Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2025

Bà Tôi – Cái Hòm Gỗ, Chai Tiền, Và Những Năm Tháng Không Thể Quên

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA

Bà Tôi – Cái Hòm Gỗ, Chai Tiền, Và Những Năm Tháng Không Thể Quên
🎬 ĐOẠN 1: “Người Bà 75 Tuổi Và Những Hạt Thóc Mót”
Giọng đọc chậm… trầm… như tiếng thở dài của ký ức…
Tôi đã 70 tuổi rồi.
Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại…
người xuất hiện đầu tiên không phải ai khác…
mà là bà tôi.
Bà 75 tuổi…
ngày nào cũng lom khom ngoài ruộng…
nhặt từng hạt thóc rơi, thóc mót…
nhặt đến khi bàn tay run lên…
nhưng ánh mắt thì không bao giờ run.
Bà gom chúng lại…
phơi cho khô…
xay thành gạo…
để dành cho tôi – đứa cháu nhỏ được nuôi bằng mồ hôi và tuổi già của bà.
🎬 ĐOẠN 2: “Cái Hòm Gỗ Nhỏ – Kho Báu Cuối Đời Của Bà”
Mỗi khi tôi đi đâu về,
bà lại mở cái hòm gỗ nhỏ…
chỉ to bằng cái can 10 lít.
Đó là kỷ vật của bác cả – người con trai đã mất.
Cái hòm ấy, bà giữ cả đời.
Trong đó…
bất cứ cái gì ăn được, bà cất vào.
Cất để dành cho tôi.
Có lần… bà lấy ra cái bánh trung thu ai đó cho.
Bánh mốc xanh hết rồi…
Bà ngồi gọt từng mảng mốc…
gọt mãi… gọt đến khi chỉ còn lại chút ít.
Bà đưa cho tôi:
“Ăn đi cháu… của hiếm đấy… bà để dành cho mày cả tháng nay rồi…”
Đến bây giờ…
nghĩ lại vẫn cay sống mũi.
🎬 ĐOẠN 3: “17 Tuổi Đi Bộ Đội – Bà Mất Mà Tôi Không Hề Biết”
Năm tôi 17 tuổi…
tôi đi bộ đội…
rồi sang Campuchia.
Những năm tháng chiến trường khốc liệt…
không thư từ…
không liên lạc…
không biết tin nhà.
Một ngày kia, giữa rừng…
tôi nhận được tin:
Bà tôi mất.
Mất lúc tôi đang ở chiến trường…
Mất mà tôi không được gặp…
không được thắp nén nhang…
không được nhìn bà lần cuối.
Câu chuyện ấy…
đến bây giờ vẫn là nỗi đau không bao giờ nói hết.

🎬 ĐOẠN 4: “Chai Thủy Tinh Chôn Dưới Đất – Những Đồng Tiền Không Bao Giờ Kịp Đổi”
Nhà bà tôi có một mảnh đất nhỏ.
Sau này, một người hàng xóm – người Tày Mường (Tamu) – sang đào móng xây nhà.
Họ đào xuống…
và phát hiện một chai thủy tinh nửa lít.
Bên trong…
đầy tiền.
Tiền giấy thời bác Hồ những năm 60–65.
Bà bọc kín miệng chai, chôn sâu dưới đất.
Bà giữ tiền…
để dành cho con cháu.
Nhưng đến năm 75 đổi tiền…
những đồng tiền ấy…
không còn giá trị gì nữa.
Không ai biết.
Chỉ đến khi bà mất… người ta đào lên… mới lộ ra.
Đó là cách người xưa giữ tiền.
Có người biết mua vàng.
Có người biết giữ bạc.
Còn bà tôi… không biết.
Bà giữ tiền cho con cháu bằng… một chai thủy tinh chôn dưới đất.
Nghĩ mà thương đến đứt ruột…

🎬 ĐOẠN 5: “Lời Kết – Những Gì Tôi Mang Theo Suốt Một Đời”
Đời người…
70 năm…
nhớ nhất không phải những thứ lớn lao.
Mà là những điều nhỏ bé…
nhưng đủ chạm đến cả cuộc đời.
Tôi mang theo:
– hình ảnh bà lom khom nhặt thóc
– cái hòm gỗ cũ
– miếng bánh trung thu mốc được gọt cho tôi
– chai tiền giấy chôn dưới đất
– và tin bà mất khi tôi 17 tuổi ngoài chiến trường.
Đó là những ký ức không bao giờ cũ.
Những bài học không cần sách vở.
Những điều khiến tôi sống tử tế hơn…
và biết trân trọng từng ngày.
“Bà ơi…
cháu vẫn nhớ bà…
nhớ như nhớ hơi thở của chính mình.”

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét