Thứ Ba, 18 tháng 11, 2025

 Các con của cha…

Đêm nay, cha lại nằm đây, trong căn phòng bệnh lạnh lẽo.
Nửa tháng nay cha chỉ nằm một chỗ, nhiều khi chỉ có thể nghiêng người để ăn.
Cha cố gắng viết lại những lời này…
vì cha sợ một ngày nào đó cha không còn nói được nữa.
Cha muốn giữ lại tiếng cha cho các con, như giữ lại hơi ấm cuối cùng.
Mấy ngày trước, cha cùng mẹ đưa anh Đạt vào cổng trường đại học.
Một ngôi trường to, đẹp, gần năm mươi năm tuổi.
Đứng trước cánh cổng ấy… cha vui lắm.
Vì cha nhìn thấy trong đó không chỉ có Đạt… mà còn có hình bóng của tất cả các con.
Ngày xưa, cha không may mắn như vậy.

Cha không được ai dẫn đến trường.
Cha phải tự lập từ nhỏ.
17 tuổi cầm súng ra chiến trường.
22 tuổi mang 81% thương tật trở về.
Cha không có nhiều tài sản để lại.
Nhưng cha đã cố gắng để các con có cái quý nhất:
được ăn, được học, được sống tử tế.
Năm 2025, cuộc sống nhiều cạm bẫy lắm các con.
Hãy cẩn trọng.
Đừng để người xấu lợi dụng.
Đừng tin những điều quá đẹp.
Cha mong các con biết thương nhau.
Biết đùm bọc nhau.
Vì mai này… cha mẹ rồi cũng già, cũng yếu, cũng đi xa.
Nếu một ngày nào đó, kênh YouTube, Facebook hay TikTok của cha dừng lại…
nghĩa là cha đã hết sức rồi.
Cha không nói được nữa.
Nhưng khi nào cha còn thở… cha vẫn sẽ dặn các con điều hay lẽ phải.
Các con của cha…
Cha yêu các con rất nhiều.
Dù mai này cha có nằm xuống…
thì lời cha dặn vẫn còn sống mãi trong từng đứa.
Cha thương các con.
Cha tự hào về các con.
Và cha chỉ mong…
các con sống tốt… sống mạnh mẽ… sống nên người.https://www.youtube.com/watch?v=LvCBunkR1F0

ssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssss
CHUYỆN ĐÊM KHUYA – “CHA GỬI CÁC CON”**
(Đọc đôi – MC Nam & MC Nữ)
🎵 [Nhạc nền nhẹ: piano chậm, sâu, êm]
MC Nữ (nhẹ, từ tốn):
Chào mừng quý vị đang quay trở lại với chương trình Chuyện Đêm Khuya.
Đêm nay, chúng tôi mời quý vị lắng nghe một câu chuyện… không chỉ là một lá thư, không chỉ là lời tâm sự, mà còn là hơi thở cuối cùng của một người cha dành cho những đứa con mình thương yêu nhất.
Một người cha… đã đi qua chiến tranh, đi qua thương tật, đi qua gần trọn cuộc đời trong bệnh tật.
Và hôm nay, ông muốn nói với các con vài điều… trước khi bản thân ông không còn đủ sức nữa.
Xin mời quý vị lắng nghe…

MC Nam (chậm rãi, sâu):
Các con thương yêu của cha…
Đêm nay, giữa ánh đèn mờ nơi phòng bệnh, cha nằm đây, tay run run cầm chiếc điện thoại, cố gắng gõ từng chữ.
Bởi vì cha sợ…
sợ một ngày nào đó, cha không còn nói được, không còn dặn dò được nữa.
Cha muốn giữ lại tiếng của cha… trong từng câu chữ này.
Để một ngày nào đó, nếu kênh YouTube, Facebook hay TikTok của cha im lặng…
thì các con còn biết rằng:
Cha đã cố hết sức rồi.

MC Nữ:
Mấy hôm trước, cha cùng mẹ đưa anh Đạt – cũng là em của các con – bước qua cánh cổng trường đại học.
Một ngôi trường gần 50 năm tuổi, rộng lớn, sạch đẹp, đầy tự hào.
Đứng trước ngôi trường ấy… cha nhìn thấy gì?
Không chỉ thấy Đạt…
mà thấy luôn cả hình bóng của các con.
MC Nam:
Vì ngày xưa… cha chưa từng có ai đưa đến trường.
Tuổi thơ cha chỉ có hai chữ: Tự lập.
17 tuổi… cha vào chiến trường.
22 tuổi… cha trở về với cơ thể mất 81% sức khỏe.
Cuộc đời cha rẽ sang hướng mà cha không chọn.
Cha chỉ biết cầm súng, giữ quê hương, rồi mang thương tật đến tận bây giờ.
Đổi lại…
Cha chỉ mong các con sống được một cuộc đời mà cha chưa từng có.
MC Nữ:
Cha không giàu có…
Cha không có nhà cửa rộng lớn, không có vàng bạc gửi lại cho các con.
Tài sản lớn nhất của cha… chính là các con.
MC Nam:
Cha đã cố gắng bằng mọi cách…
Dù những tháng ngày khó khăn đến mức gần như không đủ ăn…
cha vẫn muốn các con được học ở nơi tốt nhất có thể.
Cha muốn các con gặp thầy cô tử tế, bạn bè tử tế – những điều mà cha chưa từng có khi còn nhỏ.
Cha chỉ muốn các con biết chữ, biết sống, biết làm người.
MC Nữ:
Các con…
Năm 2025, xã hội đầy cạm bẫy.
Có những thứ lấp lánh nhưng không phải vàng.
Có những lời ngon ngọt nhưng không phải sự thật.
Cha muốn các con luôn tỉnh táo, luôn biết giữ mình, luôn biết phân biệt đúng – sai.
MC Nam:
Các con hãy nhớ…
Nếu một ngày nào đó, tiếng cha im lặng…
đó là lúc cha không còn hơi để nói nữa.
Nhưng cho đến giây phút cuối cùng…
cha vẫn muốn nói với các con một điều:
Các con phải thương nhau.
Thương nhau hơn thương chính mình.
Bởi cha mẹ rồi cũng sẽ rời đi…
chỉ còn các con tựa vào nhau mà sống.
MC Nữ (nghẹn nhẹ):
Giờ đây… cha đang nằm trên giường bệnh.
Nửa tháng nay không cử động nổi, chỉ nghiêng người mới ăn được.
Hình ảnh cha lúc này không đẹp…
nhưng trái tim cha dành cho các con vẫn đẹp như thuở nào.
MC Nam:
Cha để lại điều gì cho các con?
Không phải tiền.
Không phải tài sản.
Cha để lại… cả cuộc đời cha —
như một lời nhắc:
Một người vẫn có thể bị thương, nhưng không được gục.
Một người có thể nghèo, nhưng không được hèn.
Một người có thể thất bại, nhưng không được bỏ cuộc.
MC Nữ:
Các con hãy sống tốt…
Hãy học cho giỏi…
Hãy làm người tử tế…
để không phụ tình yêu của cha mẹ.
MC Nam (ấm, sâu):
Cha yêu các con.
Đêm nay… và mãi mãi.
Kể cả khi cha không còn trên cuộc đời này nữa…
thì lời dặn của cha vẫn còn đó, ngồi bên các con như bóng dáng cha ngày nào.
MC Nữ (kết):
Quý vị vừa nghe câu chuyện “Cha gửi các con”.
Một câu chuyện giản dị nhưng nặng đầy yêu thương của một người cha đã sống trọn cả đời cho con cái.
Chúc quý vị một đêm thật bình yên…

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét