Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

CHUYỆN ĐÊM KHUYA – “SỐNG VÌ CHÍNH MÌNH

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA – “SỐNG VÌ CHÍNH MÌNH”

(Nhạc nền: Tiếng mưa rơi lất phất – tiếng đồng hồ tích tắc – giọng đọc nam, trầm ấm)
Lời dẫn:
Đêm nay, ngoài trời lại mưa…
Mưa rả rích từ sáng tới giờ, mưa ướt mái hiên, mưa cả trong lòng người già cô độc ngồi nhìn quá khứ.
Tôi ngồi trong căn nhà nhỏ, lo nước ngập, bới lại mấy chiếc thùng cũ, xem lại tủ ảnh đã ố vàng theo năm tháng.
Hàng trăm quyển album — chụp từ hơn nửa thế kỷ trước.
Từng tấm, từng tấm… là cả một đời người.


Khi ấy tôi mới mười sáu, đôi mắt sáng, nụ cười trẻ trung.
Hai mươi tuổi, vai còn khỏe, chân còn nhanh.
Rồi sau đó là những bức ảnh đôi chân nẹp cứng, hai tay chống nạng…
Là những chuyến tàu chật chội, nơi tôi nằm ngủ trong toa hàng, đôi khi phải chui vào buồng vệ sinh vì không còn chỗ.
Cơm ăn trên tàu, ngủ vật vờ trên tàu.
Có những ngày đói lả chỉ vì tàu trễ, vì mưa ngập, vì hàng hóa chưa giao được.
Tất cả… chỉ để kiếm tiền — mang về cho vợ, cho con, cho cái mái nhà nhỏ của mình.
Cả đời tôi, còng lưng vì con.
Và giờ, khi tóc bạc, lưng còng, tay run, mắt mờ… tôi mới tự hỏi:
Đã bao giờ tôi sống vì chính mình chưa?
Ngày trẻ, tôi nhịn ăn, nhịn mặc, làm lụng từ tinh mơ tới khuya để lo từng bữa cơm, từng viên thuốc, từng cuốn sách cho con cái.
Tôi từng nghĩ: “Thôi ráng thêm chút nữa, để tụi nhỏ có cái ăn, cái mặc, đỡ khổ hơn mình là mừng rồi.”
Nhưng rồi, đến khi về già, tôi lại ôm khư khư quyển sổ tiết kiệm…
Không dám tiêu, không dám ăn ngon, không dám mua áo mới…
Chỉ vì nghĩ rằng: “Để dành cho con, để tụi nó đỡ vất vả sau này.”
Nghe thì cao cả thật.
Nhưng bạn ơi, có bao giờ bạn tự hỏi — mình đang thương con, hay đang tự biến mình thành một ngân hàng không hoàn vốn?

Có biết bao người cha, người mẹ…
Cả đời lam lũ, tiết kiệm từng đồng, rồi đến một ngày nghe con nói:
“Ông bà tiêu gì nhiều vậy? Sống đơn giản thôi, để dành cho con cháu chứ!”
Nghe xong, lòng có đau không?
Có nghẹn không?
Có thấy tủi thân không, khi cả đời mình tiết kiệm — đến khi yếu rồi, vẫn bị dạy cách sống ít lại?
Vậy nên, xin làm ơn…
Thương con thì vẫn thương, nhưng đừng đánh đổi chính mình.
Nhà là của mình – đừng vội sang tên.
Tiền là của mình – đừng dốc sạch.
Sức khỏe là của mình – đừng phung phí.
Hãy yêu con bằng cả trái tim, nhưng giữ lại một phần cho chính mình.
Vì không ai biết ơn bạn suốt đời chỉ vì bạn từng khổ vì họ.
Và đừng buồn nếu con cái không nghĩ như bạn – vì chúng sống ở một thời khác, hiểu theo một cách khác.
Làm cha mẹ, hãy thương con một cách thông minh.
Dạy con tự lập – hơn là cho hết.
Giữ lại phần của mình – hơn là trao hết rồi thiệt thân.
Tuổi già, không cần nhiều tiền.
Chỉ cần được sống là chính mình.
Hãy ăn ngon một chút, mặc ấm một chút, đi chơi khi còn đi được, cười khi còn có thể.
Hạnh phúc của cha mẹ không phải là được con cái nuôi…
Mà là không phải sống dựa vào ai.
Bạn đã sống cả đời vì người khác rồi.
Những năm tháng còn lại…
Xin hãy sống vì chính bạn.
Đừng để bản thân trở thành người dưng trong chính cuộc đời mình.
(Nhạc nền dần nhỏ lại – tiếng mưa xa xa – giọng đọc chậm rãi)
Chúc bạn – một đêm thật bình yên…

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét