Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2025

Chuyện đêm khuya: Tờ học bạ, tờ giấy cha và cuốn sách dày năm tháng

 Chuyện đêm khuya: Tờ học bạ, tờ giấy cha và cuốn sách dày năm tháng

Đêm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện…
Câu chuyện tưởng như rất bình thường – chỉ xoay quanh việc đi học, đi làm – nhưng thật ra lại là một lát cắt của cả cuộc đời.https://www.youtube.com/watch?v=gbjh8Jp-kRg
Năm ấy, sau khi rời quân ngũ, tôi trở về với đôi chân thương tật và tâm hồn của một người lính trẻ mới 23 tuổi.
Trước khi đi bộ đội, tôi mới chỉ học đến lớp 7. Tôi đi vì tiếng gọi Tổ quốc, đi bằng tấm lòng và sự thúc giục của cha mình – người mà tôi vẫn coi là người thầy đầu tiên của đời mình.
Ngày tôi rời nhà nhập ngũ, cha tôi ít nói lắm.
Nhưng đến khi tôi trở về, ông lặng lẽ ngồi bên bàn, lấy ra một tờ giấy trắng, và cẩn thận viết từng dòng bằng nét chữ nghiêng nghiêng, cứng cáp:

“Một là, phải học hết đại học.
Hai là, phải ổn định nghề nghiệp.
Ba là, phải phấn đấu vào Đảng.”
Rồi cha còn kẻ thêm mấy dòng phía dưới, như một bản kế hoạch của đời người:
“Sau khi có bằng đại học, có nghề nghiệp ổn định và có thẻ Đảng, lúc ấy mới được lấy vợ.
5 năm thứ nhất – phấn đấu vào Đảng.
5 năm thứ hai – phấn đấu học hết đại học.
5 năm thứ ba – ổn định nghề nghiệp.
5 năm thứ tư – mới được lập gia đình.”
Nghe cha nói, tôi chỉ im lặng. Khi ấy, tôi còn trẻ, còn nhiều mơ mộng và nóng vội.
Tôi đã không làm đúng như lời cha căn dặn. Tôi chọn con đường ngược lại:
5 năm thứ nhất – tôi lấy vợ.

Giờ nhìn lại, tôi thấy quyết định ấy vừa đúng, vừa sai.
Đúng, vì tôi đã tìm được điểm tựa trong đời sống giữa lúc khó khăn nhất.
Sai, vì có lẽ tôi chưa kịp hiểu hết tầm nhìn của cha – người từng sống trọn đời trong kỷ luật, trong quy củ và trong những giá trị bền vững của một thế hệ cũ.
Nhưng cũng chính vì vậy mà tôi càng quý hơn tờ giấy ông viết ngày nào.
Bởi càng về sau, tôi càng hiểu:
Cha không bắt tôi làm theo thứ tự của thời gian, mà muốn tôi học được thứ tự của trưởng thành.
Tôi vẫn mang trong tim lời cha dặn, và chính tờ giấy ấy đã dẫn tôi đi qua nhiều khúc quanh của đời.
Tôi không học hết đại học, nhưng tôi đã tự học bằng cả cuộc đời mình.
Tôi không có bằng cấp cao, nhưng có tri thức thực tế và nghị lực mà chẳng sách vở nào dạy được.
Cái ngày tôi cầm cuốn sách dày về phân kim, tự mày mò từng phản ứng hóa học, từng thí nghiệm nhỏ…
Cái ngày tôi đứng bên lò nung đỏ lửa, mồ hôi chảy ròng, vẫn nhớ tới tờ giấy cha viết…
Tôi mới hiểu rằng:
Học không chỉ là để biết, mà là để sống tử tế hơn – để không phụ công cha mẹ đã sinh thành và kỳ vọng.
Và đêm nay, trong ánh đèn khuya, khi mọi thứ lắng lại, tôi muốn nói một lời cảm ơn muộn màng gửi đến cha tôi – người đã dạy tôi rằng:
“Không có con đường nào ngắn hơn sự kiên trì.
Không có thành công nào bền hơn tri thức.
Và không có tấm bằng nào lớn hơn nhân cách của con người.”

Bạn có muốn tôi soạn thêm phần lời dẫn mở đầu và lời kết chuẩn giọng phát thanh (giọng trầm, ấm, có thể dùng để thu âm cho chương trình “Chuyện đêm khuya”) không?
Nếu bạn đồng ý, tôi sẽ viết thêm đoạn lời dẫn mở, nhạc nền gợi cảm xúc, lời kết nhẹ như tiếng lòng để hoàn thiện bản phát thanh của câu chuyện này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét