẹn.
Giờ đây tôi đang điều trị tiểu đường, vừa trải qua ca mổ tim, tạm nghỉ tại Đà Nẵng. Tôi viết lại — hay đúng hơn là nhờ ghi lại — những dòng này, không phải để oán trách, mà để con cháu sau này, nếu có đọc lại, sẽ hiểu được: ông cha mình đã sống một đời không dễ dàng, đã ngã xuống chiến trường, đã gượng dậy từ hai bàn tay trắng, đã từng được gọi là "vua" giữa những gai góc của cuộc đời, và cũng đã từng bị cuộc đời ấy quật ngã không chỉ một lần.
Nhưng như cây xương rồng — quăng quật ở đâu cũng sống được, trồng ngược cũng sống đến hai tháng — tôi mong con cháu mình, dù đời có vùi dập thế nào, cũng giữ được sức sống ấy.
Ghi chú: Tài liệu này được ghi lại dựa trên lời kể của ông Huỳnh Xuân Long, có tham khảo thêm bài báo "Ông 'vua' xương rồng chuyển hướng làm ăn" (VnExpress, 27/7/2003) và "Công ty tình ái" (Người Lao Động, 25/10/2004). Có thể bổ sung, chỉnh sửa thêm khi ông Long hoặc gia đình cung cấp thêm chi tiết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét