Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2025

Không nặng đâu… Vì đó là gia đình

 LỜI DẪN GIỌNG PHÁT THANH VIÊN – CHUYỆN ĐÊM KHUYA

Không nặng đâu… Vì đó là gia đình
“Bạn thân mến…
Đêm nay, giữa một thành phố đang chìm vào giấc ngủ, khi những ánh đèn ngoài phố đã thôi nhấp nháy, chúng ta lại gặp nhau trong một câu chuyện đêm khuya – nơi những ký ức xưa cũ, những nỗi niềm của hiện tại… lặng lẽ chạm vào trái tim mỗi người.

Có những câu chuyện được kể lại cả đời mà không thể phai.
Có những nỗi đói, nỗi khổ… kéo dài hơn nửa thế kỷ vẫn còn nguyên trong ký ức.
Và có những khoảnh khắc tưởng như nhỏ bé… nhưng chứa đựng tất cả tình người, tình gia đình mà mỗi chúng ta đều phải lặng đi để suy ngẫm.
Đêm nay, tôi mời bạn cùng bước vào hai câu chuyện –
một câu chuyện của ngày cha còn bé, hơn 60 năm về trước…
và một câu chuyện của ngày hôm nay, của đứa con trai mới tròn 18 tuổi.
Hai thời điểm xa nhau, nhưng chung một điều bất biến:
gia đình là nơi ta gắng gượng để mà sống, là nơi ta nương vào để mà bước tiếp.
Và sau cùng, tôi sẽ kể bạn nghe thêm một câu chuyện từ nước Nhật –
một câu chuyện khiến cả thế giới phải lặng người…
về tình anh em, về sự hy sinh, về hai chữ “gánh vác”.
Bây giờ…
mời bạn nhẹ nhàng tựa đầu lại, thả lỏng tâm hồn…
và cùng tôi bước vào câu chuyện đêm khuya mang tên:
“Không nặng đâu… Vì đó là gia đình.”

https://youtu.be/4Vr6SUwY2UQ?si=9clbR8dge84kyt5k

CHUYỆN ĐÊM KHUYA

✨
Tiêu đề: “KHÔNG NẶNG ĐÂU… VÌ ĐÓ LÀ GIA ĐÌNH”
Đêm nay, trong cái tĩnh lặng của một góc phòng tối, tôi muốn kể với bạn hai câu chuyện – hai lát cắt của cuộc đời, một xưa và một nay. Chúng ở cách nhau hơn sáu thập kỷ, nhưng cùng chung một điều: tình người trong gia đình – thứ ánh sáng không bao giờ tắt, ngay cả khi cuộc đời tối đến mấy.
**Câu chuyện thứ nhất
Bát nước mỳ của cha – chuyện hơn 60 năm về trước…**
Ngày đó, cha còn bé tí. Nhà nghèo. Cha vắng nhà, mẹ đi vắng, có những hôm cái bụng đói cồn cào đến mức ruột gan xoắn lại.
Ở chợ Mơ – quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, có một cửa hàng bán thứ mà người ta gọi vui là “mì không người lái” – bát mì không có thịt, chỉ có nước dùng, vậy mà đông nghịt người xếp hàng.
Cha đứng ngoài cửa, đôi mắt bé thơ nhìn vào những dãy bàn đầy khách.
Người ta ăn xong, đứng dậy.
Cha chỉ chờ giây phút đó – chạy nhanh vào, bưng lấy cái bát còn lại chút nước dùng, đưa lên miệng húp lấy húp để, chỉ mong no được cái bụng đang trống rỗng.
Có hôm, cha đi cùng một đứa bạn nghèo nữa.
Hai đứa đứng hai cửa, vừa thấy khách rời bàn là chạy ào vào giành nhau cái bát nước cuối cùng.
Nhưng đời mà… đâu phải lúc nào cũng may.
Có lần vừa chạm tay vào bát thì đổ xoảng… nước mì đổ hết xuống đất.
Cha kể câu chuyện ấy suốt bao năm.
Ngày còn bé tôi nghe để hiểu cha đã khổ thế nào.
Giờ lớn rồi nhớ lại vẫn thấy nghèn nghẹn trong tim.
**Câu chuyện hôm nay (2025)
Bát nước bún bò của con trai 18 tuổi…**
Cha nằm ngủ.
Điện thoại reo bíp bíp báo tin nhắn.
Là tin của con – đứa con trai vừa tròn 18 tuổi, sinh viên năm nhất Đại học Kinh tế, đang sống tại nhà thờ tộc.
Con kể rằng tối nay, công an đến kiểm tra giấy tờ vì nghe nói nhà đang tranh chấp.
Con đứng một mình, đối diện với họ, và trả lời thật thà:
“Ba mẹ không ở đây.
Chỉ có cháu… và chắt của ông – người chủ căn nhà đã mất 4 năm rồi.”
Chú công an nhìn con rồi lặng lẽ rời đi.
Cuối ca làm tại khách sạn, con mang về một túi nước bún bò – phần nước thừa mà các anh đầu bếp gom lại, bỏ vào túi nilon, dúi cho con:
“Mang về đi cháu. Chỉ cần mua bún là có bát bún ngon.
Tuy không có thịt… nhưng cũng đủ ấm bụng.”
Con về, kể lại câu chuyện.
Nói rằng:
“Mẹ mua bún làm cho ba nha. Con thử rồi, ngon mà đổ đi thì phí.”
Nghe đến đây… tôi chợt thấy hình ảnh của cha mình ngày xưa như còn đâu đó trong con của ngày hôm nay.
Cũng là một bát nước dùng không thịt,
nhưng ẩn trong đó là cả một tấm lòng.
**Câu chuyện thứ hai
“Không nặng đâu… vì đó là em cháu.”
Ở Nhật Bản, thời chiến.
Một cậu bé cõng trên lưng thi thể người em trai.
Cậu đi bộ khắp nơi, mong tìm được chỗ chôn cất cho em.
Một người lính nhìn thấy, thương cảm nói:
– “Đặt em xuống đi, con sẽ chạy nhanh hơn.”
Cậu bé lắc đầu:
– “Nó không nặng đâu… vì đó là em của cháu.”
Người lính nghe xong… nước mắt trào ra.
Từ ngày đó, bức ảnh và câu nói ấy trở thành biểu tượng của tình huynh đệ, của tình người, của sự gánh vác không quản nặng nhẹ, chỉ bởi:
“Đó là gia đình.”
Bài học từ hai câu chuyện
Thời đại bây giờ, xã hội đầy rẫy những tin xấu – cướp, giết, hiếp, lừa đảo… phải cảnh giác từng ngày.
Người ta có thể quay lưng với nhau vì một món lợi nhỏ, một lợi ích riêng.
Nhưng giữa những xô bồ ấy, vẫn có những đốm sáng nhỏ:
• một bát nước mì từ ngày cha còn bé
• một túi nước bún bò con trai đem về
• một cậu bé Nhật cõng em mình không rời
và một gia đình thương binh gần 70 tuổi, cha nằm một chỗ gần một năm nay…
không anh em, không họ hàng qua lại…
chỉ còn người vợ già tận tụy chăm sóc, giữ cha lại với cuộc đời thêm ngày nào quý ngày đó.
Từ những điều nhỏ nhoi ấy, ta hiểu:
Tình người chưa bao giờ biến mất.
Chỉ cần trong nhà còn một người biết thương – là còn hy vọng.
Còn gia đình – là còn nơi để trở về.
Lời kết cho chuyện đêm khuya
Đêm nay, nếu bạn đang buồn, mệt, hay cô đơn…
hãy nhớ rằng trên đời này vẫn có những người sẵn sàng gánh bạn trên vai, không phải vì bạn nhẹ…
mà vì:
“Bạn là gia đình.”
Và gia đình –
dù nghèo, dù khổ, dù lặng lẽ đến đâu –
vẫn là chỗ dựa ấm nhất trong cuộc đời này.


CHUYỆN ĐÊM KHUYA

✨
Tiêu đề: “KHÔNG NẶNG ĐÂU… VÌ ĐÓ LÀ GIA ĐÌNH”
Đêm nay, trong cái tĩnh lặng của một góc phòng tối, tôi muốn kể với bạn hai câu chuyện – hai lát cắt của cuộc đời, một xưa và một nay. Chúng ở cách nhau hơn sáu thập kỷ, nhưng cùng chung một điều: tình người trong gia đình – thứ ánh sáng không bao giờ tắt, ngay cả khi cuộc đời tối đến mấy.
**Câu chuyện thứ nhất
Bát nước mỳ của cha – chuyện hơn 60 năm về trước…**
Ngày đó, cha còn bé tí. Nhà nghèo. Cha vắng nhà, mẹ đi vắng, có những hôm cái bụng đói cồn cào đến mức ruột gan xoắn lại.
Ở chợ Mơ – quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, có một cửa hàng bán thứ mà người ta gọi vui là “mì không người lái” – bát mì không có thịt, chỉ có nước dùng, vậy mà đông nghịt người xếp hàng.
Cha đứng ngoài cửa, đôi mắt bé thơ nhìn vào những dãy bàn đầy khách.
Người ta ăn xong, đứng dậy.
Cha chỉ chờ giây phút đó – chạy nhanh vào, bưng lấy cái bát còn lại chút nước dùng, đưa lên miệng húp lấy húp để, chỉ mong no được cái bụng đang trống rỗng.
Có hôm, cha đi cùng một đứa bạn nghèo nữa.
Hai đứa đứng hai cửa, vừa thấy khách rời bàn là chạy ào vào giành nhau cái bát nước cuối cùng.
Nhưng đời mà… đâu phải lúc nào cũng may.
Có lần vừa chạm tay vào bát thì đổ xoảng… nước mì đổ hết xuống đất.
Cha kể câu chuyện ấy suốt bao năm.
Ngày còn bé tôi nghe để hiểu cha đã khổ thế nào.
Giờ lớn rồi nhớ lại vẫn thấy nghèn nghẹn trong tim.
**Câu chuyện hôm nay (2025)
Bát nước bún bò của con trai 18 tuổi…**
Cha nằm ngủ.
Điện thoại reo bíp bíp báo tin nhắn.
Là tin của con – đứa con trai vừa tròn 18 tuổi, sinh viên năm nhất Đại học Kinh tế, đang sống tại nhà thờ tộc.
Con kể rằng tối nay, công an đến kiểm tra giấy tờ vì nghe nói nhà đang tranh chấp.
Con đứng một mình, đối diện với họ, và trả lời thật thà:
“Ba mẹ không ở đây.
Chỉ có cháu… và chắt của ông – người chủ căn nhà đã mất 4 năm rồi.”
Chú công an nhìn con rồi lặng lẽ rời đi.
Cuối ca làm tại khách sạn, con mang về một túi nước bún bò – phần nước thừa mà các anh đầu bếp gom lại, bỏ vào túi nilon, dúi cho con:
“Mang về đi cháu. Chỉ cần mua bún là có bát bún ngon.
Tuy không có thịt… nhưng cũng đủ ấm bụng.”
Con về, kể lại câu chuyện.
Nói rằng:
“Mẹ mua bún làm cho ba nha. Con thử rồi, ngon mà đổ đi thì phí.”
Nghe đến đây… tôi chợt thấy hình ảnh của cha mình ngày xưa như còn đâu đó trong con của ngày hôm nay.
Cũng là một bát nước dùng không thịt,
nhưng ẩn trong đó là cả một tấm lòng.
**Câu chuyện thứ hai
“Không nặng đâu… vì đó là em cháu.”
Ở Nhật Bản, thời chiến.
Một cậu bé cõng trên lưng thi thể người em trai.
Cậu đi bộ khắp nơi, mong tìm được chỗ chôn cất cho em.
Một người lính nhìn thấy, thương cảm nói:
– “Đặt em xuống đi, con sẽ chạy nhanh hơn.”
Cậu bé lắc đầu:
– “Nó không nặng đâu… vì đó là em của cháu.”
Người lính nghe xong… nước mắt trào ra.
Từ ngày đó, bức ảnh và câu nói ấy trở thành biểu tượng của tình huynh đệ, của tình người, của sự gánh vác không quản nặng nhẹ, chỉ bởi:
“Đó là gia đình.”
Bài học từ hai câu chuyện
Thời đại bây giờ, xã hội đầy rẫy những tin xấu – cướp, giết, hiếp, lừa đảo… phải cảnh giác từng ngày.
Người ta có thể quay lưng với nhau vì một món lợi nhỏ, một lợi ích riêng.
Nhưng giữa những xô bồ ấy, vẫn có những đốm sáng nhỏ:
• một bát nước mì từ ngày cha còn bé
• một túi nước bún bò con trai đem về
• một cậu bé Nhật cõng em mình không rời
và một gia đình thương binh gần 70 tuổi, cha nằm một chỗ gần một năm nay…
không anh em, không họ hàng qua lại…
chỉ còn người vợ già tận tụy chăm sóc, giữ cha lại với cuộc đời thêm ngày nào quý ngày đó.
Từ những điều nhỏ nhoi ấy, ta hiểu:
Tình người chưa bao giờ biến mất.
Chỉ cần trong nhà còn một người biết thương – là còn hy vọng.
Còn gia đình – là còn nơi để trở về.
Lời kết cho chuyện đêm khuya
Đêm nay, nếu bạn đang buồn, mệt, hay cô đơn…
hãy nhớ rằng trên đời này vẫn có những người sẵn sàng gánh bạn trên vai, không phải vì bạn nhẹ…
mà vì:
“Bạn là gia đình.”
Và gia đình –
dù nghèo, dù khổ, dù lặng lẽ đến đâu –
vẫn là chỗ dựa ấm nhất trong cuộc đời này.
Nếu bạn muốn, tôi có thể làm thêm lời dẫn giọng phát thanh, phiên bản cô đọng, hoặc hình nền cho câu chuyện đêm khuya. Chỉ cần nói tôi biết nhé.

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét