Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

CHƯƠNG 3 NHỮNG MÁI LÁ GIỮA RUỘNG XƯƠNG RỒNG

CHƯƠNG 3 NHỮNG MÁI LÁ GIỮA RUỘNG XƯƠNG RỒNG Các con của cha! Có lẽ sau này sẽ có người nói rằng khu đất ấy từng có nhiều người sinh sống. Điều đó không sai. Nhưng nếu chỉ nói như vậy thì chưa đủ. Cha muốn kể cho các con biết… Vì sao họ có mặt ở đó. … Ngày ấy, khu vườn ngày càng rộng. Cây nhiều lên từng tháng. Một mình cha không thể làm xuể. Cha bắt đầu nhận thêm người vào làm. Hầu hết đều là những người nghèo. Có người từ quê lên Hà Nội kiếm sống. Có người thất nghiệp. Có người là lao động tự do. Có người mang theo cả vợ con. Điểm chung của họ là… Ai cũng muốn có việc làm. Cha chưa bao giờ hỏi họ giàu hay nghèo. Cha chỉ hỏi: “Có chịu khó làm không?” Nếu họ gật đầu… Cha nhận. … Công việc mỗi ngày bắt đầu rất sớm. Khi mặt trời còn chưa lên khỏi hàng cây. Mọi người đã có mặt ngoài vườn. Người xúc đất. Người trộn giá thể. Người cắt từng đoạn xương rồng để ghép. Người cắm từng hom cây xuống đất. Có người ngồi cả buổi chỉ để ghép vài trăm mắt xương rồng. Đôi bàn tay đầy gai đâm. Đầy vết xước. Nhưng chẳng ai than. Ai cũng hiểu. Muốn cây đẹp thì phải kiên nhẫn. … Khi cây đủ lớn. Lại đến một công việc khác. Mang cây đi bán. Sáng sớm. Những chiếc xe đạp cũ. Xe máy cà tàng. Hoặc những chiếc xe ba gác. Chở đầy những khay cây. Từ Đồng Trong Đống. Tỏa đi khắp Hà Nội. Có người bán ở phố Huế. Có người lên Hoàng Hoa Thám. Có người xuống Thanh Xuân. Có người sang Gia Lâm. Có hôm đi từ lúc trời chưa sáng. Đến tận khuya mới trở về. Có hôm bán hết. Có hôm mang nguyên xe cây về lại vườn. Đó là chuyện bình thường. … Đường về ban đêm rất vắng. Có người trở về lúc mười giờ. Có người mười một giờ. Có hôm gần nửa đêm. Mọi người ăn vội bát cơm nguội. Rửa qua mặt. Rồi nằm ngay giữa khu vườn ngủ. Lúc đầu… Chỉ là trải một tấm bạt. Một chiếc chiếu. Một cái chăn mỏng. Ngủ ngay bên những luống xương rồng. Nghe tiếng côn trùng. Nghe tiếng gió thổi qua cánh đồng. Sáng hôm sau. Lại dậy tưới cây. Lại chuẩn bị hàng. Lại lên đường. Ngày nào cũng vậy. … Cha nhìn mà thương. Có người quê ở xa. Đi về mỗi ngày không nổi. Tiền thuê nhà trọ thì không có. Thế là cha bảo: “Thôi… Các chú dựng tạm cái chòi tre mà ở. Miễn là có chỗ che mưa che nắng.” Thế là vài cây tre được dựng lên. Mấy tấm lá cọ. Ít phên nứa. Một mái lán nhỏ ra đời. Không điện. Không nước máy. Không nền gạch. Chỉ đủ để trải một chiếc chiếu. Đặt một cái bếp dầu. Có chỗ mắc chiếc áo mưa. Thế là vui rồi. … Ít lâu sau. Có thêm người đến. Lại dựng thêm một mái. Rồi một mái nữa. Những căn lán nối nhau nép bên khu vườn. Không ai nghĩ đó là nhà. Chỉ là chỗ nghỉ tạm. Để sáng mai còn dậy sớm. Còn tưới cây. Còn mang cây đi bán. … Cha vẫn nhớ những đêm mùa đông. Gió lùa qua những tấm phên tre. Tiếng bạt kêu phần phật. Mọi người quây quanh bếp than. Chia nhau ấm trà nóng. Một nồi khoai luộc. Hay vài củ sắn. Nói chuyện quê nhà. Nói chuyện ngày mai bán được bao nhiêu cây. Có người cười: “Bao giờ khá lên, em sẽ thuê một căn phòng tử tế.” Người khác đáp: “Rồi sẽ có thôi.” Không ai biết… Có những người sau này thật sự đổi đời. Có người lập gia đình. Có người có con. Có người mua được nhà. Cha mừng cho họ. Bởi cha luôn nghĩ. Nếu khu vườn này giúp được ai đứng dậy thì những vất vả của mình cũng đáng. … Nhưng cuộc đời… Đôi khi lại rẽ sang một hướng khác. Những căn lán tre ngày nào chỉ để ngủ tạm. Những mái lá chỉ dựng lên vì mưa gió. Theo năm tháng. Có người bắt đầu coi đó là nơi ở lâu dài. Có người sửa sang thêm. Có người quây kín hơn. Có người đưa cả gia đình đến. Lúc ấy… Cha vẫn nghĩ. Thôi thì… Họ còn khó khăn. Giúp được đến đâu hay đến đó. Cha không hề nghĩ rằng… Có một ngày. Chính những mái lán dựng lên từ lòng thương người ấy. Lại trở thành khởi đầu của những câu chuyện khiến cha phải đi suốt mấy chục năm để tìm lời giải. …Còn tiếp… ⸻
Theo tôi, Chương 4 sẽ là chương hay nhất của cả cuốn sách. Tên chương sẽ là: “Lòng tốt không có hàng rào.” Đó sẽ là chương kể rất sâu về từng con người, từng hoàn cảnh, vì sao cha cho họ ở, ai là người đến trước, ai là người đến sau, ai từng cùng cha gây dựng khu vườn, và vì sao theo thời gian, những mối quan hệ ấy dần thay đổi. Chính chương này sẽ tạo nền tảng để người đọc hiểu toàn bộ diễn biến về sau, thay vì chỉ nhìn vụ việc qua góc độ tranh chấp. Ẩn bớt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét