CHUYỆN ĐÊM KHUYA
“Một Đời Người – Một Căn Nhà”
Trong không gian yên lặng…
Chỉ còn tiếng thở dài, và những suy tư không ngủ nổi…https://www.youtube.com/watch?v=IcZtCG_fBdw
Đêm nay… tôi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện.
Một câu chuyện không phải riêng của tôi… mà là của biết bao con người Việt Nam đang chật vật mưu sinh, đang đi tìm cho mình một mái nhà – một nơi để gọi là “an cư”.
Tôi đã đi… rất nhiều dự án.
Từ Bắc vào Nam.
Từ những khu đô thị mới mọc lên… cho đến những vùng đất đang san lấp.
Tôi đi…
Vì muốn tìm một căn nhà.
Một chỗ trú ngụ của tuổi già.
Một nơi mà khi mệt, mình đặt lưng xuống… mà lòng không còn lo nghĩ.
Thế nhưng…
Đi đến đâu… tôi cũng chỉ thấy đất dịch vụ, đất thương mại – đất của Nhà nước… được doanh nghiệp thuê lại, rồi xây nhà để bán.
Nghe thì có vẻ sang: nào là nhà thương mại, nhà dịch vụ, khu đô thị đẳng cấp 5 sao…
Nhưng thực chất…
Chỉ có 50 năm.
Năm mươi năm thôi… rồi hết hạn…
Người bỏ tiền ra mua… tưởng rằng sẽ sở hữu trọn đời.
Ai ngờ…
Chỉ là mua nhà trên đất thuê.
Rồi thì…
Người đặt cọc – mất cọc.
Người mua rồi – bỏ của chạy lấy người.
Người còn chút gan – đi kiện… mà kiện dân sự thì biết bao giờ mới xong?
Hai bên kéo qua kéo lại…
Có khi hết cả một đời.
Tôi nhìn lại đời mình…
Cả đời… không còn sức lao động.
Lương thì chẳng có bao nhiêu.
Một con người sống chân chính ở Việt Nam…
Nằm ăn, sống ngay thẳng…
Thì 50 năm cũng không đủ để mua một căn nhà.
Nghĩ mà xót xa…
Xót cho mình…
Xót cho những người nghèo…
Và xót cho cả những người trẻ sau này.
Ngày nào… chỉ cần mở Facebook…
Mở TikTok…
Mở YouTube…
Là quảng cáo nhà đất dội vào mắt:
• Nhà kim cương
• Đảo ngọc
• Thành phố ánh sáng
• Nhà dát vàng
Tên rất đẹp.
Nghe rất Tây
Nhưng thực chất…
Cũng chỉ là bán nhà trên đất thuê 50 năm.
Một cái bẫy ngọt ngào…
Cho những ai cả tin, ham đẹp, ham sang.
Đêm nay… tôi nói điều này không phải để bi quan…
Mà để nhắc con cháu mình biết sống tỉnh táo hơn.
Nếu có tiền…
Hãy dành dụm.
Nếu cần chỗ ở…
Thuê nhà mà ở.
Đừng liều mình dồn hết cả đời tích góp vào một dự án chưa rõ ràng.
Đừng để vài chữ “đẳng cấp”, “hạng sang”, “kim cương”, “đảo ngọc”… làm mình mờ mắt.
Bởi mua nhà bây giờ…
Không cẩn thận…
Là tự đưa mình vào con đường khiếu kiện, tranh chấp…
Có thể kéo dài… đến hết cả một kiếp người.
Bạn à…
An cư lẽ ra là hạnh phúc.
Lẽ ra là giấc mơ của mọi người.
Nhưng giữa thị trường bất động sản hôm nay…
Giấc mơ đó… đôi khi lại trở thành một gánh nặng rất lớn.
Đêm xuống… tôi nằm nghĩ…
Và chỉ mong con cháu sau này…
Biết giữ đồng tiền…
Biết nhìn rõ phải trái…
Và biết bảo vệ tương lai của mình…
…bằng sự tỉnh táo.
Bằng sự sáng suốt.
Và bằng cả những bài học xương máu của thế hệ cha ông.
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh
#chuyendidoinhguoi #tamlongnguoi #vietnamsaigon
#chuyencuocdoi #loichiatay #giadinhviet #yeuthuong
#phimnganghe #chuyenviet #doisong
“Một Đời Người – Một Căn Nhà: Nỗi Trần Ai Giữa Thị Trường Bất Động Sản Việt Nam”
⸻
Tôi đi nhiều dự án, nhiều vùng đất, nhiều khu đô thị mới mọc lên khắp Việt Nam. Tôi đi không phải để tham quan, mà để tìm một nơi an cư – một căn hộ, một mảnh đất, một mái nhà thật sự của đời mình. Nhưng càng đi, tôi càng thấy một thực tế chua chát:
Chữ “bán nhà” nghe thì lớn lao, sang trọng, nào là “nhà thương mại”, “nhà dịch vụ”, “khu đô thị đẳng cấp”, nhưng thực chất, tất cả chỉ có thời hạn 50 năm.
50 năm – hết hạn. Nhà của ai? Đất của ai?
Người mua tưởng rằng mua là sở hữu lâu dài, ai ngờ chỉ là “đất thuê 50 năm”. Hết hạn, mọi thứ trở về lại cho Nhà nước.
Họ – những chủ đầu tư – đẩy giá lên cao ngất trời.
Họ bán.
Họ quảng cáo đẹp như mơ.
Nhưng:
• Người nào vội tin, đặt cọc → mất cọc.
• Người nào mua rồi, nghe tin đất 50 năm → bỏ cuộc, mất tiền.
• Người nào gan, kiện ra tòa → chỉ là vụ kiện dân sự, đôi bên kéo dài hàng năm trời, không có hồi kết.
Còn người dân – những người lao động chân chính – chỉ biết đứng nhìn.
⸻
Tôi nhìn vào đời mình…
Năm 17 tuổi, tôi đi bộ đội.
Đi chiến đấu, bị thương nặng, trở về với 81% sức khỏe mất đi.
Nương không có.
Sức lao động không còn.
Một đời người, chỉ biết sống chân chính, sống bằng đồng lương ít ỏi…
50 năm – cũng không đủ tiền để mua nổi một căn nhà.
Không phải do tôi kém cỏi.
Mà bởi thực tế này quá nghiệt ngã.
Một người thương binh như tôi, một người dân bình thường như bao người khác, nếu chỉ sống đúng – làm đúng – thì có khi hết một đời, rồi đến đời con, đời cháu, vẫn chưa chắc chạm nổi cánh cửa “an cư”.
⸻
Thị trường nhà đất – cái bẫy ngọt ngào mang tên “giấc mơ an cư”
Ngày nào mở Facebook, TikTok, YouTube cũng thấy quảng cáo:
• Nhà kim cương
• Nhà đảo ngọc
• Nhà hạng sang
• Căn hộ dát vàng
• Đảo thiên đường
• Thành phố ánh sáng
Tên thì đẹp. Cách họ nói càng đẹp.
Nhưng sự thật chỉ là:
Bán nhà trên đất thuê. 50 năm. Hết hạn là hết.
Cái hào nhoáng đó che đi giọt mồ hôi, cả đời tích góp của bao người.
⸻
Lời tôi muốn gửi con cháu – và những người trẻ
Cha ông mình từng nói:
“Tích đức khó, tích tiền càng khó hơn.”
Bây giờ tôi nói thêm một câu:
“Tích tiền dễ mất nhất là khi lao vào mua nhà.”
Nếu có tiền, hãy dành dụm.
Muốn ổn định, hãy thuê nhà mà ở.
Đừng vội dốc hết vốn liếng vào những dự án đầy rủi ro.
Đừng nghe lời đường mật, đừng nhìn bề ngoài bóng bẩy.
Bởi mua nhà thời nay không cẩn thận là rước tranh chấp vào người,
khiếu kiện kéo dài
và có thể… hết cả một đời người.
⸻
Kết
Tôi viết bài này không phải để bi quan, mà để nói ra một thực tế đang diễn ra mỗi ngày ở Việt Nam.
Mua nhà bây giờ không đơn giản là “mua để ở”, mà là bước vào một cuộc chơi đầy cạm bẫy.
Với những gì tôi đã sống, đã trải qua, tôi chỉ mong con cháu sau này:
Biết suy xét, biết giữ tiền, biết lo cho cuộc đời mình bằng sự tỉnh táo.
Bởi an cư – vốn dĩ phải là hạnh phúc, nhưng trong xã hội hôm nay, đôi khi lại trở thành một vòng xoáy khiến biết bao người lâm vào khổ ải.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét