Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

Chuyện đêm khuya: Sau tuổi 70, ông mới hiểu

 Chuyện đêm khuya: Sau tuổi 70, ông mới hiểu…

(Âm nhạc nền nhẹ – tiếng gió đêm, xa xa có tiếng côn trùng, giọng kể chậm, ấm, khẽ trầm xuống ở cuối câu)
Sau 70 tuổi...
Nhà to hay nhỏ... cũng chẳng khác nhau mấy đâu, con ạ.
Xương khớp yếu rồi... đi mấy bước cũng thấy mỏi.
Nhiều khi... cái ghế gỗ nơi hiên... lại quý hơn cả căn biệt thự to tướng.


Sau 80 tuổi...
Tiền nhiều hay ít cũng thế thôi.
Có muốn tiêu... cũng chẳng biết tiêu vào đâu.
Cái ăn, cái mặc... đều đơn giản.
Chỉ còn lại sức khỏe... và bình an... là đáng quý nhất.
Sau 90 tuổi...
Nam hay nữ... cũng chẳng khác biệt gì.
Khi hơi thở đã ngắn, bước chân đã run...
Thì chẳng ai còn hơn thua nhau được nữa.
Rồi nếu có đến trăm tuổi...
Nằm hay đứng... cũng giống nhau cả.
Có muốn làm gì thêm... cũng chẳng còn sức.
Chỉ còn lại... nụ cười hiền... và ký ức của những năm tháng đã qua.
Cho nên... con ơi...
Trước hay sau... trẻ hay già...
Giàu hay nghèo... sang hay hèn...
Làm quan hay làm dân – thì cuối cùng... cũng như nhau cả thôi.
Điều còn lại... là cách con sống hôm nay.
Hãy giữ cho mình... những thứ không bao giờ mất đi:
Niềm tin... để không lạc hướng.
Tình người... để biết thương nhau.
Yêu thương... để lòng không cằn cỗi.
Và nhân nghĩa... để đi đến đâu... cũng được người ta quý trọng.

Ông từng thấy...
Nhiều người được tung hô... ca ngợi... giàu sang...
Nhưng rồi, khi nhắm mắt...
Tất cả chỉ còn là hư không.
Cái còn lại duy nhất...
Là phúc đức... mình để lại cho đời.
Con ơi...
Trong đời sống hằng ngày,
Hãy tránh xa... tám kiểu người độc hại...
Để tâm mình được bình an...
Đời mình... được sáng.
Một là... người hay soi mói, phán xét.
Họ chẳng giúp con tốt hơn...
Chỉ khiến con mất tự tin... và hoang mang.
Họ nói “góp ý chân thành”...
Nhưng thật ra... chỉ muốn chê bai, làm con nản chí.
Hãy cười nhẹ... rồi lánh xa.
Hai là... người giỏi thao túng.
Họ dùng lời ngon ngọt... khiến con nghi ngờ chính mình.
Rồi điều khiển con theo ý họ.
Đừng để ai nắm dây điều khiển... cuộc đời con... ngoài chính con.
Ba là... người ganh tỵ.
Họ không vui khi con thành công.
Họ muốn kéo con xuống... để mình đỡ thua kém.
Hãy giữ khoảng cách,
Vì ganh tỵ... là ngọn lửa... đốt cháy cả hai bên.
Bốn là... người hay nói dối.
Một lời nói dối nhỏ... cũng có thể làm hỏng cả một mối quan hệ lớn.
Hãy đi cùng người chân thật,
Vì họ cho con... bình an... chứ không phải nghi ngờ.
Năm là... người ái kỷ – chỉ biết mình.
Họ luôn đặt họ lên trên hết,
Chẳng bao giờ thật lòng quan tâm đến ai.
Ở gần họ... con sẽ mệt mỏi... và thấy mình nhỏ bé dần đi.
Sáu là... người thích đóng vai nạn nhân.
Lúc nào họ cũng kể khổ...
Luôn thấy mình bị thiệt.
Họ hút năng lượng của người khác,
Mà chẳng bao giờ nhìn lại chính mình.
Thương họ cũng được...
Nhưng đừng để bị kéo xuống cùng họ.
Bảy là... người hay lợi dụng.
Khi con còn hữu ích... họ tìm đến.
Khi con sa cơ... họ lẩn đi.
Giúp người là tốt...
Nhưng giúp đúng người... mới là khôn ngoan.
Tám là... người luôn tiêu cực.
Họ nhìn đâu... cũng thấy u ám.
Gặp chuyện gì... cũng than.
Ở cạnh họ lâu ngày...
Con cũng sẽ mất đi niềm tin... vào cuộc sống.
Cuộc đời vốn ngắn...
Giữ tâm trong sáng...
Tránh xa điều xấu... gần điều thiện.
Khi ấy... dù con sống đến 70... hay 100 tuổi...
Con vẫn thấy lòng mình nhẹ...
Và đời mình... có ý nghĩa.
Ông chỉ mong...
Sau mỗi câu chuyện đêm khuya...
Con cháu mình... học được một điều nhỏ...
Để sống hiền hơn, tử tế hơn...
Và biết quý... những tháng ngày còn lại.
🎵 Nhạc nền khẽ vang: Tiếng đàn guitar trầm, tiếng gió đêm nhẹ... fade out từ từ.

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét