CHUYỆN ĐÊM KHUYA: ĐÀN ÔNG, ĐỒNG TIỀN VÀ NHỮNG CÁI BẪY THỜI HIỆN ĐẠI
Đêm nay, gió nhẹ ngoài hiên.
Tôi ngồi một mình, châm điếu thuốc, ngẫm về đời đàn ông.
Người ta nói — đàn ông không có tiền, thì cho dù nhân phẩm có tốt đến đâu, chăm lo cho gia đình đến thế nào… trong mắt người khác, cũng chẳng đáng giá một đồng.
Bởi khi anh không thể rút tiền ra, lời nói của anh sẽ nhẹ bẫng. Ngay cả lòng tự trọng, cũng có thể bị người ta chà đạp.
Cay đắng thay, đôi khi sự coi thường ấy không chỉ đến từ người dưng.
Nó đến từ chính người thân, anh em ruột thịt, thậm chí cha mẹ — những người từng dạy ta đứng vững giữa đời.
Khi đồng tiền không có, lời nói bỗng trở nên vô nghĩa.
Xã hội này phũ phàng lắm — nó không dạy ta bằng lời, mà bằng những cú ngã đau nhất.
Nhưng cũng chính những lần ngã ấy, lại rèn nên bản lĩnh đàn ông.
Thép chỉ cứng khi qua lửa.
Người đàn ông chỉ trưởng thành khi vượt qua khốn khó.
Không ai tôn trọng một người chỉ biết than nghèo.
Người ta chỉ ngả mũ trước kẻ biết đứng dậy và làm lại.
Đàn ông có thể không quyền thế, không xuất sắc, nhưng nhất định phải có chí tiến, có bản lĩnh — để biến nỗ lực thành tấm khiên, bảo vệ gia đình và giữ lấy niềm kiêu hãnh của chính mình.
Hôm qua, tôi gặp một người đàn ông tầm năm mươi.
Anh đang theo đuổi một nghề mà tôi thấy — nguy hiểm.
Nghe anh kể, tôi chợt nhớ đến vụ án “Alibaba” năm nào…
Cả họ, cả làng, cả ngàn người sa chân vào cái bẫy lừa, đến kiếp người cũng chẳng làm lại được.
Tôi chợt nhớ… hơn bốn mươi năm trước, thời ấy làm gì cũng dễ vi phạm.
Không có “giấy phép kinh doanh”, thì chỉ còn nước bỏ của chạy lấy người.
Còn nếu chống lại, là thêm tội “chống người thi hành công vụ”, “gây rối trật tự công cộng”.
Ngồi khám như chơi.
Và đến lúc đó, tiền mất thêm, đời coi như lụn bại.
Rồi đất nước mở cửa.
Bỏ rào cản, xóa “ngăn sông cấm chợ”.
Từ đó, người dân được phép làm ăn, được mở doanh nghiệp, được sống bằng sức lao động của chính mình.
Những cảnh bắt bớ, tịch thu hàng hóa dần lùi vào dĩ vãng.
Nhưng rồi thời thế đổi thay, trò lừa cũng đổi dạng.
Giờ ra đường, chẳng thiếu những “cò”:
Thậm chí cả “cò đất” – loại cò nguy hiểm nhất thời nay.
Người ta lập ra “dự án ma” để cướp đất dân.
Một là đền bù thật theo luật,
Hai là giở chiêu lừa – phá nhà, chiếm đất, để hoang chờ thời, chờ giá.
Nhưng cao tay nhất vẫn là bọn “Đào Lửa Land” và “Xạo Land” – những kẻ làm nghề bán ảo, dựng mộng.
Chúng thuê những mảnh đất hoang ở tận cùng trời, nơi khỉ ho cò gáy, dựng vài tấm tôn, quây rào, rồi “thổi giá”.
Từ chuồng gà hóa thành khu đô thị “thiên đàng”.
Từ mảnh đất trống hóa thành “thiên đường đầu tư”.
Bọn chúng cho vay, bọn chúng bán, bọn chúng tung cò chạy quảng cáo, hô hào khan hàng — tạo ảo giác khan hiếm, hứa hẹn nhân ba nhân năm chỉ trong vài tháng.
Người ta, vì lòng tham và sự mù mờ, lao vào như đàn thiêu thân.
Tiền mất, nhà tan.
Đến khi tỉnh ra thì chỉ còn mảnh đất thuê, không sổ đỏ, không pháp lý, giá lại bị thổi lên tận mây xanh.
Muốn bán, chẳng ai mua.
Muốn trả nợ, chẳng còn đường lui.
Đó — là kỷ nguyên của những chiếc bẫy có tên “Đào Lửa Land”.
Thời đại mà chỉ một phút nhẹ dạ, là cả đời lụn bại.
Đêm khuya rồi…
Ngoài kia, tiếng chó sủa xa xa, gió lùa qua song cửa.
Tôi chỉ muốn nhắn gửi mấy lời với những người đàn ông đang bước giữa cuộc đời:
Hãy tỉnh táo, giữ lấy cái đầu lạnh và trái tim nóng.
Đừng để đồng tiền dắt mũi, cũng đừng để giấc mộng phù hoa biến mình thành con mồi.
Bởi đàn ông — nếu không thể là người giàu nhất, thì ít nhất, hãy là người tỉnh táo nhất giữa thời loạn lừa.
⸻
Xin chào quý thính giả đang lắng nghe chương trình “Chuyện đêm khuya”.
Đêm nay, chúng ta cùng ngồi lại bên nhau, giữa những dòng tâm sự dành cho những người đàn ông — những người đôi khi không nói ra, nhưng trong lòng chất chứa bao nỗi niềm.
Câu chuyện mang tên: “Đàn ông, đồng tiền và những cái bẫy giữa đời”.
⸻
CẢNH 1 – LỜI TỰ SỰ CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Giọng nam (trầm, từng trải):
Người ta nói…
Đàn ông mà không có tiền, thì cho dù nhân phẩm có tốt đến đâu, chăm lo cho gia đình đến mấy…
Trong mắt người khác, cũng chẳng đáng giá một đồng.
Khi anh không thể rút ra một tờ tiền, lời nói của anh sẽ nhẹ như gió thoảng.
Ngay cả lòng tự trọng, đôi khi cũng bị người ta chà đạp không thương tiếc.
Giọng nữ (nhẹ, xen vào):
Anh đang nói đến sự khắc nghiệt của đời phải không?
Giọng nam:
Ừ… đời phũ phàng lắm em ạ.
Thậm chí những người thân, anh em ruột, hay cả cha mẹ… cũng có lúc nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng.
Không phải vì họ xấu, mà vì đồng tiền nó nặng quá.
Xã hội này không dạy bằng lời, mà bằng những cú ngã đau nhất.
Nhưng chính những lần ngã ấy, lại dạy đàn ông biết đứng dậy.
Không ai tôn trọng kẻ chỉ biết than nghèo, chỉ thương người biết gượng dậy làm lại.
Giọng nam tiếp:
Đàn ông có thể không quyền thế, không giàu sang…
Nhưng nhất định phải có chí tiến, có bản lĩnh — để biến nỗ lực thành tấm khiên, che chở cho gia đình và giữ lấy niềm kiêu hãnh của mình.
⸻
CẢNH 2 – CÂU CHUYỆN GIỮA ĐÊM
Giọng nam:
Tối qua, tôi gặp một người đàn ông tầm năm mươi.
Anh ta theo đuổi một nghề mà tôi thấy… nguy hiểm.
Nghe anh kể, tôi bỗng nhớ đến vụ “Alibaba” ngày nào — cả họ, cả làng, cả ngàn người sa chân vào bẫy, đến cả kiếp người cũng chẳng làm lại được.
Giọng nữ:
Những vụ lừa đảo ấy… vẫn cứ tái diễn hoài, phải không anh?
Giọng nam:
Ừ, đời bây giờ có khôn khéo hơn thì chiêu trò cũng tinh vi hơn thôi.
Ngày xưa, làm gì mà không có “giấy phép kinh doanh” là thua.
Còn bây giờ, người ta chỉ cần vài tờ giấy giả, vài tấm bản vẽ màu mè… là đủ khiến cả trăm người tin.
Thời tôi, vi phạm là vào khám.
Còn thời nay, người ta “vi phạm” mà vẫn được tung hô — vì họ biết nói, biết tô vẽ, và biết đánh vào lòng tham của thiên hạ.
⸻
CẢNH 3 – NHỮNG CHIÊU TRÒ MỚI
Giọng nam:
Giờ ra đường, đâu đâu cũng gặp “cò”:
Cò bệnh viện, cò thuốc, cò vay ngân hàng, cò đất, cò nhà…
Nhưng đáng sợ nhất, là “cò dự án ma”.
Họ lập ra những bản vẽ lung linh, những giấc mơ mang tên “khu đô thị thiên đường”,
trên những mảnh đất thuê, chẳng có nổi tờ sổ đỏ.
Họ dựng tôn, thổi giá, tung tin…
Chỉ một đêm, “chuồng gà” thành “biệt thự”, đất trống hóa “thành phố tương lai”.
Rồi người ta lao vào, vì lòng tham và niềm tin mù quáng.
Đến khi tỉnh dậy…
thì tiền mất, nhà tan, nợ chồng chất.
Còn bọn lừa thì rút êm như gió.
Giọng nữ (trầm buồn):
Nghe anh kể… em thấy buồn lắm.
Cứ tưởng thời nay con người thông minh hơn, ai ngờ lại dễ mắc bẫy hơn xưa.
Giọng nam:
Vì lòng tham và giấc mộng đổi đời, em ạ.
Thời nào cũng có bẫy, chỉ là bẫy ngày nay mang áo vest, có logo, có hợp đồng, có cả “chữ ký điện tử”.
Nhưng bản chất thì vẫn vậy — lừa thì vẫn là lừa thôi.
⸻
CẢNH 4 – LỜI NHẮN GỬI CUỐI ĐÊM
Giọng nam:
Đêm khuya rồi…
Ngoài kia, gió lùa qua song cửa, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích.
Tôi chỉ muốn nhắn với những người đàn ông đang nghe chương trình này…
Đừng để đồng tiền dắt mũi.
Đừng để giấc mơ phù hoa biến mình thành con mồi.
Bởi nếu không thể là người giàu nhất,
thì ít nhất, hãy là người tỉnh táo nhất giữa thời loạn lừa.
Giọng nữ (kết):
Một câu chuyện nhiều suy ngẫm…
Cảm ơn quý thính giả đã lắng nghe “Chuyện đêm khuya” với chủ đề:
“Đàn ông, đồng tiền và những cái bẫy giữa đời”.
Chúc quý vị một đêm an lành, và một tâm hồn bình yên trong giấc ngủ.
⸻
• Thời lượng: 15–18 phút
• Giọng đọc:
• Nam: ấm, trầm, từng trải (nhân vật kể chuyện)
• Nữ: nhẹ, cảm thông (dẫn và phản hồi)
• Nhạc nền:
• Mở đầu: guitar mộc + tiếng gió
• Giữa: đàn tranh/piano nhẹ
• Kịch tính: trống nhẹ + bass trầm
• Kết: piano du dương, fade out


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét