Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

Người lính năm xưa – Chuyện đời của tôi

 “Người lính năm xưa – Chuyện đời của tôi”

(Giọng đọc chậm, ấm, trầm – như đang hồi tưởng)
Những năm một nghìn chín trăm tám ba
Tôi rời quân ngũ, khi ấy mới hai mươi ba tuổi.
Trở về đời thường với đôi chân tật nguyền,
Cha mẹ tôi… đã bán nhà đi nơi khác ở vì tôi tự nguyện đi bộ đội, nên ngày tôi trở về… không còn nhà, không còn chỗ để về nữa.
Tôi bắt đầu lại từ con số không.
Hai mươi ba tuổi, đã có vợ.
Vợ tôi hiền, thương chồng, nhưng đời sống lúc ấy khó khăn lắm.
Không nghề nghiệp, không việc làm, tôi chọn con đường mưu sinh trên những chuyến tàu chợ –
từ Nha Trang ra Hà Nội,
từ Nam ra Bắc,



cứ thế, rong ruổi… ngày này qua tháng khác.
Hàng tôi buôn chỉ là vài thứ giản đơn:
cá khô, nước mắm, ít hoa quả,lúc thì quả trứng gà ,khi thì sọt nho .
Mua từ ga này, bán ga khác khi tàu dừng đỗ trong chốc lát
Khi tàu đến thanh hóa . Nam Định tôi xuống bán,nốt kiếm chút lời lãi để nuôi vợ, nuôi con
.
Tôi nhớ… những đêm dài nằm ngay trên toa tàu,
giữa lối đi chật chội, khi xuống ga thì ngủ giữa đường sát đường tàu ,trời mưa thì chùm áo mưa cùng hàng hóa , đêm đến hành khách qua lại,
mùi hôi ,mùi dầu tàu, mùi hàng hóa, mùi đời… hòa lẫn vào nhau.
Có khi mệt quá, tôi ngủ quên lúc nào chẳng hay.
Dưới thân là sàn sắt lạnh,
nhưng trong lòng, vẫn ấm… vì nghĩ đến con thơ ở nhà
Ngày đó, chế độ thương binh còn khó khăn.ít
Nhà nước cho tôi vài ký gạo, cái bàn chải, chiếc khăn mặt,bộ quần áo, hỗ trợ phương tiện đi lại là chiếc xe lăn ,cùng cây nạng gỗ .đôi chân atel ,khi đến niên hạn ,dùng để làm phương tiện di chuyển
Tôi không than phiền…
chỉ tự nhủ:
“Còn sức, còn phải đi kiếm ăn.”
Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần các con được học hành đàng hoàng,
có tương lai, là tôi mãn nguyện.
Giờ đây, con cái đã trưởng thành cả rồi…
Nhà các con cũng đã có đầy đủ không thiếu
Nay cha tuổi già, sức khỏe yếu ,không còn kiếm được tiền nữa
Không buồn, không trách ai.
Tôi chỉ muốn nói với các con rằng:
những gì các con có hôm nay,
không tự nhiên mà có đâu.
Đó là mồ hôi, nước mắt,
là cả những đêm dài trên toa tàu chật hẹp,
là tuổi trẻ và nghị lực của cha.
Cha là người lính năm xưa,
là thương binh sống giữa đời thường,
đã từng lăn lộn khắp nơi,
chỉ mong con cái nên người.
Nếu một ngày nào đó,
các con nghe lại giọng cha,
hay nhìn thấy đoạn phim cha dựng,
hãy biết rằng,
trong tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray,
có cả tuổi xuân,
có cả nỗi đau,
và tình yêu thương cha dành cho
các con…
(Kết thúc bằng tiếng nhạc nền nhẹ, tiếng tàu chạy xa dần…)

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét