CHUYỆN ĐÊM KHUYA: PHẬN ĐỜI – CẶP VỢ CHỒNG YÊU NHAU TRÊN BÃI RÁC
⸻
(Nhạc piano trầm buồn hoặc guitar mộc. Âm thanh gió nhẹ, dế kêu xa xa. Fade in nhẹ, duy trì 10 giây rồi hạ nhạc nền.)
“Quý vị và các bạn thân mến,
Chúng ta lại gặp nhau trong chương trình Chuyện Đêm Khuya —
nơi những câu chuyện đời thường được kể lại bằng giọng nói, bằng cảm xúc và cả những nỗi niềm sâu kín nhất của con người.
Đêm nay, mời quý vị cùng lắng nghe câu chuyện:
‘Phận đời – Cặp vợ chồng yêu nhau trên bãi rác’.
Một câu chuyện giản dị… nhưng chứa đựng cả một trời yêu thương, niềm tin và nghị lực sống.”
⸻
Bởi sau cùng, tình yêu thật sự… không cần xa hoa hay rực rỡ.
Chỉ cần một túp lều tranh, và hai trái tim vàng — là đủ để đi hết một đời.
Đó là ngày cưới của họ, cách đây đã hơn hai mươi năm…
Không bàn tiệc sang trọng, không đèn hoa rực rỡ.
Chỉ có một mái lá đơn sơ, chênh vênh giữa bãi rác Mễ Trì — nơi người ta vẫn gọi là “vùng tối của thành phố”.
Nhưng giữa nơi hôi tanh ấy, có hai con người vẫn đứng bên nhau, tay nắm tay, ánh mắt rạng ngời như muốn nói:
“Chúng ta nghèo vật chất, nhưng không nghèo tình yêu.”
Từ túp lều ấy, hai thế hệ đã lớn lên.
Những đứa trẻ từng chơi đùa bên đống rác nay đã thành người.
Những bàn tay chai sạn ngày ấy giờ dựng nên công việc, dựng nên mái ấm.
Nơi từng là bãi rác nay trở thành đất vàng, là khu phố sầm uất.
Nhưng trớ trêu thay…
Chính những người đã gắn bó cả cuộc đời nơi ấy, lại bị đẩy đi.
Những kẻ giàu có đến cướp đất, bán lại hàng chục tỷ.
Còn dân nghèo – những người thật thà, chỉ được đền bù đúng một mét vuông…
một mét vuông đất – để chôn.
⸻
Giờ đây, người già nhất trong số họ cũng đã gần bảy mươi.
Mái tóc bạc, lưng còng, vẫn nhớ rõ ngày đám cưới đơn sơ bên túp lều tranh ấy.
Họ nói: “Ngày đó nghèo thật… nhưng vui.
Chúng tôi cưới nhau bằng niềm tin – chứ không phải bằng tiền.”
Cuộc đời có thể lấy đi tất cả: đất đai, nhà cửa, tuổi trẻ…
Nhưng không ai có thể cướp được tình yêu chân thành mà hai con người ấy dành cho nhau.
Giản dị, nhưng sâu sắc.
Nghèo vật chất, nhưng giàu tình người.
⸻
Chuyện đêm khuya hôm nay xin được khép lại tại đây…
Một câu chuyện nhỏ, nhưng mang theo hơi thở của cuộc sống,
và của những trái tim biết yêu trong gian khó.
Xin chúc quý thính giả một đêm thật yên bình,
và hãy nhớ rằng —
trong cuộc đời này, điều quý giá nhất… vẫn luôn là tình yêu chân thành.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét