Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2025

TIẾNG SÚNG TRONG ĐẦU NGƯỜI LÍNH GIÀ

 KỊCH BẢN VIDEO HOÀN CHỈNH – “TIẾNG SÚNG TRONG ĐẦU NGƯỜI LÍNH GIÀ”

ĐOẠN 1 – LỜI MỞ ĐẦU (Nhạc nền: piano trầm, tiếng gió nhẹ)
“Đêm nay… một đêm rất dài…
Tôi – một người lính già gần 70 tuổi – đang nằm trên chiếc giường quen thuộc.
Nhưng trong đầu tôi… lại không hề yên.
Đã gần 50 năm sau chiến tranh…
Vậy mà mỗi khi nhắm mắt…
tôi vẫn còn nghe tiếng súng, tiếng gào thét, tiếng người chạy loạn…
những hình ảnh chết chóc… giống như mới xảy ra ngày hôm qua.
Tôi muốn kể lại… để các con, các cháu hiểu vì sao chiến tranh lại tàn khốc đến như vậy…
và vì sao đến tuổi này, tôi vẫn còn giật mình khi nghe một tiếng động lớn.”

ĐOẠN 2 – CHIẾN TRANH KHÔNG CHỈ GIẾT NGƯỜI (Nhạc: violin chậm, nền tối)
“Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống.
Nó cướp cả giấc ngủ, tuổi trẻ, bình yên, và cướp đi nửa đời người.
Không chỉ riêng tôi…
Hàng triệu gia đình Việt Nam đã phải chịu cảnh ly tán, máu và nước mắt.
Hơn 3 triệu người Việt đã ngã xuống trong nhiều cuộc chiến.
Hàng trăm nghìn người khác mang thương tật suốt đời… như tôi đây.”
ĐOẠN 3 – TUỔI 17 RA CHIẾN TRƯỜNG (Nhạc: guitar buồn)
“Tôi mới 17 tuổi…
Ở cái tuổi đáng ra phải được học hành, được mơ ước, được yêu thương…
thì tôi cầm súng.
Ba năm sau… tôi bị thương nặng.
Từ một thanh niên khỏe mạnh thành một người tàn phế mất 81% sức khỏe…
Khi đó… tôi mới 22 tuổi.”

ĐOẠN 4 – NHỮNG ĐÊM NƯƠNG SÂU, NHỮNG NGÀY ĐÁNH VẬN ĐỘNG (Nhạc: trống nhẹ, âm thanh rừng núi mờ xa)
“Đêm đến… chúng tôi nương sâu – nằm im như những cái bóng trong rừng.
Ngày đến… đánh vận động – chạy, nằm, bò, nấp… tất cả chỉ để sống thêm một ngày.
Vào thôn, vào nhà dân… chẳng còn ai.
Hoa quả chín trên cây… anh em hái ăn cầm hơi.
Đơn giản, vì không biết bữa sau còn sống để ăn hay không.”

ĐOẠN 5 – TIẾNG GÀO THÉT ÁM ẢNH CẢ ĐỜI (Nhạc: âm thanh vọng xa, kiểu radio cũ)
“Tôi đã nghe tiếng người gào…
tiếng đồng đội gọi nhau…
tiếng đạn xé gió nuốt mất một mạng người.
Tiếng đó… theo tôi đến tận bây giờ.
Nằm xuống là nghe lại.
Nhắm mắt là thấy lại.”

ĐOẠN 6 – NGÀY TRỞ VỀ (Nhạc: piano ấm nhưng buồn)
“Tôi trở về với một cơ thể không còn lành lặn.
Cái chân yếu phải đeo Aten để mà đi.
Nhưng tôi vẫn cố làm… cố sống… vì gia đình, vì các con.”

ĐOẠN 7 – MỘT ĐỜI TÍCH CÓP MUA NHÀ (Nhạc: nhẹ, hơi hy vọng)
“Bao nhiêu năm, tôi dành dụm từng đồng…
mơ có một căn nhà để vợ con nương thân.
Vậy mà… người đồng đội tôi tin tưởng nhất lại lừa tôi.
Sáu năm trời… tiền không lấy lại… nhà không có…
mà tuổi già thì ngày một nặng.”
ĐOẠN 8 – TUỔI GIÀ MỆT MỎI VÌ KIỆN TỤNG (Nhạc: violon buồn sâu)
“Giờ tuổi này… 65, 66, rồi bây giờ gần 70…
Tôi vẫn phải đi kiện đòi lại những gì mình đã bỏ mồ hôi cả đời.
Lẽ ra tôi nên được nghỉ ngơi…
nhưng cuộc đời lại không tha.”

ĐOẠN 9 – NGƯỜI VỢ GIÀ KIÊN NHẪN (Nhạc: piano nhẹ, ấm áp)
“Tôi biết… bà ấy buồn lắm.
Lo cho tôi bệnh tật, lo tôi mất ăn mất ngủ vì chuyện cũ.
Bà ấy chăm tôi từng muỗng cháo, từng viên thuốc…
và chịu bao nhiêu tủi cực.
Tôi nợ bà ấy cả đời.”
ĐOẠN 10 – CHUYỆN LÀM ĂN CỦA NGƯỜI CHÁU (Nhạc: nhẹ nhàng, mang hơi thở đời sống)
“Tôi từng kể cho các con, các cháu nghe chuyện thằng cháu làm bất động sản.
Nó làm ăn cực lắm.
Đời bây giờ chẳng dễ như ngày xưa.
Nhìn nó chạy đi chạy lại, tôi lại nhớ những ngày mình chạy trong chiến trường.
Khác gì đâu…
đời nào cũng gian nan.”
ĐOẠN 11 – NHỮNG BÀI HỌC VỀ TIẾT KIỆM (Nhạc: nhẹ như lời dặn dò)
“Tôi luôn nhắc con cháu:
Phải biết tiết kiệm.
Phải biết giữ mình.
Đừng để người khác nói lời hay mà lấy mất hết của mình…
Tôi từng mất vì quá tin người rồi.”

ĐOẠN 12 – CÂU CHUYỆN CRYPTO (Nhạc: trầm, hơi bí ẩn)
“Tôi từng được mời đào nhiều đồng coin lớn…
BTC, ETH, XRP…
Cuộc đời cho tôi nhiều cơ hội… nhưng cũng nhiều bài học.
Tôi kể lại không phải để khoe…
mà để con cháu hiểu:
Tiền bạc… cũng có cái ‘sợ’ của nó.
Không biết dùng… nó giết mình như chiến tranh vậy.”
ĐOẠN 13 – TIẾNG SÚNG KHÔNG BAO GIỜ NGỪNG TRONG GIẤC NGỦ (Nhạc: âm thanh mờ tối, nhẹ như tiếng vọng quá khứ)
“Mỗi đêm…
dù nằm trong căn nhà yên tĩnh…
tôi vẫn nghe tiếng súng vang trong đầu.
Chiến tranh kết thúc…
nhưng nó chưa bao giờ rời khỏi tôi.”
ĐOẠN 14 – LỜI KẾT CHO CON CHÁU (Nhạc kết: piano + violin nhẹ, cảm xúc sâu)
“Cha kể lại… không phải để than khổ.
Cha kể lại… để các con, các cháu biết trân trọng hòa bình.
Biết yêu gia đình.
Biết sống tử tế hơn.
Và nhớ…
nếu có thể, đừng bao giờ để chiến tranh quay lại trên mảnh đất này.
Vì một người lính… dù sống đến 70 tuổi…
vẫn chưa thoát khỏi tiếng súng trong đầu mình.”

NGƯỜI BÀ NHẶT THÓC MÓT

 CLIP 1 – NGƯỜI BÀ NHẶT THÓC MÓT

(Đọc chậm… trầm… ngắt nhịp theo hơi thở)
Tiêu đề:
🌙Bà Tôi… 75 Tuổi Và Những Hạt Thóc Gom Cả Bầu Trời Yêu Thương”

Tôi năm nay… / đã 70 tuổi rồi… /
Thế nhưng… / mỗi lần nhắm mắt… /
hình ảnh đầu tiên hiện ra… /
không phải cha… / không phải mẹ… /
mà là… bà tôi… /
…Bảy lăm tuổi… /
lưng đã còng… / gối đã run… /
bao nhiêu tuổi già… / bỏ hết ngoài đồng… /
để nhặt… từng hạt thóc mót… /
nhặt như nhặt hơi thở… /
nhặt như nhặt tương lai… cho tôi… /
Bà gom lại… / trải dưới nắng phơi… /
xay thành gạo… /
rồi nấu cho tôi… /
một bát cơm… / một bát cháo… /
nuôi tôi lớn lên… /
bằng cả sự già nua còn sót lại của cuộc đời bà… /
🎬 CLIP 2 – CÁI HÒM GỖ NHỎ

Tiêu đề:
🌙 “Cái Hòm Gỗ Và Miếng Bánh Trung Thu Mốc”
Mỗi lần tôi đi đâu về… /
bà lại mở… cái hòm gỗ nhỏ… /
chỉ to bằng cái can mười lít… /
Đó… / là đồ nghề của bác cả… /
người con trai đã mất của bà… /
Bà giữ… / như giữ linh hồn cuối cùng còn lại… /
Trong hòm… /
có gì ăn được… / bà cất hết… /
cất như cất vàng… / để dành cho tôi… /
Có lần… / bà lấy cho tôi… một cái bánh trung thu… /
mốc xanh… / mốc trắng… /
Bà gọt đi… / gọt mãi… /
gọt cho đến khi chỉ còn lại chút ít… /
Rồi bà bảo:
“Ăn đi cháu… /
bà để dành cho mày… từ tháng trước…” /
Tôi ăn… /
mà cổ họng nghẹn lại… /
vì thương… /
vì nợ… /
vì cả đời này… chẳng bao giờ trả nổi cho bà… /
🎬 CLIP 3 – BÀ MẤT KHI TÔI Ở CHIẾN TRƯỜNG
Tiêu đề:
🌙 “17 Tuổi Đi Bộ Đội… Và Nỗi Đau Không Kịp Nhìn Bà Lần Cuối”
Mười bảy tuổi… /
tôi đi bộ đội… /
rồi sang Campuchia… /
cuộc đời bước sang một trang… /
chỉ toàn mùi súng đạn… /
Một ngày giữa rừng… /
bạn đồng đội chạy đến… /
nói nhỏ:
“Bà mày mất rồi…” /
Tôi đứng lặng… /
tim như rơi xuống đất… /
nước mắt không chảy được… /
vì trong chiến tranh… /
đàn ông… / còn không kịp khóc… /
Bà mất… /
mà tôi không được thắp cho bà… một nén hương… /
không được nắm bàn tay lạnh… /
không được nghe bà dặn lần cuối… /
Đến giờ… /
nhắc lại vẫn nhói… /
nhói đến tận già… /
🎬 CLIP 4 – CHAI TIỀN CHÔN DƯỚI ĐẤT
Tiêu đề:
🌙 “Chai Thủy Tinh Đầy Tiền… Và Cách Giữ Của Người Xưa”
Nhiều năm sau… /
nhà hàng xóm đào móng… /
phát hiện một chai thủy tinh… /
nửa lít… / được chôn sâu dưới đất… /
Họ mở ra… /
bên trong…
đầy tiền… /
toàn tiền bác Hồ… những năm 60, 65… /
Bà tôi… /
đã cất…
đã bọc kín miệng chai…
đã chôn dưới đất… /
để dành cho con cháu… /
Nhưng đến năm 75 đổi tiền… /
những đồng tiền ấy…
không còn giá trị gì nữa… /
Tiền mất… /
người giữ tiền cũng mất… /
và chẳng ai biết… /
cho đến ngày đào được chai ấy lên… /
Đau… /
mà thương… /
vì cả đời bà…
giữ từng tờ tiền rách…
chỉ để dành cho con… cho cháu… /
🎬 CLIP 5 – LỜI KẾT: BÀ TÔI & NHỮNG GÌ Ở LẠI TRONG ĐỜI
Tiêu đề:
🌙 “Ký Ức Không Bao Giờ Cũ”
Bảy mươi năm đời người… /
tôi không nhớ nhiều thứ… /
nhưng nhớ…
những điều thuộc về bà tôi… /
Nhớ dáng bà lom khom… / nhặt thóc… /
nhớ hòm gỗ… /
nhớ miếng bánh mốc… /
nhớ chai tiền chôn dưới đất… /
Và nhớ nhất… /
ngày tôi nghe tin bà mất…
ở nơi rừng Campuchia… /
chỉ biết nhìn trời… /
mà nuốt nước mắt… /
Những câu chuyện này… /
tôi kể lại…
cho con… cho cháu… /
để biết rằng… /
tình người xưa… /
thiêng liêng đến thế nào… /
Và để hiểu rằng… /
đến cuối đời…
không cần giàu sang… /
Chỉ cần…
một nơi để nằm… /
một bữa cơm ấm… /
và những ký ức không phản bội mình… /
Bà ơi…
cháu vẫn nhớ bà…
nhớ như nhớ hơi thở của chính mình… /

Bà Tôi – Cái Hòm Gỗ, Chai Tiền, Và Những Năm Tháng Không Thể Quên

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA

Bà Tôi – Cái Hòm Gỗ, Chai Tiền, Và Những Năm Tháng Không Thể Quên
🎬 ĐOẠN 1: “Người Bà 75 Tuổi Và Những Hạt Thóc Mót”
Giọng đọc chậm… trầm… như tiếng thở dài của ký ức…
Tôi đã 70 tuổi rồi.
Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại…
người xuất hiện đầu tiên không phải ai khác…
mà là bà tôi.
Bà 75 tuổi…
ngày nào cũng lom khom ngoài ruộng…
nhặt từng hạt thóc rơi, thóc mót…
nhặt đến khi bàn tay run lên…
nhưng ánh mắt thì không bao giờ run.
Bà gom chúng lại…
phơi cho khô…
xay thành gạo…
để dành cho tôi – đứa cháu nhỏ được nuôi bằng mồ hôi và tuổi già của bà.
🎬 ĐOẠN 2: “Cái Hòm Gỗ Nhỏ – Kho Báu Cuối Đời Của Bà”
Mỗi khi tôi đi đâu về,
bà lại mở cái hòm gỗ nhỏ…
chỉ to bằng cái can 10 lít.
Đó là kỷ vật của bác cả – người con trai đã mất.
Cái hòm ấy, bà giữ cả đời.
Trong đó…
bất cứ cái gì ăn được, bà cất vào.
Cất để dành cho tôi.
Có lần… bà lấy ra cái bánh trung thu ai đó cho.
Bánh mốc xanh hết rồi…
Bà ngồi gọt từng mảng mốc…
gọt mãi… gọt đến khi chỉ còn lại chút ít.
Bà đưa cho tôi:
“Ăn đi cháu… của hiếm đấy… bà để dành cho mày cả tháng nay rồi…”
Đến bây giờ…
nghĩ lại vẫn cay sống mũi.
🎬 ĐOẠN 3: “17 Tuổi Đi Bộ Đội – Bà Mất Mà Tôi Không Hề Biết”
Năm tôi 17 tuổi…
tôi đi bộ đội…
rồi sang Campuchia.
Những năm tháng chiến trường khốc liệt…
không thư từ…
không liên lạc…
không biết tin nhà.
Một ngày kia, giữa rừng…
tôi nhận được tin:
Bà tôi mất.
Mất lúc tôi đang ở chiến trường…
Mất mà tôi không được gặp…
không được thắp nén nhang…
không được nhìn bà lần cuối.
Câu chuyện ấy…
đến bây giờ vẫn là nỗi đau không bao giờ nói hết.

🎬 ĐOẠN 4: “Chai Thủy Tinh Chôn Dưới Đất – Những Đồng Tiền Không Bao Giờ Kịp Đổi”
Nhà bà tôi có một mảnh đất nhỏ.
Sau này, một người hàng xóm – người Tày Mường (Tamu) – sang đào móng xây nhà.
Họ đào xuống…
và phát hiện một chai thủy tinh nửa lít.
Bên trong…
đầy tiền.
Tiền giấy thời bác Hồ những năm 60–65.
Bà bọc kín miệng chai, chôn sâu dưới đất.
Bà giữ tiền…
để dành cho con cháu.
Nhưng đến năm 75 đổi tiền…
những đồng tiền ấy…
không còn giá trị gì nữa.
Không ai biết.
Chỉ đến khi bà mất… người ta đào lên… mới lộ ra.
Đó là cách người xưa giữ tiền.
Có người biết mua vàng.
Có người biết giữ bạc.
Còn bà tôi… không biết.
Bà giữ tiền cho con cháu bằng… một chai thủy tinh chôn dưới đất.
Nghĩ mà thương đến đứt ruột…

🎬 ĐOẠN 5: “Lời Kết – Những Gì Tôi Mang Theo Suốt Một Đời”
Đời người…
70 năm…
nhớ nhất không phải những thứ lớn lao.
Mà là những điều nhỏ bé…
nhưng đủ chạm đến cả cuộc đời.
Tôi mang theo:
– hình ảnh bà lom khom nhặt thóc
– cái hòm gỗ cũ
– miếng bánh trung thu mốc được gọt cho tôi
– chai tiền giấy chôn dưới đất
– và tin bà mất khi tôi 17 tuổi ngoài chiến trường.
Đó là những ký ức không bao giờ cũ.
Những bài học không cần sách vở.
Những điều khiến tôi sống tử tế hơn…
và biết trân trọng từng ngày.
“Bà ơi…
cháu vẫn nhớ bà…
nhớ như nhớ hơi thở của chính mình.”

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh