Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

CHƯƠNG 2 NHỮNG MÙA XƯƠNG RỒNG NỞ HOA

CHƯƠNG 2 NHỮNG MÙA XƯƠNG RỒNG NỞ HOA Các con của cha! Con người ta thường chỉ biết đến một nơi khi nó đã xảy ra tranh chấp. Ít ai biết nơi ấy trước kia từng đẹp đến nhường nào. Đồng Trong Đống trong ký ức của cha không phải là những hàng rào tôn, không phải những lá đơn khiếu nại, càng không phải những phiên làm việc kéo dài từ sáng đến chiều. Trong ký ức của cha… Đó là màu xanh. Một màu xanh trải dài đến tận cuối cánh đồng. … Những ngày đầu, khu vườn chỉ có vài chục chậu xương rồng. Sau đó là vài trăm. Rồi vài nghìn. Mỗi sáng, khi mặt trời còn chưa lên cao, cha đã có mặt ngoài vườn. Tiếng chim gọi nhau trên những hàng cây. Mùi đất mới quyện với hơi sương. Tiếng nước chảy róc rách trong những con rãnh vừa được đào. Tiếng xẻng, tiếng cuốc, tiếng cười của anh em lao động. Một ngày mới lại bắt đầu. Cha vẫn thường nói với mọi người: “Đừng coi đây là chỗ làm thuê.” “Hãy coi đây là ngôi nhà của mình.” Có lẽ vì thế mà ai cũng làm việc bằng tất cả tấm lòng. Có người tưới cây. Có người thay đất. Có người cắt hom. Có người bưng từng thùng đất nặng trên vai. Những chiếc thùng xốp trắng ngày một nhiều. Chúng xếp thành từng hàng ngay ngắn như những ô vuông trên bàn cờ. Mỗi ô là một giống cây. Mỗi hàng là một niềm hy vọng. Cha nhớ có những hôm trời nắng đến cháy da. Đất khô nứt. Ai cũng mồ hôi nhễ nhại. Nhưng chẳng ai bỏ việc. Có người cười bảo: “Mai này khu vườn đẹp lên, mình sẽ kể với con cháu rằng chính tay mình đã trồng những cây này.” Cha chỉ cười. Trong lòng thấy ấm. … Mùa mưa lại là một cuộc chiến khác. Nước từ cánh đồng đổ về rất nhanh. Chỉ cần chậm một đêm là cả khu vườn có thể chìm trong nước. Thế là tất cả lại xắn quần lội xuống bùn. Có những hôm nước ngập gần đến đầu gối. Bùn bám đầy chân. Quần áo lấm lem. Nhưng ai cũng cười. Trong số những người cùng cha làm việc ngày ấy có Nguyễn Văn Bình. Cha vẫn còn nhớ hình ảnh Bình cầm chiếc xẻng, lội giữa dòng nước đục để đào từng mét rãnh thoát nước. Không ai bảo. Cũng chẳng ai tính công. Chỉ vì ai cũng hiểu rằng nếu không dẫn nước ra kịp, cả vườn cây sẽ chết. Bức ảnh còn lưu đến hôm nay. Một người đứng dưới mương. Một người xúc bùn. Một người đắp bờ. Đó không chỉ là một tấm ảnh. Đó là cả một thời tuổi trẻ. Một thời mà mọi người cùng chung một ước mơ giữ cho khu vườn được sống. …
Cha vẫn thường nói với các con: “Cây cũng giống con người.” Muốn nó sống thì phải chăm từ gốc. Không có con đường nào khác. Muốn có một chậu xương rồng đẹp, phải mất nhiều tháng. Có giống phải mất vài năm. Có cây đến khi nở hoa, cha đứng ngắm rất lâu. Bởi cha biết… Đó là phần thưởng của sự kiên nhẫn. … Tiếng lành đồn xa. Khách tìm đến ngày một đông. Có người từ Hà Nội. Có người từ các tỉnh. Có người chỉ để mua vài chậu cây. Có người muốn học nghề. Có người muốn tìm hiểu mô hình tạo việc làm cho thương binh và người khuyết tật. Ngày ấy, cha chưa bao giờ nghĩ khu vườn nhỏ của mình lại được nhiều người biết đến như vậy. Có một ngày đặc biệt mà đến tận bây giờ cha vẫn còn nhớ. Hôm ấy khu vườn đón một đoàn khách cấp cao đến thăm. Trong đoàn có cố Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn. Cha vẫn nhớ ông bước rất chậm giữa những luống xương rồng. Ông dừng lại hỏi han từng người đang làm việc. Ông nhìn những khóm cây nhỏ rồi gật đầu. Cha đưa đoàn đi khắp khu vườn. Giới thiệu từng khu trồng. Từng giống cây. Từng góc đất đã được cải tạo từ bãi hoang. Đó là lần đầu tiên cha cảm thấy những năm tháng lao động của mình được ghi nhận. Không phải vì có lãnh đạo đến. Mà vì khu vườn của những người thương binh, người khuyết tật đã đủ ý nghĩa để người ta tìm đến. Ngày hôm ấy có người chụp lại một bức ảnh. Cha vẫn giữ đến tận bây giờ. Mỗi lần nhìn lại, cha không nghĩ đến chức vụ của những người trong ảnh. Cha chỉ nhớ…
Ngày ấy khu vườn còn nguyên. Mọi người còn cười. Và cha vẫn tin rằng cuộc đời sẽ chỉ toàn những mùa hoa xương rồng nở. Cha đâu ngờ… Chính những người từng cùng mình đào mương, tưới cây, dựng nhà… Sau này, mỗi người lại đi về một hướng. Có người ở lại. Có người rời đi. Có người trở thành nhân chứng. Có người trở thành người có quyền lợi liên quan. Có người sau này đứng ở phía đối diện cha trong những cuộc tranh chấp. Đó là điều khiến cha đau nhất. Không phải vì mất đất. Mà vì thời gian đã làm thay đổi cả lòng người. ⸻ Hết Chương 2. Chương 3 sẽ có tên: “Khi cánh cổng khu vườn luôn rộng mở”. Chương này sẽ kể về những người đầu tiên đến xin ở nhờ, xin thuê nhà, cùng làm việc trong khu vườn, về những mối quan hệ ban đầu đầy tin tưởng và tình nghĩa, trước khi những mâu thuẫn dần xuất hiện theo dòng thời gian. Đây sẽ là chương bản lề, dẫn người đọc từ những năm tháng bình yên sang hành trình nhiều biến cố sau này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét