CHUYỆN ĐÊM KHUYA – THÁNG 12 KHÓI LỬA
(…nhạc nền gợi ý: piano chậm, tiếng gió đêm khe khẽ, xa xa như có tiếng vọng của rừng biên giới…)
⸻
Đêm nay…
Tôi nằm đây… trong căn phòng bệnh quen thuộc.
Những tiếng máy thở, tiếng giật mình, tiếng nhịp tim của chính mình…
khiến tôi lại nhớ về những tháng ngày cũ.
Trong ký ức tôi…
hiện lên một hình ảnh… rất giống bức ảnh mà các bạn đang nhìn thấy đây.
Một người lính…
nằm bất động trên cáng.
Toàn thân được băng trắng… quấn chặt… từ đầu… đến tận bàn chân.
Chỉ chừa một khoảng bụng nhỏ để thở…
Một hình ảnh… vừa đau… vừa đáng thương…
mà ngày đó… chính là tôi.
Sau cái đêm trinh sát địch…
người trinh sát đi cùng tôi được kết nạp Đảng.
Còn tôi… được tặng một huân chương.
Nhưng cũng từ đêm ấy…
chúng tôi không còn biết sợ là gì nữa.
Trên đường hành quân…
tôi nhìn thấy rất nhiều đồng đội gục ngã bên vệ đường.
Có người còn thở… nhưng không có cách nào cứu.
Vì ngày đó…
thuốc không có…
băng gạc không có…
đồ ăn cũng chẳng có…
Chỉ có… hạt bo bo.
Những người miền Bắc như chúng tôi ăn không quen.
Ăn vào… đến hôm sau đi ngoài… nguyên như thế.
Không tiêu được.
Người cứ thế mà kiệt dần… yếu dần…
Thế mà…
không hiểu bằng cách nào…
chúng tôi vẫn sống.
Sống đến được hôm nay.
⸻
Rồi đến ngày tôi bị thương…
Tôi nhớ rất rõ cái lạnh của kim loại…
khi người ta đặt tôi lên cáng.
Tôi nhớ cái cảm giác khi từng lớp băng quấn quanh người mình…
từ mặt… tới tay… tới chân…
Cả người như bị bịt kín…
giống hệt như cái cảnh trong bức ảnh mà các bạn đang xem.
Tôi và anh chính trị viên tiểu đoàn – anh Nê Quý Đôn – cùng bị thương trong trận ấy.
Tôi sống…
còn anh thì… không.
Đó là một trong những mất mát… mà tôi mang theo suốt cả cuộc đời.
⸻
Đến hôm nay…
mỗi lần tôi nằm trên giường bệnh, giật mình lúc nửa đêm…
thì trong cái giật mình ấy…
tôi lại nghe thấy tiếng súng nổ của 48 năm trước.
Tôi lại thấy những gương mặt đồng đội…
những vết thương…
những bước chân chạy trong đêm mưa…
những ánh mắt sợ hãi mà không dám kêu đau.
Những ký ức ấy…
nó không bao giờ rời tôi.
⸻
Lời kết cho đêm nay…
Đêm nay… tôi kể đến đây thôi.
Những phần còn lại của câu chuyện…
tôi xin để dành cho một đêm khác.
Một đêm thật yên… thật sâu…
trong loạt chương trình “Chuyện đêm khuya – Tháng 12 khói lửa ở Campuchia, năm 1979”.
Cảm ơn các bạn…
vì đã lắng nghe một người lính già…
kể lại những ký ức…
không bao giờ phai.
https://dankeu.blogspot.com/
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét