Thứ Ba, 25 tháng 11, 2025

CÂU CHUYỆN NGƯỜI CHA ĐUỔI CON RA ĐƯỜNG

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA – BẢN 5 CLIP HOÀN CHỈNH

🎧 CLIP 1 — CÂU CHUYỆN NGƯỜI CHA ĐUỔI CON RA ĐƯỜNG
(Dưới 3 phút – đọc thật chậm)
“Các bạn thân mến…

Câu chuyện đầu tiên… là câu chuyện của một người cha…
cách đây hơn sáu mươi năm…”
Ngày ấy… nghèo đói không phải là một gánh nặng nữa…
nó là một cái bóng đè lên cả gia đình.
Một người cha… với ba đứa con nhỏ mới 8, 9, 10 tuổi.
Cuộc sống quá khó khăn, quá chật vật…
đến mức ông không biết bấu víu vào đâu.
Rồi ông chọn… cái cách mà đến cuối đời…
ông phải trả giá.https://youtu.be/8gpRu4F65EI
Ông đuổi các con ra đường.
Ba đứa trẻ thơ dại…
chẳng hiểu gì… chỉ biết cầm cái túi tải,
đi ra vỉa hè…
vét đĩa… xin ăn…

xin chỗ ngủ…
xin từng hơi thở qua ngày.
Đêm xuống… mưa lạnh…
chúng nằm co ro trong chiếc chùm tải,
chỉ mong:
“Đừng để nước mưa tạt vào mặt,
đừng để gió lùa vào người.”
Vậy mà… 5 năm sau,
chúng lớn lên.
Mỗi đứa một phương:
một đứa vào Nam,
một đứa sang Lào,
một đứa sang tận Liên Xô.

Đứa nào cũng có nhà,
có cửa,
có nghề nghiệp đàng hoàng.
Nhưng cuối đời…
người cha ấy không sống với đứa nào cả.
Vì chúng đi quá xa…
và vì chính ông… đã để chúng đi từ lúc còn thơ ấu.
“Cái giá của một quyết định… đôi khi phải trả bằng cả một đời cô độc.”
🎧 CLIP 2 — NGƯỜI CHA 75 TUỔI ĐI LÀM Ở ĐẠI SỨ QUÁN

(Dưới 3 phút – cuộc đời lam lũ của một người bố nghèo)
Có một người cha khác.
Ông 75 tuổi rồi…
vẫn phải gồng mình nuôi sáu đứa con.
Hằng ngày… ông đi làm đủ thứ việc.
Miễn là có thể đổi được…
vài quả dưa,
vài đồng tiền nhỏ…
mang về cho con, cho cháu.
Có thời gian ông làm trong Đại Sứ Quán.
Công việc của ông là dọn vệ sinh
và nhặt lại đồ thừa trong khu bếp – khu khách sạn cao cấp bên trong.
Thùng rác của họ…
là bữa ăn của gia đình ông.
Trong đó có:
chai bia uống dở,
coca còn nửa,
mẩu bánh, miếng thịt, rau củ lẫn giấy…
Tối về, ông mở túi rác,
nhặt từng thứ còn ăn được,
rửa sạch, nhặt gọn,
cho vào bát, rồi bảo vợ:
“Bà giang lại đi…
thêm mắm thêm muối…
để cho bọn trẻ nó có cái mà ăn.”
Có lần ông bắt được con mèo lọt vào toà nhà.
Người ta không ai nuôi.
Ông bắt… đem về làm thịt.
Cả nhà có một bữa ăn no.
Có lần khác, ông bắt được con chuột to.
Cũng đem về…
vì nghèo quá rồi…
con gì ăn được… là ăn.
Cuộc đời ông nghèo đến tận cuối đời.
Nhưng đến khi ông mất…
tôi vẫn nhớ rất rõ:
Không có giường.
Ông nằm trên nền đất.
Nhưng xung quanh ông…
là đủ mặt sáu người con,
và bốn người dâu rể.
Tất cả quây quần…
để đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng.
“Có người cha bỏ con… sống cô đơn.
Nhưng cũng có người cha… nghèo rách… lại được con cháu đưa tiễn trong đầy ắp nghĩa tình.”
🎧 CLIP 3 — NGƯỜI BÁC ĐÀO LỢN CHẾT, GÀ CHẾT ĐỂ NUÔI CẢ NHÀ

(Dưới 3 phút – đọc chậm, buồn)
Người bác này… ly hôn, nuôi ba người con và hai đứa cháu nhỏ.
Ngày nào bác cũng đi làm ở nông trường lợn – gà.
Cuối buổi làm…
những con lợn chết, gà chết người ta đem đi chôn.
Tối xuống… bác lặng lẽ ra đào lên.
Đem về nhà…
xẻ thịt…
nấu cho con cháu ăn.
Ngày ấy, nghèo đói… bệnh tật chưa nhiều.
Nhờ những bữa ăn ấy…
con cháu vẫn lớn lên, trưởng thành.
Và đến khi bác mất…
tất cả con cháu đều trở về đầy đủ.
Không thiếu một ai.
“Có những phận người âm thầm như bụi đường…
nhưng để lại trong lòng con cháu… một đời biết ơn.”
🎧 CLIP 4 — NGƯỜI CHÁU 40 TUỔI MUỐN KHÓC VÌ ÁP LỰC

(Dưới 3 phút – nhẹ nhàng nhưng sâu)
Hôm qua thôi…
một người cháu 40 tuổi nhắn tin cho tôi.
Cháu bảo cháu áp lực quá.
Sếp ép phải mời ăn, mời uống.
Tiền thì không có.
Mặt thì lúc nào cũng phải tươi cười.
Cháu không chịu nổi nữa.
Nó gửi cho tôi hai tấm hình…
một khuôn mặt,
một giọt nước mắt.
Nó không nói,
nhưng tôi biết…
cháu đang muốn khóc.
Xã hội bây giờ…
không thiếu những việc như thế.
Và càng lớn…
con người ta càng dễ mệt mỏi.

🎧 CLIP 5 — LỜI KẾT CỦA NGƯỜI GIÀ 70 TUỔI
(Dưới 3 phút – giọng thật chậm, thật thấm)
“Các bạn…
bây giờ tôi cũng gần 70 tuổi rồi.”
Sức khỏe không còn.
Đi lại khó khăn.
Cái xa nhất tôi có thể đi…
là từ giường tới phòng vệ sinh.
Nhưng tôi vẫn viết.
Ngày nào cũng viết.
Viết lên Facebook.
Viết lên YouTube.
Viết thành chuyện đêm khuya
– để con, cháu nhìn vào mà suy nghĩ…
mà cảnh giác với đời.
Tôi không nói nhiều về xã hội bây giờ.
Có những điều nói ra…
là chạm vào pháp luật.
Pháp luật là của Nhà nước.
Tôi không nói.
Tôi chỉ mong…
con cháu nghe những câu chuyện này…
tự rút ra cho mình một con đường sáng.
Biết giữ mình.
Biết tự đứng lên.
Biết sống cho tử tế.
Vì đến cuối đời…
60, 70 tuổi rồi…
có chỗ mà nằm…
có miếng mà ăn…
đó đã là hạnh phúc lớn nhất của một đời người.
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên. Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện. Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh #chuyendidoinhguoi #tamlongnguoi #vietnamsaigon #chuyencuocdoi #loichiatay #giadinhviet #yeuthuong #phimnganghe #chuyenviet #doisong

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét