Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

PHẦN 1: NHẠC MỞ & LỜI DẪN

 PHẦN 1: NHẠC MỞ & LỜI DẪN

Giọng dẫn nữ (âm sắc trầm, nhẹ, đọc chậm):
“Đêm đã về khuya…
Tiếng đồng hồ vẫn đều đều nhịp gõ, gió khẽ luồn qua khe cửa.
Trong căn phòng nhỏ, có hai người phụ nữ ngồi bên nhau, lặng lẽ chia sẻ những điều thầm kín nhất của đời mình.
Hai người, hai hoàn cảnh, hai con đường — nhưng lại gặp nhau ở một điểm chung: nỗi niềm của người đàn bà trong hôn nhân…”

PHẦN 2: NGƯỜI PHỤ NỮ 1 – NỖI KHỔ VÌ CHỒNG KHÔNG TRỌN VẸN
“Chị à… đời em nói thật, chẳng có gì đáng kể.
Em lấy chồng sớm, mà cái số như trêu ngươi.
Chồng em… từ thể xác đã khuyết tật, tâm hồn cũng khuyết tật.
Khuyết cả của cải, khuyết cả lòng tin.
Một người đàn ông… chẳng có gì trong tay.”
“Thế nhưng trời thương, nhà chồng lại tốt.
Cha mẹ chồng thương như con gái ruột, anh em thì đùm bọc.
Nhiều khi em muốn bỏ đi… nhưng nghĩ đến con.
Con vẫn cần một người cha, dù cha nó chẳng hoàn hảo.
Và em lại thôi. Ở lại… vì thương, vì nghĩa.”
PHẦN 3: NGƯỜI PHỤ NỮ 2 – KHỔ VÌ NGHĨA GIA ĐÌNH
“Còn chị thì khác em…
Chồng chị tốt, hiền, thương vợ, thương con.
Hai vợ chồng hòa thuận, ai nhìn vào cũng bảo là hạnh phúc.
Nhưng… khổ thay, sống trong gia đình có quá nhiều tiếng nói.”
“Cha chồng khó tính, mẹ chồng xét nét, em chồng thì hay soi mói.
Lúc đầu chị nghĩ, chỉ cần nhịn là được.
Nhưng càng nhịn… càng tổn thương.
Đôi khi, không phải vì chồng xấu, mà vì chính người thân ruột thịt… khiến lòng mình tan nát.”
PHẦN 4: CUỘC TRÒ CHUYỆN THỨC TỈNH
Người phụ nữ 1:
“Ừ… đời lạ thật.
Người có chồng xấu thì lại có gia đình tốt.
Người có chồng tốt thì lại khổ vì nhà chồng.
Có lẽ… ông trời không cho ai được trọn vẹn.”
Người phụ nữ 2:
“Phải rồi…
Anh em rồi cũng có cuộc sống riêng.
Cha mẹ rồi cũng già, cũng đi.
Cuối cùng, chỉ còn hai vợ chồng nương tựa vào nhau.
Nếu còn thương, còn hiểu nhau, thì sóng gió nào cũng qua.
Còn nếu hết thương… thì ngay cả trời yên biển lặng, cũng thành bão tố.”
PHẦN 5: LỜI NHẮN GỬI CUỐI ĐÊM
Người phụ nữ 1
“Đêm nay ngồi nói chuyện với chị, em thấy lòng nhẹ hơn.
Hóa ra, đâu phải mình em khổ.
Mỗi người đàn bà đều có nỗi niềm riêng.
Chỉ khác ở cách họ chịu đựng và giữ gìn mái ấm thôi.”
Người phụ nữ 2 (ấm áp, nhẹ):
“Ừ… chị cũng nghĩ vậy.
Quan trọng là mình sống sao cho lòng mình bình yên.
Dù giữ lại hay rời đi, miễn còn tử tế – thế là đủ.”
(Tiếng gió khẽ qua khung cửa, chuông gió leng keng nhỏ.)


PHẦN 6: KẾT CHUYỆN
Giọng dẫn nữ (nhẹ, sâu):
“Đêm càng khuya…
Gió ngoài hiên vẫn khẽ ru.
Hai người phụ nữ ngồi lại bên nhau, lặng nghe tiếng lòng mình.
Mỗi người một số phận, nhưng đều mang trong tim điều quý giá nhất —
Đó là tình thương, sự bao dung và lòng hy sinh của người phụ nữ Việt Nam.
Trong những đêm dài cô đơn, khi mọi thứ xung quanh lặng im —
Hãy nhớ rằng, chỉ cần giữ trong tim một chút niềm tin và tình thương,
Ta vẫn có thể đi hết cuộc đời này…
Một cách thanh thản.”

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét