Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2025

“Những bữa cơm và những cái ao đầy cá… năm ấy”

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA

“Những bữa cơm và những cái ao đầy cá… năm ấy”
Giọng người lính già… yếu… thở khò khè… kể trong bóng tối của căn phòng bệnh…
Đêm nay… trời yên quá…
Nằm đây… cha lại nhớ về những tháng ngày mà…
cả cuộc đời cha… cũng không thể nào quên được.
Có những chuyện…
không ai muốn nhắc lại…
nhưng nếu cha không nói…
thì các con… các cháu…
sẽ chẳng bao giờ biết được…
rằng… người lính thời đó…
đã sống… và chịu đựng… như thế nào.

Những ngày ở chảng lớn Tây Ninh,
anh em chúng tôi…
mỗi bữa chỉ được ăn…
những miếng bột sắn trộn lại,
nắm nắm… rồi luộc trong cái chảo méo.
Ăn miếng bột trắng nhách…
chấm với tí muối…
nuốt xuống mà cổ nó cứ nghẹn lại.
Cơm thì thiếu…
nhưng đi vệ sinh còn…
khổ hơn.
Cái cầu tõm ngày đó…
nó chỉ là hai cây tre…
đặt ngang qua cái ao.
Ngồi xuống…
tõm tõm…
phân rơi xuống nước…
và dưới ao… nuôi cả đàn cá tra.
Bộ đội đi xuống…
là cá lao lên đớp phân liền.
Cha còn nhớ cái tiếng tủm… tủm…
mà nghe nó rợn cả sống lưng.
Cá lớn nhanh lắm…
nhanh đến mức…
anh em nhìn nhau mà còn thấy sợ.
Nhưng rồi…
chính những con cá ấy…
chúng tôi lại phải ăn.
Cầm con cá lên…
đưa gần miệng…
mà cái mùi thum thủm… mùi phân
nó hắt ra từ cái mang cá…
làm cha muốn nôn…
nhưng đói quá…
vẫn phải ăn.
Ăn như thế…
sống như thế…
để tồn tại…
và để còn đánh tiếp.
Rồi…
khi hành quân sang bên kia biên giới…
cái khổ nó lại nhân lên.
Cách chỗ đóng quân chừng hai trăm mét…
có một cái xác bộ đội khô đét,
nằm ngay ven đường.
Không ai biết anh hy sinh lúc nào…
chỉ thấy cái tấm tăng phủ lên…
và anh em chúng tôi đều biết…
đó là người của mình.
Mỗi ngày…
chúng tôi vẫn phải uống nước ruộng…
ngay cạnh cái xác đó.
Không có ca, không có ly…
cúi xuống mà uống…
nước đục, nước tanh…
nhưng vẫn phải uống để còn sống.
Đến lúc mở màn chiến dịch…
anh em chúng tôi…
đứa nào cũng ỉa chảy,
quần khô chưa kịp…
lại ướt tiếp.
Phân dính bê bết ở đũng quần…
nhưng vẫn phải chạy…
vẫn phải đánh…
vì không đánh…
là không kịp ngày 22 tháng 12.
Có đêm…
cha khát quá…
gục xuống uống một ngụm ở cái vũng bùn.
Uống vào…
thấy nước nó thun thủn, mằn mặn, hơi thối…
nhưng khát quá…
không nghĩ được gì.
Sáng hôm sau…
mới thấy cách chỗ ấy…
chưa đầy hai chục mét…
là một con trâu chết trương bụng.
Cha sống qua được…
cũng là nhờ Trời thương…
với sự chịu đựng của một người lính thời đó.

Các con…
Cha kể lại…
không phải để than…
mà để nhắc các con…
rằng cuộc sống bây giờ…
nó khác xưa nhiều lắm.
Hồi đó thiếu từ miếng ăn…
tới ngụm nước…
thiếu cả cái để đi vệ sinh.
Còn bây giờ…
các con có cơm ăn đủ bữa…
có áo sạch để mặc…
đi học được mẹ đưa đi…
ăn không thích còn bỏ thừa…
Cha chỉ mong…
các con hiểu được rằng…
những thứ đang có…
không phải tự nhiên mà có đâu.
Có người…
đã đánh đổi cả tuổi trẻ…
cả mạng sống…
để hôm nay…
con cháu được sống…
bình yên và đủ đầy.

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét