Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

CHUYỆN ĐÊM KHUYA: MỘT TÚP LỀU TRANH VÀ HAI TRÁI TIM VÀNG

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA: MỘT TÚP LỀU TRANH VÀ HAI TRÁI TIM VÀNG

Đêm nay… tôi ngồi lặng trước màn hình, nhìn lại bức ảnh vừa chụp cách đây ít hôm — bức ảnh kỷ niệm 20 năm ngày cưới của vợ chồng tôi.
Hai mươi năm… một con số chẳng dài với người đời, nhưng với tôi – một người lính cũ, một kẻ đã đi qua bao đổ nát, mất mát và những tháng ngày không còn nguyên vẹn – thì đó là cả một chặng đường của phép màu.
Ngày ấy… tôi chỉ có một túp lều tranh, và bên tôi là người phụ nữ đã chọn đi cùng một người thương binh – một người không còn lành lặn như bao người đàn ông khác.
Không cưới hỏi rình rang, không váy áo, không nhẫn vàng… chỉ có một lời hứa bên nhau đến hết cuộc đời, và hai trái tim luôn hướng về nhau giữa dòng đời giông gió.
Rồi năm tháng trôi…
Chúng tôi đón đứa con trai đầu lòng, ra đời giữa bãi giác Mễ Trì, Từ Liêm – Hà Nội.
Nơi ấy, không phải bệnh viện sang trọng, không nôi hồng hay cũi trắng — chỉ có tình thương và nghị lực của hai con người nghèo, nhưng không chịu gục ngã.
Và rồi… đứa trẻ ấy lớn lên, 19 tuổi, mang theo bao nỗi niềm của cha mẹ — đi tìm chỗ học, chỗ ở, vẫn còn nhiều khúc quanh như chính đoạn đời tôi đã từng đi qua.
Chín năm sau, giữa miền Trung nắng gió – ở Đà Nẵng, đứa con trai thứ hai ra đời.
Vẫn là trong cảnh không hộ khẩu, không nhà ở ổn định, vẫn là những đêm trắng chờ giấy tờ, xin nhập học, xin tạm trú…


Nhưng cũng chính nơi ấy, chúng tôi đã biết cười nhiều hơn.
Vì sau bao gian khó, ít nhất, tôi vẫn còn một gia đình để yêu thương, để chở che, và để gọi là “nhà”.
Rồi hôm nay, sau 20 năm, chúng tôi lại mặc áo cưới.
Không phải để bắt đầu, mà để khép lại một hành trình, để có một tấm hình đẹp cho các con, khi một ngày nào đó, nếu tôi có đi xa… thì vẫn còn hình ảnh này — nơi bốn người chúng tôi vẫn mỉm cười bên nhau.
Em à…
Chặng đường còn dài, dẫu có sao,
dẫu có một ngày chặng đường ấy bị dừng lại —
thì em hãy nhớ, anh vẫn luôn ở bên em.
Anh không hứa gì nhiều… chỉ hứa rằng,
khi gió khẽ lay tán lá ngoài hiên,
khi đêm thật yên, và em thấy lòng mình trống trải,
hãy khẽ nhắm mắt lại…
vì ở đâu đó, anh vẫn đang nắm tay em, như ngày đầu tiên của 20 năm về trước.
Đêm nay, có lẽ ai nghe cũng sẽ thấy một chút bồi hồi…
Bởi sau cùng, tình yêu thật sự không cần xa hoa hay rực rỡ.
Chỉ cần một túp lều tranh và hai trái tim vàng, là đủ để đi hết một đời.
Chuyện đêm khuya được gửi đến quý thính giả — như một món quà nhỏ dành cho những ai đang tin rằng: trong cuộc đời, yêu thương chân thành vẫn là điều quý giá nhất…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét