KỊCH BẢN VIDEO HOÀN CHỈNH – “TIẾNG SÚNG TRONG ĐẦU NGƯỜI LÍNH GIÀ”
“Đêm nay… một đêm rất dài…
Tôi – một người lính già gần 70 tuổi – đang nằm trên chiếc giường quen thuộc.
Nhưng trong đầu tôi… lại không hề yên.
Đã gần 50 năm sau chiến tranh…
Vậy mà mỗi khi nhắm mắt…
tôi vẫn còn nghe tiếng súng, tiếng gào thét, tiếng người chạy loạn…
những hình ảnh chết chóc… giống như mới xảy ra ngày hôm qua.
Tôi muốn kể lại… để các con, các cháu hiểu vì sao chiến tranh lại tàn khốc đến như vậy…
và vì sao đến tuổi này, tôi vẫn còn giật mình khi nghe một tiếng động lớn.”
⸻
ĐOẠN 2 – CHIẾN TRANH KHÔNG CHỈ GIẾT NGƯỜI (Nhạc: violin chậm, nền tối)
“Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống.
Nó cướp cả giấc ngủ, tuổi trẻ, bình yên, và cướp đi nửa đời người.
Không chỉ riêng tôi…
Hàng triệu gia đình Việt Nam đã phải chịu cảnh ly tán, máu và nước mắt.
Hơn 3 triệu người Việt đã ngã xuống trong nhiều cuộc chiến.
Hàng trăm nghìn người khác mang thương tật suốt đời… như tôi đây.”
⸻
ĐOẠN 3 – TUỔI 17 RA CHIẾN TRƯỜNG (Nhạc: guitar buồn)
“Tôi mới 17 tuổi…
Ở cái tuổi đáng ra phải được học hành, được mơ ước, được yêu thương…
thì tôi cầm súng.
Ba năm sau… tôi bị thương nặng.
Từ một thanh niên khỏe mạnh thành một người tàn phế mất 81% sức khỏe…
Khi đó… tôi mới 22 tuổi.”
⸻
ĐOẠN 4 – NHỮNG ĐÊM NƯƠNG SÂU, NHỮNG NGÀY ĐÁNH VẬN ĐỘNG (Nhạc: trống nhẹ, âm thanh rừng núi mờ xa)
“Đêm đến… chúng tôi nương sâu – nằm im như những cái bóng trong rừng.
Ngày đến… đánh vận động – chạy, nằm, bò, nấp… tất cả chỉ để sống thêm một ngày.
Vào thôn, vào nhà dân… chẳng còn ai.
Hoa quả chín trên cây… anh em hái ăn cầm hơi.
Đơn giản, vì không biết bữa sau còn sống để ăn hay không.”
⸻
ĐOẠN 5 – TIẾNG GÀO THÉT ÁM ẢNH CẢ ĐỜI (Nhạc: âm thanh vọng xa, kiểu radio cũ)
“Tôi đã nghe tiếng người gào…
tiếng đồng đội gọi nhau…
tiếng đạn xé gió nuốt mất một mạng người.
Tiếng đó… theo tôi đến tận bây giờ.
Nằm xuống là nghe lại.
Nhắm mắt là thấy lại.”
ĐOẠN 6 – NGÀY TRỞ VỀ (Nhạc: piano ấm nhưng buồn)
“Tôi trở về với một cơ thể không còn lành lặn.
Cái chân yếu phải đeo Aten để mà đi.
Nhưng tôi vẫn cố làm… cố sống… vì gia đình, vì các con.”
⸻
ĐOẠN 7 – MỘT ĐỜI TÍCH CÓP MUA NHÀ (Nhạc: nhẹ, hơi hy vọng)
“Bao nhiêu năm, tôi dành dụm từng đồng…
mơ có một căn nhà để vợ con nương thân.
Vậy mà… người đồng đội tôi tin tưởng nhất lại lừa tôi.
Sáu năm trời… tiền không lấy lại… nhà không có…
mà tuổi già thì ngày một nặng.”
⸻
ĐOẠN 8 – TUỔI GIÀ MỆT MỎI VÌ KIỆN TỤNG (Nhạc: violon buồn sâu)
“Giờ tuổi này… 65, 66, rồi bây giờ gần 70…
Tôi vẫn phải đi kiện đòi lại những gì mình đã bỏ mồ hôi cả đời.
Lẽ ra tôi nên được nghỉ ngơi…
nhưng cuộc đời lại không tha.”
ĐOẠN 9 – NGƯỜI VỢ GIÀ KIÊN NHẪN (Nhạc: piano nhẹ, ấm áp)
“Tôi biết… bà ấy buồn lắm.
Lo cho tôi bệnh tật, lo tôi mất ăn mất ngủ vì chuyện cũ.
Bà ấy chăm tôi từng muỗng cháo, từng viên thuốc…
và chịu bao nhiêu tủi cực.
Tôi nợ bà ấy cả đời.”
⸻
ĐOẠN 10 – CHUYỆN LÀM ĂN CỦA NGƯỜI CHÁU (Nhạc: nhẹ nhàng, mang hơi thở đời sống)
“Tôi từng kể cho các con, các cháu nghe chuyện thằng cháu làm bất động sản.
Nó làm ăn cực lắm.
Đời bây giờ chẳng dễ như ngày xưa.
Nhìn nó chạy đi chạy lại, tôi lại nhớ những ngày mình chạy trong chiến trường.
Khác gì đâu…
đời nào cũng gian nan.”
⸻
ĐOẠN 11 – NHỮNG BÀI HỌC VỀ TIẾT KIỆM (Nhạc: nhẹ như lời dặn dò)
“Tôi luôn nhắc con cháu:
Phải biết tiết kiệm.
Phải biết giữ mình.
Đừng để người khác nói lời hay mà lấy mất hết của mình…
Tôi từng mất vì quá tin người rồi.”
⸻
ĐOẠN 12 – CÂU CHUYỆN CRYPTO (Nhạc: trầm, hơi bí ẩn)
“Tôi từng được mời đào nhiều đồng coin lớn…
BTC, ETH, XRP…
Cuộc đời cho tôi nhiều cơ hội… nhưng cũng nhiều bài học.
Tôi kể lại không phải để khoe…
mà để con cháu hiểu:
Tiền bạc… cũng có cái ‘sợ’ của nó.
Không biết dùng… nó giết mình như chiến tranh vậy.”
⸻
ĐOẠN 13 – TIẾNG SÚNG KHÔNG BAO GIỜ NGỪNG TRONG GIẤC NGỦ (Nhạc: âm thanh mờ tối, nhẹ như tiếng vọng quá khứ)
“Mỗi đêm…
dù nằm trong căn nhà yên tĩnh…
tôi vẫn nghe tiếng súng vang trong đầu.
Chiến tranh kết thúc…
nhưng nó chưa bao giờ rời khỏi tôi.”
⸻
ĐOẠN 14 – LỜI KẾT CHO CON CHÁU (Nhạc kết: piano + violin nhẹ, cảm xúc sâu)
“Cha kể lại… không phải để than khổ.
Cha kể lại… để các con, các cháu biết trân trọng hòa bình.
Biết yêu gia đình.
Biết sống tử tế hơn.
Và nhớ…
nếu có thể, đừng bao giờ để chiến tranh quay lại trên mảnh đất này.
Vì một người lính… dù sống đến 70 tuổi…
vẫn chưa thoát khỏi tiếng súng trong đầu mình.”


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét