Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2025

PHẢI BIẾT SỢ KHI CÓ NHIỀU TIỀN

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA

PHẢI BIẾT SỢ KHI CÓ NHIỀU TIỀN
ĐOẠN 1 — ĐÊM XUỐNG, NGƯỜI GIÀ MỚI NÓI LỜI THẬT
Đêm nay…
Tôi muốn kể với bạn một điều… mà phải đi qua hơn nửa đời người… tôi mới dám tin đó là chân lý.
Rằng giữa cuộc đời này…
Không phải lúc nghèo mới nguy hiểm…
Mà chính lúc có tiền… mới dễ chết nhất.
Tiền… giống như ngọn đèn soi lòng người.
Nó sáng bao nhiêu…
Thì bóng tối trong lòng người khác… lại rõ bấy nhiêu.
Tôi lưu lại câu chuyện này hơn 15 năm…
Và càng sống dài, càng nhìn đời nhiều…
Tôi càng thấm nó như một cẩm nang giữ mạng.

ĐOẠN 2 — CÂU CHUYỆN ĐỐNG VÀNG BIẾT “ĂN THỊT NGƯỜI”
Ngày xưa…
Một vị tăng nhân chạy ra khỏi rừng, mặt đầy hoảng hốt.
Người ta tưởng ông gặp thú dữ.
Nhưng không…
Ông nói:
“Tôi… tôi đào thấy một đống vàng. Đáng sợ lắm…”
Hai người bạn cười ông.
Vàng mà đáng sợ ư?
Nhưng vị tăng nhân chỉ đáp chậm rãi:
“Thứ đó… ăn thịt người.”
Không ai tin.
Cho đến khi chính hai người bạn ấy… vì lòng tham…
Mà giết nhau bằng gậy… bằng độc.
Cuối cùng…
Vàng vẫn nằm đó.
Chỉ có con người là đã chết.

ĐOẠN 3 — TIỀN KHÔNG GIẾT AI. LÒNG THAM MỚI GIẾT NGƯỜI.
Câu chuyện ngày xưa…
Tưởng chỉ là cổ tích.
Nhưng với tôi…
Nó là chuyện thật của thời nay.
Người ta hiền khi họ chưa bị thử thách bởi tiền.
Nhưng khi có tiền xuất hiện…
Lòng tham trỗi dậy.
Và lòng tham…
Không bao giờ biết đủ.
Hai người bạn giết nhau vì vàng không phải chuyện hiếm.
Thời nay, nó đang xảy ra mỗi ngày…
Ở những nơi ta không ngờ.
ĐOẠN 4 — CẢ ĐỜI TÔI THOÁT NẠN NHỜ MỘT CHỮ “SỢ”
Tôi kể thật…
Trong đời, tôi đã gặp không ít cám dỗ.
Không ít lời rủ rê.
Không ít cơ hội “tiền nhiều như nước”…
Nhưng nhờ đọc câu chuyện ấy sớm…
Nhờ biết sợ.
Nhờ biết giữ mình.
Tôi đã tránh khỏi rất nhiều kiếp nạn.
Không phải vì tôi giỏi.
Mà vì tôi biết đủ.
Biết lùi.
Biết sợ lòng tham – của mình và của người.
Có lần…
Chỉ cần tôi bước thêm một bước…
Thì cả đời này chắc đã không còn ngồi đây kể chuyện.
Đôi khi…
Sự may mắn chỉ nằm ở một quyết định “không tham”.

ĐOẠN 5 — TÔI THẤY HÀNG TRĂM NGƯỜI VÌ TIỀN MÀ TỰ HỦY
Tôi đi qua cuộc đời này…
Và nhìn thấy hàng trăm người…
Chỉ vì lòng tham mà trắng tay.
Có người mất hết tài sản.
Có người nợ nần cả đời không ngóc đầu lên nổi.
Có người vướng vào vòng lao lý…
Bước chân vào nhà tù… rồi không có ngày trở ra.
Có người… bị kết án đến 60 năm tù ở nước ngoài.
Đó không còn là hình phạt.
Đó là kết thúc một kiếp người.
Cũng có người…
Tôi thấy họ chết ngay trong chính cuộc chơi của mình.
Một chút lòng tham… đổi lấy cả mạng sống.
Tiền… chưa bao giờ đáng để trả giá đắt đến vậy.

ĐOẠN 6 — KHI CÓ TIỀN, KẺ ĐÁNG SỢ NHẤT LÀ CON NGƯỜI
Người ta nói:
“Thú dữ chỉ giết khi nó đói.
Còn con người… giết khi nó tham.”
Và tôi hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Có những người…
Khi bạn nghèo, họ chẳng thèm nhìn.
Nhưng khi bạn có chút tiền…
Họ đến rất nhanh.
Họ cười rất tươi.
Họ nói rất ngọt.
Nhưng trong mắt họ…
Không phải là bạn.
Mà là túi tiền của bạn.
Bởi vậy, có nhiều tiền…
Là lúc phải biết sợ nhất.
Sợ lòng người.
Sợ những điều không nói ra.
Sợ ánh mắt nhìn bạn mà trong bụng đã tính toán.
ĐOẠN 7 — SỢ ĐỂ GIỮ MÌNH. SỢ ĐỂ SỐNG LÂU.
Nhiều người nghĩ:
“Sợ” là yếu đuối.
Không.
Sợ… là khôn ngoan.
Sợ… là biết giữ mạng.
Sợ… là biết bảo vệ những gì mình nhọc nhằn cả đời mới có.
Người già, người từng trải như tôi…
Hiểu sâu sắc rằng:
Để sống bình an…
Cần biết sợ đúng chỗ.
Sợ lòng tham.
Sợ danh lợi.
Sợ những cái “cơ hội” quá dễ.
Sợ những lời hứa không có thật.
Sợ… để không rơi vào kết cục của hàng trăm người mà tôi từng thấy.
ĐOẠN 8 — ĐI QUA BAO GIÔNG BÃO, TÔI CHỌN BÌNH AN
Cuối cùng…
Sau bao lần chứng kiến…
Bao cảnh đời ngã xuống vì tiền…
Tôi hiểu rằng:
Hạnh phúc lớn nhất…
Không phải tiền nhiều.
Mà là tâm an.
Có tiền mà mất ngủ… thì tiền cũng vô nghĩa.
Có tiền mà sống lo… sống sợ…
Thì đó không phải là sống.
Tiền là thứ ta kiếm được.
Nhưng bình an…
Là thứ phải giữ bằng trí tuệ và tỉnh táo.
Cho nên, tôi nhắc mình mỗi đêm:
Có tiền – phải biết sợ.
Sợ để sống lâu.
Sợ để sống hiền.
Sợ để vẫn còn là mình… cho đến cuối đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét