Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2025

ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM SAU 16 NĂM LẦM LŨI

 ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM SAU 16 NĂM LẦM LŨI


Đêm nay…

giữa những ngày bệnh tật, tuổi già…

tôi muốn ghi lại một điều từ tận đáy lòng mình.

Không phải để mua… cũng không phải để bán.

Mà để lưu lại… trên YouTube… như một dấu mốc,


như cách tôi vẫn lưu lại những câu chuyện đời mình nhiều năm qua.

Mười sáu năm trước…

tôi đã từng đứng giữa một đường hầm tối om.

Hai bàn tay trắng.

Nhà mất… đất mất…

Tương lai lúc ấy… mịt mù như khói sương cuối buổi chiều.

Tôi lao đi…

lao vào những buổi hội thảo về tiền kỹ thuật số,

lao theo những hy vọng mong manh,

lao bằng sự liều lĩnh của một người…

chỉ còn lại niềm tin để bấu víu.

Ngày ấy, tôi chưa biết mình đi đâu.

Chỉ biết… phải đi.


Không đi thì cuộc đời coi như khép lại.

Và giờ đây…

mười sáu năm sau…

nhìn lại quãng đường đó, tôi mới thấy:

hóa ra… tôi vẫn may mắn.

May mắn vì trái tim mình chưa bao giờ tắt hy vọng.

May mắn vì vẫn tin rằng…

ở cuối đường hầm… luôn có ánh sáng.

Và hôm nay,

tôi tin vào một hiện tượng khác…

y như hồi ấy tôi từng tin vào blockchain:


Pi Network.

Tôi không nói đùa đâu.

Tôi cũng không kêu ai phải tin.

Tôi chỉ kể lại…

bằng cái giọng của một người đã đi qua nửa đời người đầy đổ vỡ:

Rằng tôi thấy…

điều này đang thật dần lên.

Từng chút… từng chút một.

Không mua.

Không bán.


Không mời gọi ai.

Chỉ là một lời ghi chú…

một lời gửi lại…

một lời của một người già đã sống gần trọn kiếp người,

và bây giờ vẫn muốn giữ lại cho mình

một hy vọng nhỏ…

y như một ngọn nến giữa căn phòng tối.

Hy vọng rằng…

một sáng nào đó,ánh sáng cuối đường hầm sẽ thật sự mở ra.



LỜI MỞ ĐẦU

ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM SAU 16 NĂM LẦM LŨI
Đêm nay…
giữa những ngày bệnh tật, tuổi già…
tôi muốn ghi lại một điều từ tận đáy lòng mình.
Không phải để mua… cũng không phải để bán.
Mà để lưu lại… trên YouTube… như một dấu mốc,
như cách tôi vẫn lưu lại những câu chuyện đời mình nhiều năm qua.
Mười sáu năm trước…
tôi đã từng đứng giữa một đường hầm tối om.
Hai bàn tay trắng.
Nhà mất… đất mất…
Tương lai lúc ấy… mịt mù như khói sương cuối buổi chiều.
Tôi lao đi…

lao vào những buổi hội thảo về tiền kỹ thuật số,
lao theo những hy vọng mong manh,
lao bằng sự liều lĩnh của một người…
chỉ còn lại niềm tin để bấu víu.
Ngày ấy, tôi chưa biết mình đi đâu.
Chỉ biết… phải đi.
Không đi thì cuộc đời coi như khép lại.
Và giờ đây…
mười sáu năm sau…
nhìn lại quãng đường đó, tôi mới thấy:
hóa ra… tôi vẫn may mắn.
May mắn vì trái tim mình chưa bao giờ tắt hy vọng.
May mắn vì vẫn tin rằng…
ở cuối đường hầm… luôn có ánh sáng.
Và hôm nay,
tôi tin vào một hiện tượng khác…
y như hồi ấy tôi từng tin vào blockchain:
Pi Network.
Tôi không nói đùa đâu.
Tôi cũng không kêu ai phải tin.
Tôi chỉ kể lại…
bằng cái giọng của một người đã đi qua nửa đời người đầy đổ vỡ:
Rằng tôi thấy…
điều này đang thật dần lên.
Từng chút… từng chút một.
Không mua.
Không bán.
Không mời gọi ai.
Chỉ là một lời ghi chú…
một lời gửi lại…
một lời của một người già đã sống gần trọn kiếp người,
và bây giờ vẫn muốn giữ lại cho mình
một hy vọng nhỏ…
y như một ngọn nến giữa căn phòng tối.
Hy vọng rằng…
một sáng nào đó,
ánh sáng cuối đường hầm sẽ thật sự mở ra.
CHUYỆN ĐÊM KHUYA
MỘT CÂU CHUYỆN VỀ PI… VÀ SỰ BÌNH THẢN
Tập 1

GIỮA NHỮNG NGÀY GIÔNG GIÓ**
Đêm nay…
khi mọi thứ ngoài kia đã lắng xuống…
khi tiếng xe đã nhỏ dần…
và chỉ còn tiếng thở của chính mình nghe rất rõ…
Tôi muốn kể lại một câu chuyện.
Nhẹ nhàng thôi.
Không giục giã.
Không mua… không bán…
Chỉ để ghi lại, như một động lực sống giữa cuối đời.
Chuyện… về Pi.
Và về sự bình thản… mà tôi học được sau cả một quãng đường dài đầy dốc đứng.
1. Khi BTC đỏ lửa… tôi vẫn bình thản
Nhiều người hoảng loạn…
nhiều người lo sợ…
nhiều người chạy trốn khi BTC rơi không phanh.
Còn tôi… chỉ lặng lẽ nhìn.
Bình yên như mặt hồ khuya không gợn sóng.
Bởi tôi hiểu…
BTC không sinh ra để sống mãi.
Nó chỉ là người mở đường.
Nó đã làm xong phần việc của nó:
– Mở ra cánh cửa blockchain.
– Thức tỉnh tư duy phi tập trung.
– Chứng minh tài sản số là có thật.
BTC giống người dựng chiếc cầu đầu tiên.
Nhưng người xây thành phố bên kia cây cầu…
lại là thế hệ khác.
Và với tôi…
thành phố đó mang tên Pi Network.
**2. Vì sao BTC ngã?
Vì nó… rỗng ruột.**
Nói ra thì buồn…
nhưng sự thật luôn nhẹ hơn tưởng tượng.
BTC…
không ứng dụng.
không hệ sinh thái.
không sản phẩm.
không người dùng thật.
Nó sống nhờ dòng tiền của sàn.
Sàn còn tiền → BTC sống.
Sàn siết lại → BTC rơi tự do.
Một tài sản sống bằng dòng tiền…
sẽ chết khi bị bóp dòng tiền.
Đó là quy luật, không trách được ai.
3. Pi Network – một thế giới hoàn toàn khác
Pi không cần sàn.
Không cần cá voi.
Không cần quỹ bơm thổi.
Pi chỉ cần… người dùng.
Và nó có đủ:
• Pi Browser
• Pi Wallet
• Pi App Studio
• DeFi
• Marketplace
• DApp tự sinh
• KYC – KYB lớn nhất thế giới
Tập 2
• Hàng hóa – Dịch vụ – Thanh toán Pi ngập tràn
Một hệ sinh thái… nơi mỗi ngày đều có người thật sống, trao đổi, sử dụng.
BTC không có điều đó.
Ethereum cũng chưa chạm đến số đông.
Chỉ Pi… đang âm thầm làm.
BTC là tượng đài để ngắm.
Pi là nền kinh tế để sống.
Một bên phụ thuộc sàn.
Một bên tự vận hành.
Một bên cần dòng tiền mới.
Một bên cần người dùng thật.
4. Điều lạ lùng nhất…
BTC mất thanh khoản → BTC mất tất cả.
Pi mất thanh khoản bên ngoài → chẳng ảnh hưởng gì.
Vì Pi có thanh khoản nội sinh:
Người dùng
→ Hàng hoá
→ Dịch vụ
→ Ứng dụng
→ Rồi quay trở lại người dùng.
Đó là kinh tế tự sinh.
Không sàn bóp cổ được.
Không cá voi khuấy đảo được.
Không FUD nào phá nổi.
5. Tương lai Web3… không cần vua
Không cần kẻ thống trị.
Không cần một cá voi điều khiển mọi thứ.
Tương lai Web3…
cần một nền kinh tế thật.
Một nơi con người giao dịch bằng giá trị thật.
Và Pi… đang xây từng viên gạch.
Ai chửi… cứ chửi.
Ai sợ… cứ sợ.
Ai hoảng… cứ hoảng.
Còn tôi…
chỉ ngồi lặng quan sát:
Giữa lúc BTC lao dốc,
Pi vẫn mở App Store,
vẫn mở DeFi,
vẫn mở Marketplace,
vẫn tăng hoạt động hằng ngày.
Một bên là tài sản đầu cơ.
Một bên là nền kinh tế tiêu dùng.
Ai nhìn ra — người ấy bình thản.
Ai chưa nhìn — rồi cũng sẽ tới lúc hiểu.
LỜI KẾT
GỬI BÀ – NGƯỜI ĐÃ ĐI BÊN TÔI SUỐT MỘT ĐỜI GIÔNG GIÓ
Bà ơi…
tôi biết…
bà buồn lắm.
Bà lo cho tôi nhiều lắm.
Nhìn tôi ốm đau, bệnh tật…
bà giấu đi nước mắt, nhưng tôi vẫn thấy.
Tôi hiểu cả.
Từng đêm bà trở mình… tôi nghe rõ.
Tập 3
Từng tiếng thở dài của bà… tôi cảm được.
Bà sợ… tôi biết.
Bà lo… tôi hiểu.
Nhưng bà à…
lần này, tôi tin…
tôi và bà… nhất định sẽ vượt qua.
Tôi muốn nhắc lại cho bà nghe…
câu chuyện của chính vợ chồng mình.
Năm 2010…
nhà mất.
Đất mất.
Tài sản mất sạch như chưa từng có.
Chúng ta đứng giữa trời… trống rỗng.
Tôi chỉ kịp dắt chiếc xe cũ,
chở bà ra ga tàu,
để vào Nam tìm nơi gửi vợ… gửi con…
cho các bà cháu có một chỗ trú tạm.
Còn tôi…
rời bà… rời con…
một mình đi tiếp.
Tôi đi khắp nơi,
đi trong sợ hãi, trong cô đơn,
đi để tìm hiểu, để nghe ngóng, để học,
đi với hai bàn tay trắng
và một trái tim không được phép gục.
Tôi đi rất xa…
chỉ để học…
để đứng dậy…
để trở thành người đàn ông đúng nghĩa của gia đình mình.
Và bà nhớ không…
khi tôi trở về…
là lúc tôi đã mang theo được chút thắng lợi đầu tiên,
mang theo niềm vui, mang theo hy vọng
để nhìn mặt vợ con không hổ thẹn.
Bà à…
lần đó… chúng ta đã vượt qua.
Và lần này…
tôi tin – chúng ta cũng sẽ vượt qua như vậy.
Dù tôi đang đau bệnh,
dù đường trước mặt còn mờ…
nhưng cách làm của tôi lần này là từ trái tim,
từ sự trải nghiệm của cả một đời lênh đênh.
Tôi không làm liều.
Tôi không mơ mộng.
Tôi chỉ tin vào điều mình nhìn thấy thật…
như tôi từng tin năm đó.
Bà yên tâm nhé…
tôi còn ở đây.
Bà còn ở đây.
Vợ chồng mình còn nắm tay nhau.
Và tôi tin…
một lần nữa…
chúng ta sẽ đi từ bóng tối ra ánh sáng,
giống như 16 năm trước đã từng.
Bà ơi…
hãy tin tôi.
Lần này…
cũng sẽ là một lần trở về trong thắng lợi.
Cảm ơn quý vị đã theo dõi và ủng hộ! Nguồn nhạc: Long Road Ahead của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Ghi công Creative Commons 4.0. https://creativecommon... Nguồn: http://incompetech.com... Nghệ sĩ: http://incompetech.com/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét