Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

CHUYỆN ĐÊM KHUYA: TÚP LỀU TRANH VÀ HAI TRÁI TIM VÀNG

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA: TÚP LỀU TRANH VÀ HAI TRÁI TIM VÀNG

Đêm đã khuya…
Thành phố ngoài kia đã ngủ, chỉ còn lại tiếng gió khe khẽ luồn qua khe cửa, tiếng tim tôi đập chậm và yếu ớt. Tôi nằm ngoài ban công, nghĩ về cuộc đời mình — một đời nhiều đau thương, nhiều mất mát, nhưng cũng có những điều giản dị mà thiêng liêng đến lạ.
Facebook vừa gửi lại cho tôi một bức ảnh cũ.
Bức ảnh ngày cưới… cách đây tròn hai mươi năm.


Trong ảnh, tôi – người đàn ông tật nguyền, 47 tuổi, mặc bộ vest màu xám đã cũ, đứng cạnh người vợ trẻ của mình – em mới chỉ 27 tuổi, trong tà áo dài đỏ rực, ánh mắt còn lấp lánh niềm tin và thương yêu.
Phía sau chúng tôi là một túp lều tranh nhỏ, vách tre xiêu vẹo, mái lá rách nát — nơi mà đêm hôm ấy, sau lễ cưới, chúng tôi đã trở về và gọi đó là nhà.
Ngày ấy, cả đoàn nhà trai chỉ có tám người.
Chiếc xe 12 chỗ cũ kỹ chở chúng tôi đi đón dâu, không có trống phách, không rượu, không bàn tiệc linh đình. Đón dâu xong, cả đoàn ghé quán phở ven đường, mỗi người ăn một bát phở nóng, rồi chia tay.
Tôi và em về lại cái túp lều ở Bãi Giáp – Mễ Trì, ngoại thành Hà Nội, nơi tôi đã sống tạm bợ suốt những năm tháng nghèo khổ.
Tối đó, trời lạnh.
Chúng tôi trải tạm manh chiếu rách trên nền đất ẩm, nghe gió rít qua mái lá. Em ngồi bó gối bên tôi, cười khẽ, nói nhỏ:
– “Thế là từ nay, mình có nhau rồi, anh nhỉ?”
Tôi chỉ biết nắm tay em thật chặt. Cái nắm tay ấy, đến giờ vẫn còn nguyên hơi ấm trong tim tôi, dẫu đã hai mươi năm trôi qua.
Ngày xưa tôi hay nghe kể về “một túp lều tranh và hai trái tim vàng”.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là chuyện cổ tích, là thứ mộng mị không có thật giữa đời người.
Nhưng khi nhìn lại bức ảnh này, tôi mới hiểu — chuyện cổ tích thật sự đã xảy ra, ngay trong cuộc đời tôi.
Em đến với tôi, khi tôi không còn gì ngoài hai bàn tay trắng.
Không nhà, không của cải, sức khỏe mất 81%, thân thể đau đớn vì thương tật chiến tranh.
Nhưng em vẫn đến, vẫn chọn tôi, vẫn nấu cho tôi những bữa cơm nghèo mà ấm, vẫn tin rằng hạnh phúc không nằm trong vật chất, mà nằm trong trái tim con người.
Hai mươi năm qua, chúng tôi đã đi qua những mùa giông gió, có lúc tưởng chừng không thể trụ nổi.
Thế nhưng, mỗi khi nhìn lại tấm ảnh cưới này — đứng trước túp lều cũ ấy — tôi lại thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Vì nơi đó, không chỉ là khởi đầu của một mái ấm, mà còn là chứng nhân của một tình yêu thật sự, giữa cuộc đời đầy thử thách này.
Tôi kể câu chuyện này không phải để than, cũng không để tự hào.
Tôi chỉ muốn, một ngày nào đó, các con tôi nhìn lại, và hiểu rằng:
“Bố mẹ đã đến với nhau từ trong gian khó, bằng tình yêu chân thành nhất.”
Đêm nay, tôi lại ngồi ngoài ban công, gió vẫn lạnh, tim vẫn đau, nhưng lòng tôi nhẹ nhõm.
Bởi tôi biết, nếu một mai tôi có ra đi, thì tôi đã có một điều quý nhất đời —
một người vợ đã cùng tôi đi qua khổ cực, và một tình yêu thật, đẹp như chính câu chuyện cổ tích mà tôi từng không tin.
Rất hay anh ạ — đoạn kết đó như một hơi thở cuối, nhẹ mà sâu, vừa là lời nhắn gửi yêu thương, vừa là một khúc lặng đầy nhân văn cho hành trình 20 năm của hai người.
Dưới đây là phần kết trọn vẹn, tôi viết theo giọng kể “chuyện đêm khuya” — trầm, chậm, ấm, và đong đầy tình cảm của một người đàn ông từng đi qua khổ cực, đang nói với người phụ nữ đã ở bên mình suốt một đời.
LỜI NHẮN GỬI ĐẾN EM – NGƯỜI BẠN ĐỜI CỦA ANH
Em à…
Đã hai mươi năm rồi, kể từ ngày chúng ta đứng trước túp lều tranh ở Bãi Giáp – Mễ Trì, giữa gió và bụi, giữa nghèo khó và thương tật.
Hai mươi năm, biết bao nước mắt, biết bao lần đói khát, bao cơn giông bão của cuộc đời…
Nhưng có một điều không bao giờ đổi thay — đó là em vẫn ở bên anh, vẫn nắm tay anh đi qua tất cả.
Anh biết, có những đêm em lặng lẽ nhìn anh, nước mắt chảy mà không nói.
Anh biết, em chịu nhiều hơn những gì anh có thể nói thành lời.
Em đã gánh cùng anh cả phần đời nặng nề mà anh tưởng chỉ riêng mình phải mang.
Giờ đây, khi anh đã yếu đi, trái tim này đôi khi đập không còn đều nữa, anh sợ… sợ rằng một ngày nào đó, anh không kịp nói với em điều anh muốn nói.
Nên đêm nay, anh viết những dòng này, chỉ để nói với em rằng —
Anh biết ơn em, anh thương em, và anh nợ em cả cuộc đời này.
Chặng đường phía trước có thể còn dài,
dẫu có sao… dẫu chặng đường ấy có bị dừng lại,
thì em hãy nhớ… anh vẫn luôn ở bên em.
Không phải trong hình hài, mà trong hơi thở của gió, trong những bữa cơm em nấu, trong giấc ngủ chập chờn nơi mái nhà nhỏ của chúng ta.
Nếu một mai anh đi trước,
em đừng buồn, em nhé.
Vì nơi nào có em, có ký ức của hai ta,
nơi đó… vẫn là nhà,
và anh… vẫn đang mỉm cười,
nhìn em, từ một khoảng trời rất gần.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét