Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

CHUYỆN ĐÊM KHUYA – “SỐNG VÌ CHÍNH MÌNH

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA – “SỐNG VÌ CHÍNH MÌNH”

Nhân vật:
• MC Lan Anh – giọng nữ nhẹ nhàng, điềm đạm.
• Ông Minh – giọng nam lớn tuổi, trầm, chậm, đầy trải nghiệm.
• Anh Tuấn – giọng nam trung niên, tình cảm, biết lắng nghe, đôi khi xen vào nhẹ nhàng.
Bối cảnh:
Đêm khuya, mưa nhẹ ngoài hiên. Ba người ngồi trong căn phòng nhỏ, ấm ánh đèn vàng, uống trà, trò chuyện về chuyện đời – chuyện cha mẹ, con cái, và tuổi già.
KỊCH BẢN ĐỐI THOẠI
(Nhạc nền: Tiếng mưa rơi, đồng hồ tích tắc. Piano nền nhẹ buồn.)
Lan Anh:
Ngoài trời lại mưa rồi… Cơn mưa rả rích suốt cả ngày, tưởng như chẳng dứt.
Mưa đêm khiến lòng người chùng xuống, nhất là khi ngồi một mình nhìn lại những năm tháng đã qua.
Hôm nay, có lẽ là một đêm đặc biệt – vì trong căn phòng nhỏ này, tôi được ngồi cùng hai người đàn ông đã đi qua rất nhiều dông bão của cuộc đời.
Xin chào ông Minh và anh Tuấn ạ!



Ông Minh (cười nhẹ):
Chào cô Lan Anh, chào cậu Tuấn.
Đêm mưa thế này… lại khiến tôi nhớ nhiều lắm.
Chiều nay, tôi dọn lại tủ đồ, sợ nước ngập.
Rồi vô tình mở mấy quyển album cũ – những tấm hình tôi chụp cách đây hơn 50 năm.
Nhìn lại, mới thấy… đời người trôi nhanh quá.
Anh Tuấn:
Hơn 50 năm ảnh ạ? Vậy là từ khi ông còn trẻ?
Ông Minh:
Ừ… từ khi tôi mới mười sáu, đôi mắt sáng, nụ cười còn trong veo.
Rồi đến lúc hai mươi, còn khỏe, còn hy vọng.
Sau đó là những bức hình đôi chân tôi nẹp cứng, hai tay chống nạng…
Là những năm tháng tôi buôn bán khắp nơi – Nam ra Bắc, ăn ngủ trên tàu, có khi nằm trong cả buồng vệ sinh vì tàu chật.
Có những ngày nhịn đói, chỉ để kiếm được ít tiền mang về cho vợ, cho con…
(Nhạc nền dâng nhẹ – tiếng mưa vẫn đều)
Lan Anh:
Nghe ông kể, cháu thấy thương quá…
Một đời vất vả, chỉ để lo cho con cái.
Nhưng… khi nhìn lại, ông có bao giờ thấy mình sống vì bản thân không ạ?
Ông Minh (im lặng vài giây):
Chưa.
Cả đời tôi chỉ nghĩ: “Ráng thêm chút nữa, để con cái đỡ khổ hơn mình là được.”
Nhưng bây giờ, lưng đã còng, tay đã run, mắt đã mờ…
Tôi mới nhận ra — tôi chưa từng sống cho chính mình.
Anh Tuấn:
Cháu nghĩ, ông giống như rất nhiều cha mẹ ngoài kia.
Họ yêu con, nhưng quên mất bản thân.
Có người cả đời tiết kiệm, rồi khi già vẫn không dám ăn ngon, không dám tiêu xài…
Chỉ sợ tốn của con.
Ông Minh:
Đúng rồi. Tôi từng ôm khư khư sổ tiết kiệm, chẳng dám tiêu.
Và rồi có hôm nghe con nói:
“Ba mẹ tiêu gì nhiều vậy, sống đơn giản thôi, còn để dành cho tụi con nữa chứ!”
Nghe mà đau, mà nghẹn…
Cả đời tiết kiệm vì con, đến lúc già lại bị dạy cách sống ít lại.
(Nhạc nhẹ chuyển sang sâu hơn, piano trầm buồn)
Lan Anh:
Nghe ông nói mà cháu thấy nhói lòng…
Phải chăng, đôi khi, chúng ta thương con quá mức… đến nỗi quên mất mình cũng là một con người cần được sống vui, sống bình yên.
Anh Tuấn:
Cháu thấy đúng.
Thương con – thì vẫn thương.
Nhưng đừng đánh đổi chính mình.
Nhà là của mình – đừng vội sang tên.
Tiền là của mình – đừng dốc sạch.
Sức khỏe là của mình – đừng phung phí.
Ông Minh (gật đầu):
Cậu nói đúng lắm.
Tôi giờ chỉ mong sống thanh thản.
Ăn ngon một chút, mặc ấm một chút.
Được tự tay mở cửa sổ mỗi sáng, hít khí trời – thế là đủ.
Lan Anh (mỉm cười):
Tuổi già đâu cần nhiều tiền, chỉ cần được sống là chính mình.
Hạnh phúc thật sự của cha mẹ…
Không phải là được con cái nuôi,
mà là không phải sống dựa vào ai.
(Nhạc chuyển sang giai điệu sáng, nhẹ hy vọng)
Anh Tuấn:
Và biết không, cháu nghĩ, người cha người mẹ hạnh phúc nhất là khi có thể nói:
“Tôi đã sống cả đời vì người khác rồi.
Phần đời còn lại… tôi sống vì chính tôi.”
Ông Minh (cười hiền):
Ừ… Phải rồi.
Từ nay, tôi sẽ sống vì mình.
Cảm ơn hai người – vì đêm nay đã cho tôi một bài học quý giá.
(Nhạc fade out dần, tiếng mưa xa nhẹ, giọng Lan Anh kết)
Lan Anh (nhẹ nhàng):
Đêm đã khuya rồi…
Nếu bạn – người đang nghe chương trình này – cũng từng sống cả đời vì người khác…
Thì xin hãy dành những năm tháng còn lại, để sống vì chính bạn.
Chúc bạn – một đêm thật bình yên.
(Kết thúc – tiếng mưa nhỏ dần, piano lắng, fade out)

“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên.” #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét