**CHUYỆN ĐÊM KHUYA
LỜI NGƯỜI LÍNH GIÀ – PHẦN TIẾP THEO**
Đêm nay…
Tôi lại nằm đây, trên chiếc giường bệnh vốn đã quen hơi lạnh hơn hơi người, và nhớ lại câu chuyện của chính mình ngày hôm qua.https://www.youtube.com/shorts/SxdtRRGg5IU
Buổi sáng, vợ tôi – người phụ nữ đã theo tôi suốt mấy chục năm – lại tất tả mang cháo vào bệnh viện.
Bà ấy không giàu, không khỏe, cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa…
Nhưng vẫn sáng nào cũng bưng bát cháo nóng, đưa vào từng thìa, luôn miệng hỏi:
Rồi đến năm giờ chiều, bà lại ngồi bên giường…
Vẫn là đôi bàn tay run run ấy, vẫn là cái dáng ngồi nhỏ bé ấy, đưa từng thìa cháo vào miệng tôi.
Từng thìa, từng thìa… như nuôi một đứa trẻ.
Và rồi…
Bà hỏi tôi một câu mà đến bây giờ ngực tôi vẫn nghẹn lại:
“Anh ơi… nếu như anh chết…
Thì mẹ con em sẽ đi đâu?”
Câu hỏi ấy — nó như một nhát dao xoáy thẳng vào tim tôi.
Tôi – một người đàn ông, một người lính, một người chồng – lại không thể trả lời được.
Bởi chính tôi…
Giờ còn chẳng có nổi một mái nhà đúng nghĩa để mà chết cho yên.
Chúng tôi vẫn đang phải ở tạm trong khách sạn.
Tôi còn thoi thóp được ngày nào là còn phải mặt dày xin không trả tiền điện, tiền nước…
Không phải vì tôi trốn tránh.
Mà vì tôi mua một căn nhà – đến nay 6 năm – họ chưa trả.
Tiền của tôi, tiền mồ hôi nước mắt của cả cuộc đời, vẫn bị họ giữ lại.
Và tôi vẫn đang phải đi kiện đòi lại cái quyền được sống tử tế cuối đời.
Tôi nói với họ:
“Các ông trả tôi tiền đi, thì tôi có tiền trả điện, trả nước.”
Đấy là cái lý của tôi — một lý do nhỏ bé nhưng chính đáng của người bị đẩy vào đường cùng.
Nhưng rồi…
Tôi nhìn sang vợ mình – người phụ nữ đã hơn 20 năm chăm sóc một người chồng tàn tật 81% sức khỏe, chưa một lần bỏ tôi, dù chỉ là một bước chân.
Tôi tự hỏi:
Nếu tôi chết…
Liệu bà ấy có đủ sức đấu tranh như tôi không?
Hay rồi sẽ bị khóa thang máy, bị cắt điện, cắt nước…
Để rồi hai mẹ con bị đẩy ra đường giữa cái xã hội xô bồ này?
Tôi sợ.
Thật sự sợ.
Không phải sợ chết.
Mà sợ vợ con tôi không sống nổi sau khi tôi nhắm mắt.
Còn tôi thì chỉ có thể nằm đây…
Lần đầu tiên trong đời – bất lực đến nghẹn tiếng.
Tôi nghe câu hỏi của vợ mà nước mắt ứa ra, nghẹn từng chữ…
Không trả lời được.
Không dỗ dành được.
Không bảo vệ được.
Người đàn ông trải qua chiến trường, người lính từng đối mặt với cái chết năm 17 tuổi…
Giờ lại thua một câu hỏi rất đàn bà, rất đời thường, rất thật:
“Nếu anh chết… mẹ con em sống sao?”
Tôi muốn gửi lời này đến những ai còn lắng nghe, đến những nơi còn biết thương người:
Đừng để những người lính già như chúng tôi – những người đã mất cả thanh xuân vì đất nước – phải sống những ngày cuối đời trong sợ hãi, trong chông chênh, trong cảnh nợ nhà, nợ điện, nợ nước…
Đừng để người vợ già, người bạn đời của chúng tôi, phải khóc trong lo âu không biết ngày mai ở đâu.
Câu chuyện tôi kể…
Rất thật, rất đời, rất con người.
Tôi muốn mang lên YouTube, lên Facebook…
Không phải để kêu than, không phải để trách móc, càng không để chống đối ai.
Mà để người đời học được rằng phía sau một cựu chiến binh – là một người vợ, một mái nhà và những nỗi đau không ai thấy.
Và cũng để nhắc rằng:
Một con người – dù bé nhỏ – cũng có quyền được sống yên ổn vào cuối đời.
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét