CHUYỆN ĐÊM KHUYA
“Cái Hòm Gỗ Của Bà Tôi”
Giọng dẫn mở đầu – chậm… trầm… nhẹ như hơi thở cuối ngày:
Tắt bớt ánh sáng.
Và lắng nghe một câu chuyện… không ồn ào…
Nhưng đủ để khiến ta nhớ về những điều mà cả đời này… ta không thể quên.”
Phần 1 – Bà 75 tuổi và những hạt thóc mót
Đêm hôm ấy… tôi ngồi một mình… nhớ về bà tôi.
Một người đàn bà 75 tuổi… lưng đã còng xuống như dấu hỏi…
Nhưng đôi tay thì lúc nào cũng bận rộn.
Ngày nào cũng thế…
Bà đi ra đồng… lom khom nhặt từng hạt thóc rơi… từng hạt lúa sót…
Một hạt… hai hạt…
Cứ gom mãi… gom mãi…
Đủ một nắm to bằng hai bàn tay gầy guộc.
Bà mang về…
Phơi lên cái mẹt tre…
Đãi lại… sàng lại…
Rồi xay thành gạo… để dành.
Không phải cho bà.
Không phải cho ai khác.
Mà để nấu cho tôi từng bát cơm, bát cháo… nuôi tôi qua những năm tháng thiếu thốn.
Tôi ăn bằng sự hy sinh của bà… bằng cả tuổi già của bà.
Phần 2 – Cái hòm gỗ… to bằng can 10 lít
Tôi còn nhớ rất rõ…
Mỗi khi tôi đi đâu về, bà lại mở một cái hòm nhỏ.
Nó không to… chỉ bằng cái can 10 lít…
Nhưng với bà… nó là cả một đời.
Đó là cái hòm gỗ của bác cả – con trai đầu lòng của bà.
Ngày còn sống, bác dùng cái hòm ấy để đựng đồ nghề cắt tóc.
Rồi bác mất…
Cái hòm trở thành kỷ vật duy nhất.
Bà giữ nó như giữ hơi thở cuối cùng của người con trai.
Bên trong hòm…
Có cái gì ăn được bà đều cất vào đó.
Mỗi lần thấy tôi về…
Bà mở ra… lục mãi… và đưa cho tôi.
Có lần… bà lấy ra cái bánh trung thu – chẳng biết ai cho.
Nó đã mốc xanh cả rồi.
Bà lấy con dao gọt sạch những chỗ mốc.
Gọt mãi… gọt đến khi chỉ còn lại chút ít có thể ăn.
Rồi bà chìa cho tôi, mỉm cười:
“Ăn đi cháu. Của hiếm… để dành mãi cho mày đây.”
Đến giờ… tôi vẫn còn thấy cái mùi mốc ấy.
Nhưng khi đó… tôi ăn ngon lắm.
Ngon bởi vì đó là tình thương của bà.
⸻
Phần 3 – Câu chuyện về ông tôi
Hồi nhỏ… tôi hỏi bà:
“Bà ơi, ông cháu đâu?”
Bà thở dài…
Rồi kể:
“Ông mày hồi trẻ ham rượu… nuôi được con chó… cũng đem sang nhà bạn…
Thịt nó… uống rượu…
Rồi say, ngã ra… mà chết ngay bữa đó.”
Một câu chuyện đơn giản… nhưng ám suốt đời tôi.
Từ ngày nghe bà kể…
Tôi sợ rượu.
Sợ thuốc.
Sợ những thứ đàn ông thường tự hào là bản lĩnh, là mạnh mẽ…
Đến năm nay… gần 70 tuổi…
Tôi vẫn chưa biết rượu là gì.
Chưa biết hút thuốc là gì.
Không phải vì tôi giỏi.
Mà vì tôi nhớ bà… nhớ câu nói ấy… nhớ cái kết của ông tôi.
Và tôi không muốn mình trở thành một phần ký ức đau thương khác của gia đình.
⸻
Phần 4 – Lời kết
Nếu ai đó hỏi:
“Tại sao một người đàn ông gần 70 tuổi như tôi… vẫn giữ được sự tỉnh táo, sạch sẽ, không rượu, không thuốc?”
Tôi sẽ trả lời nhẹ nhàng thôi:
“Nhờ một người đàn bà 75 tuổi…
lom khom nhặt từng hạt thóc…
cất từng miếng ăn mốc meo vào cái hòm gỗ cũ…
và kể cho tôi nghe về cái chết của ông tôi.”
Cả cuộc đời tôi…
Được nuôi bằng sự hy sinh.
Bằng cái hòm gỗ nhỏ đó.
Bằng nước mắt của bà.
Và bằng tình thương mà không bao giờ tôi trả nổi.
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét