CHUYỆN ĐÊM KHUYA: HÀNH TRÌNH CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI
(Kịch bản phát thanh – Thể loại: Tự sự – Tâm sự – Suy niệm)
[Nhạc nền nhẹ – tiếng guitar hoặc piano trầm buồn. Tiếng gió đêm xa xa.]
LỜI DẪN (phát thanh viên):
Đêm nay, trong khung giờ của “Chuyện Đêm Khuya”, mời quý vị cùng lắng nghe câu chuyện về một người lính năm xưa —
người đã đi qua chiến tranh, đi qua những lần mất mát, tay trắng nhiều lần…
nhưng cuối cùng, lại tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.
Câu chuyện có tựa đề:
“Hành trình của một đời người – Từ hai bàn tay trắng đến tự do tài chính.”
⸻
GIỌNG KỂ (chậm rãi, như đang độc thoại):
Những ngày gần đây… tôi thấy sức khỏe mình yếu dần.
Không còn ăn được nhiều.
Cả ngày chỉ nằm một chỗ, đau… cũng không buồn kêu.
Bước chân chậm chạp, yếu ớt.
Nửa người tê dại.
Tôi biết… một ngày không xa, tôi sẽ nằm im — lặng lẽ — như thân cây già giữa cuộc đời.
Nhưng trước khi ngày ấy đến…
Tôi muốn viết lại hành trình đời mình.
Không để than thở.
Mà là… để buông bỏ.
Để xả hết những nặng nề… còn sót lại trong tim.
[Khoảng lặng. Nhạc nền khẽ vang lên, chuyển sang âm ấm, nhẹ nhàng.]
⸻
GIỌNG KỂ:
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo.
Tuổi thơ tôi gắn liền với đói khát và những ngày lam lũ.
Mười bảy tuổi… tôi tình nguyện nhập ngũ.
Rời quê hương, bước vào chiến trường miền Nam khốc liệt.
Ba năm sống giữa bom đạn,
cái chết luôn ở rất gần…
chỉ cần một tiếng nổ… là tất cả tan biến.
Hai mươi hai tuổi, tôi trở về —
với thương tật 81%.
Đôi chân yếu ớt… phải dựa vào Aten để đi.
Nhưng tôi chưa bao giờ gục ngã.
Tôi tự nhủ:
“Còn sống là còn đi tiếp.
Dù phải bò… tôi cũng không chịu dừng lại.”
[Nhạc nền hơi dâng cao, rồi dịu xuống.]
⸻
GIỌNG KỂ:
Ngày tôi đi bộ đội, căn nhà nhỏ và hai thửa ruộng gửi bác dâu chăm nom.
Khi trở về, nhà không còn, người thân đã tản mác.
Cha mẹ bán nhà, dắt díu nhau vào Nam sinh sống.
Tôi — một người lính xuất ngũ, tàn phế — trở về với hai bàn tay trắng.
Không nhà. Không chỗ dựa. Không nơi nương thân.
Tôi từng chứng kiến cha mẹ chia tài sản ngoài tòa,
đến từng cái bát, cái xe đạp… cũng bị chia đôi.
Và tôi hiểu ra rằng:
“Tài sản có thể phân chia…
nhưng tình thân – nếu rạn nứt – thì chẳng bao giờ lành lại.”
Vì thế, khi hôn nhân đổ vỡ,
tôi chọn ra đi tay trắng.
Không tranh giành, không oán hận.
Để con tôi… có một mái ấm trọn vẹn.
⸻
GIỌNG KỂ:
Tôi ra khu bãi rác Mễ Trì, Từ Liêm – Hà Nội.
Giữa mùi rác nồng nặc, tôi bắt đầu lại từ đầu.
Bán phế liệu, trồng cây, nuôi cá, trồng xương rồng…
Từ đó, Công ty Xương Rồng Huỳnh Long ra đời.
Tôi là giám đốc — tự điều hành mọi thứ, bằng đôi tay thương binh.
Công việc đang tốt đẹp…
thì dự án thu hồi đất bất ngờ ập tới.
Tất cả… mất trắng.
Tôi chỉ mỉm cười, nói với lòng mình:
“Mất mát vật chất có thể gỡ lại.
Nhưng mất bình an trong tâm… thì không bao giờ.”
[Nhạc nền buồn, dừng lại 3 giây – tiếng gió thoảng.]
⸻
GIỌNG KỂ:
Năm 2006, tôi về Đà Nẵng – sống trong căn nhà cha mẹ mua.
Chưa kịp vui, mẹ qua đời.
Tôi góp 10 cây vàng, hoàn thiện căn nhà, mong giữ gìn di sản cho cha.
Nhưng bốn năm sau, ông – 80 tuổi – muốn lấy vợ mới.
Tôi phản đối.
Và rồi… xung đột nổ ra.
Trong cơn giận, cha đuổi vợ chồng tôi ra khỏi nhà.
Tôi chỉ nói với vợ:
“Cha già rồi… mình ra thuê nhà, làm lại từ đầu.”
Lại một lần nữa… tay trắng.
⸻
GIỌNG KỂ:
Con trai tôi sinh năm 2007.
Đến tuổi vào lớp Một, chẳng trường nào nhận — vì không hộ khẩu.
Tôi chạy khắp nơi, cuối cùng gửi con vào trường dân lập.
Học phí là gánh nặng, nhưng tôi vẫn cố.
Hôm nay, con tôi đã đỗ đại học.
Nhìn nó, tôi mỉm cười:
“Bao nhiêu vất vả, chỉ để đổi lấy tương lai của con.”
[Nhạc nhẹ, ấm – thể hiện niềm tự hào.]
⸻
GIỌNG KỂ:
Khi tưởng như mọi thứ khép lại,
tôi tìm thấy niềm tin trong thế giới tiền kỹ thuật số.
Tôi không buôn bán, không đầu cơ — chỉ tích lũy, và chờ đợi.
Và rồi, phép màu đến.
Một đồng tiền được công nhận toàn cầu, giúp tôi đổi đời ở tuổi 60.
“Nếu biết kiên trì và dám đầu tư…
vận may vẫn tìm đến, dù ở tuổi nào.”
Tôi chính thức tự do tài chính,
không nợ nần, không phụ thuộc, không còn lo âu.
⸻
GIỌNG KỂ:
Năm 2025. Tôi 66 tuổi.
Nhìn lại… tôi đã có đủ đầy những gì đời người cần:
một mái nhà, một gia đình, hai đứa con ngoan.
Con lớn 19. Con út mới 10.
Tôi sống bình dị, an yên bên người vợ hiền.
“Tự do là quý nhất.
Hạnh phúc không nằm ở tiền bạc…
mà ở sự bình an trong tâm hồn.”
⸻
GIỌNG KỂ (trầm, chậm, cảm xúc):
Cuộc đời tôi… là minh chứng rằng:
Đừng tranh giành.
Đừng dựa dẫm.
Đừng đánh mất mình vì sân si.
“Cuộc đời có thể xô ta ngã nhiều lần…
Nhưng chỉ cần không bỏ cuộc,
ta vẫn có thể đứng lên.
Và cuối cùng… thành công sẽ mỉm cười.”
⸻
[Nhạc nền nhẹ – tiếng mưa đêm hoặc đàn tranh xa xăm.]
LỜI DẪN (phát thanh viên):
Đêm đã khuya…
Người lính năm xưa giờ đã tìm thấy bình yên sau bao sóng gió.
Một hành trình dài, bắt đầu từ chiến trường…
và kết thúc bằng hai chữ — “Buông bỏ.”
Cảm ơn quý vị đã lắng nghe câu chuyện đêm nay.
Hẹn gặp lại trong “Chuyện Đêm Khuya” –
nơi những tâm sự lặng lẽ,
sẽ được nói thành lời… trong đêm.
[Nhạc kết fade out từ từ.
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét