Đêm đã khuya rồi...
Tôi ngồi đây, bên ánh đèn vàng leo lét...
nghe tiếng gió thổi qua hiên nhà cũ...
Có lẽ, ai trong đời... cũng có một khoảng lặng,
và kể cho ai đó nghe... một câu chuyện.
Tôi – người lính năm nào...
đã đi qua chiến tranh, qua đói nghèo,
qua cả những ngày tưởng như không thể đứng dậy.
Hôm nay... tôi chỉ muốn kể lại,
những điều thật bình dị,
nhưng đầy nước mắt và yêu thương.
Mời các bạn cùng tôi...
lắng nghe những “Chuyện Đêm Khuya”...
nơi mỗi câu chuyện... là một phần đời,
và một chút tâm hồn... còn lại sau bao giông bão.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét