Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

CHUYỆN ĐÊM KHUYA: “NHỮNG CHUYẾN TÀU CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA: “NHỮNG CHUYẾN TÀU CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI”

Giọng dẫn 1 (trầm ấm):
Đêm đã khuya…
Ngoài kia, tiếng mưa lất phất trên mái tôn cũ, tiếng tàu xa xa hú lên rồi lịm dần trong bóng đêm.
Ngồi trong căn phòng nhỏ, người lính già chậm rãi châm điếu thuốc, khẽ thở dài…
Và rồi, giọng ông vang lên – khàn khàn nhưng vẫn đầy xúc cảm, kể lại những năm tháng mà có lẽ, chỉ người từng đi qua mới hiểu được hết…

Giọng kể 2 (giọng người lính):
Các con, các cháu à…
Có những chuyện đã hơn nửa thế kỷ trôi qua rồi mà ông vẫn không thể nào quên được.
Hồi đó, mẹ của các con vừa sinh anh cả được ba tháng.
Nhà thì nghèo đến mức không còn một đồng dính túi, mà mẹ các con lại sinh mổ, chẳng có sữa cho con bú.
Ông nhìn đứa bé đỏ hỏn khóc ngằn ngặt trong tay mẹ mà lòng quặn thắt như có ai bóp nghẹt tim mình.
Khi ấy, người ta đang bán thuốc lá – mỗi người chỉ được mua hai bao.
Trước khi bán, họ xé đầu bao đi để không ai đem buôn lại được.
Vậy mà ông vẫn nghĩ:
“Thôi, dù sao có còn hơn không… biết đâu bán lại được dăm đồng, đủ mua chút sữa cho con.”
Ông bảo mẹ các con:
“Em ơi, ra xếp hàng mua hai bao thuốc, bán lại kiếm ít tiền, con mình đói quá rồi.”
Vợ ông nghe lời, bế con ra giữa trời nắng chang chang…
Nhưng chưa kịp về đến nhà thì bị bắt.
Họ tưởng vợ ông buôn lậu, thế là giữ lại, nhốt cả hai mẹ con trong phòng giam ẩm mốc, lạnh buốt, suốt ba ngày.
Đứa bé khóc khản tiếng, mẹ thì kiệt sức.
Đến khi thả ra, người vợ xanh xao, tóc rối bời, áo quần xộc xệch, trên người còn cả những con dận trắng cắn đốt từ những nơi kín đáo nhất
Ông chỉ biết nhìn vợ, nhìn con mà khóc.
Khóc vì thương, vì tủi, và vì bất lực…
Không phải vì mình nghèo, mà vì người thân của mình phải chịu khổ lây.
Giọng dẫn 1 (nhẹ buồn):
Câu chuyện tưởng như chỉ là một kỷ niệm nhỏ trong những năm tháng gian khó, nhưng với người lính ấy, đó là vết khắc không bao giờ phai trong ký ức…
Giọng kể 2 (tiếp):
Những năm đầu sau chiến tranh…
Tôi – một người lính trở về, mang trong mình thương tật nặng, sức khỏe chỉ còn chưa đến hai mươi phần trăm.
Nhà nước cho tôi chút trợ cấp – đủ mua vài ký gạo, đôi bộ quần áo quân tuw trang và một chiếc xe lăn cùng đôi chân Atelier
Ngoài ra, chẳng còn gì.
Xã hội lúc ấy vừa qua cơn binh lửa, ai cũng thiếu thốn, ai cũng khổ.
Không việc làm, không nhà cửa, không vốn liếng.
Chúng tôi – những thương binh trẻ – phải tự bươn chải để sống, để nuôi vợ, nuôi con.
Tôi làm mọi việc có thể: mua đi bán lại .
Bán báo, buôn nước mắm, chen chúc mua từng hộp sáp nẻ rồi ra đường bán lại từng hộp sáp nẻ .chỉ mong có tiền đủ mua gạo về ăn ,
Mỗi tờ báo lời vài xu, mỗi can mắm lời dăm đồng.
Vất vả, nhọc nhằn, nhưng vẫn phải cười – vì phía sau còn cả một gia đình đang trông chờ.
Giọng dẫn 1 (lắng lại):
Nhưng cuộc đời không dừng ở nỗi khổ, mà còn là những hành trình đầy thử thách…
Giọng kể 2 (ấm, chậm):
Những năm 1983 – 1985…
Tôi gắn đời mình với những chuyến tàu chợ Bắc – Nam.
Người ta gọi đó là “đi buôn”, nhưng thật ra là đi kiếm sống.
Tôi mang theo những can nước mắm, bao gạo, rổ trái cây…
Đêm nằm co ro trên sàn tàu, bên cạnh là hàng hóa – vừa là giường, vừa là chỗ dựa.
Tàu chạy xuyên đêm, bánh sắt nghiến trên đường ray, mùi mắm, mùi khói thuốc, mùi mồ hôi của những người nghèo hòa vào nhau…
Ấy vậy mà trong khổ cực, tôi vẫn thấy mình đang sống – đang chiến đấu theo cách của riêng mình.
Có những chuyến đi mất trắng – cá khô gặp mưa ướt hết, gạo bị đổ, nước mắm rò rỉ.
Có khi bị bắt, bị giữ hàng, bị giam mươi ngày.
Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại nghĩ đến vợ con…
Và lại đứng dậy, lại đi.
Giọng dẫn 1 (trầm):
Trên những chuyến tàu đó, ông không đơn độc…
Giọng kể 2:
Chúng tôi – những người thương binh – đi thành nhóm năm, bảy người.
Cùng nhau mua hàng, cùng nhau bán, cùng nhau chia cơm sẻ nước.
Đêm xuống, nằm chen chúc nhau trên sàn tàu, thằng mất tay, thằng cụt chân, đứa bị mảnh đạn trong đầu – mà vẫn cười, vẫn đùa:
“Thương binh mà đi buôn giỏi, còn hơn mấy ông khỏe mạnh ngồi không!”
Người ta thương chúng tôi lắm.
Ở chợ nào cũng có người giúp, có người mời chén nước, gói thêm cho quả cam, quả chuối.
Trong khổ cực, tình người vẫn ấm đến lạ kỳ.
Giờ đây, khi đã ngoài bảy mươi,
mỗi khi nghe tiếng tàu đêm, lòng tôi lại dội về những tháng năm ấy…
Những toa tàu chật hẹp, mùi mắm nồng, tiếng rao hàng, tiếng cười xen tiếng thở dài.
Đó là những năm tháng khổ cực, nhưng cũng là quãng đời đáng nhớ nhất.
Bởi chính trong khổ đau, tôi học được cách đứng dậy, biết trân quý cuộc sống, và hiểu thế nào là “nghĩa tình con người”.
Giọng dẫn 1 (kết, chậm rãi):
Đêm đã khuya rồi…
Ngoài kia, tiếng tàu lại ngân dài trên đường ray.
Những người bạn năm xưa – kẻ còn, người mất – nhưng câu chuyện của họ, của thế hệ cha ông, vẫn còn mãi…
Như một lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay:
Mỗi bát cơm, mỗi căn nhà, mỗi giấc ngủ yên,
đều được đổi bằng mồ hôi, nước mắt, và cả máu của những con người từng đi qua chiến tranh, và đi qua khổ cực…
Trong im lặng.
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét