Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026
Ba câu chuyện về “công việc không tên” và sự đổi thay của lòng người
Ba câu chuyện về “công việc không tên” và sự đổi thay của lòng người
Có những công việc không có bảng lương.
Không có giờ hành chính.
Và cũng rất ít khi được gọi tên là “lao động”.
Nhưng thiếu nó, một gia đình không thể đứng vững, và một xã hội cũng không thể tử tế.
Câu chuyện thứ nhất xảy ra ngay trong căn nhà nhỏ của tôi, rất bình thường, rất đời.
Hôm qua, cháu bé 10 tuổi của tôi đi học về, hồn nhiên khoe với mẹ một chuyện ở lớp. Cô giáo hỏi:
– “Mẹ con ở nhà làm gì?”
Cháu trả lời rất thật:
– “Mẹ con không làm gì cả. Hàng ngày chỉ chăm sóc ba con ốm.”
Cháu không nói sai. Nhưng cũng chưa nói đúng.
Nghe xong, người mẹ hỏi lại con:
– “Thế con nghĩ thế nào là mẹ không làm gì?”
Rồi người mẹ chậm rãi nói cho con hiểu:
Mỗi ngày mẹ đi chợ, nấu cơm cho ba ăn.
Mỗi ngày mẹ chăm ba lúc đau, lúc mệt, lúc yếu.
Mấy năm trời như vậy, không nghỉ một ngày.
“Đó là công của mẹ đấy con ạ.
Nói mẹ không làm gì là không đúng.”
Đó là một bài học rất nhỏ, nhưng rất lớn.
Bài học về những công việc âm thầm, không ai trả lương, nhưng nuôi sống cả một mái nhà.
Câu chuyện thứ hai đưa tôi quay ngược lại hơn 20 năm trước.
Ngày đó, vợ chồng tôi mới cưới. Tôi vào bệnh viện thăm mẹ – người đã sinh ra tôi. Lúc ấy bà 65 tuổi, bị tai biến, nằm liệt giường. Hai vợ chồng tôi thay nhau chăm bà ban đêm.
Cái “chăm” không phải là ngồi nhìn cho có.
Bà khó thở là phải dậy ngay.
Bà dẫy dẫy là phải lau người, thay tã, làm vệ sinh.
Đêm nối đêm, không có ai khác, chỉ đúng hai vợ chồng.
Khoảng nửa đêm, tôi ra hành lang bệnh viện ngủ.
Trải tấm ni-lông xuống nền gạch lạnh.
Nằm đó, nửa tỉnh nửa mê.
Có lúc nghe tiếng xe đẩy người cấp cứu chạy qua.
Có lúc là tiếng bánh xe đẩy người chết ra ngoài.
Cái cảnh nằm ở bệnh viện chăm người ốm, ai từng trải qua rồi mới biết:
Cực kỳ khổ.
Cực kỳ cô đơn.
Và không có lựa chọn nào khác.
Câu chuyện thứ ba là chuyện tôi thấy hôm qua, trên mạng xã hội.
Một người nhà bệnh nhân nằm ngủ ở vỉa hè bệnh viện.
Trời thì rét.
Người ta đắp tạm cái chăn mỏng dưới chân.
Bảo vệ đi ra.
Giật chăn.
Vứt sang chỗ khác.
Quát tháo, đuổi đi, không cho ngủ.
Không cần biết người đó đã thức bao nhiêu đêm.
Không cần biết trong phòng bệnh kia có người thân đang giành giật sự sống.
Chỉ biết rằng: “Không được ngủ ở đây.”
Ba câu chuyện. Ba thời điểm khác nhau.
Nhìn lại sau hơn 20 năm, tôi chợt thấy một điều.
Cách đây mấy tháng, tôi nằm viện gần một tháng ở Đà Nẵng để mổ. Bệnh viện bây giờ rất sạch sẽ. Phòng ốc gọn gàng. Người nhà bệnh nhân vẫn được vào chăm sóc.
Nhưng điều khác nhất là:
Không còn cảnh ngủ vạ vật ngoài vỉa hè như ngày xưa nữa.
Trong phòng bệnh, nếu có giường trống, người nhà được nằm bên cạnh.
Không còn cảnh thiếu chỗ đến mức phải ra hành lang trải ni-lông ngủ.
Xã hội đã thay đổi.
Cơ sở vật chất đã khá hơn.
Nhưng những “công việc không tên” thì vẫn còn đó.
Người mẹ chăm chồng ốm.
Người con thức trắng đêm chăm mẹ già.
Người thân lặng lẽ hy sinh giấc ngủ, sức khỏe, tuổi xuân.
Chỉ mong rằng, cùng với sự đổi thay của bệnh viện,
lòng người cũng đổi thay theo hướng nhân hậu hơn.
Để không ai còn bị coi là “không làm gì”
khi họ đang gánh cả một phần đời của người khác trên vai mình. Cảm ơn quý vị đã theo dõi và ủng hộ!
Nguồn nhạc:
Long Road Ahead của Kevin MacLeod được cấp
phép theo giấy phép Ghi công Creative Commons
4.0. https://creativecommon...
Nguồn: http://incompetech.com...
Nghệ sĩ: http://incompetech.com/ #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh
#chuyendidoinhguoi #tamlongnguoi #vietnamsaigon
#chuyencuocdoi #loichiatay #giadinhviet #yeuthuong
#phimnganghe #chuyenviet #doisong
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét