Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

CHUYỆN ĐÊM KHUYA (PHẦN TIẾP): KHI NGƯỜI TA NHÌN GIÁ MÀ QUÊN GIÁ TRỊ

CHUYỆN ĐÊM KHUYA (PHẦN TIẾP): KHI NGƯỜI TA NHÌN GIÁ MÀ QUÊN GIÁ TRỊ Ông nhớ hồi còn trẻ, người ta hay hỏi nhau một câu rất đơn giản: “Thứ này dùng để làm gì?” Bây giờ thì khác. Người ta hỏi: “Thứ này bao giờ tăng giá?” Cũng từ đó mà lòng người rối lên. Ông thấy nhiều người nhìn bạc, chỉ nhìn vào con số. So với vàng, bạc bị chê là rẻ. Mà rẻ thì người ta coi thường. Nhưng ông đã sống đủ lâu để hiểu một điều: 👉 Không phải thứ gì rẻ cũng là thứ kém. Có những thứ rẻ vì chưa tới lúc. Bạc không ồn ào. Không được truyền thông tung hô. Không được treo bảng “đầu tư sinh lời”. Nó lặng lẽ đi vào từng bệnh viện, từng dây chuyền sản xuất, từng mạch điện nhỏ bé nuôi cả thế giới vận hành. Người ta dùng nó mỗi ngày, nhưng lại ít ai nhớ tới nó khi nói về giá trị. Ông từng thấy trong đời mình nhiều lần như vậy rồi. Có những con người cả đời lặng lẽ, đến lúc cần mới thấy họ quý. Có những mảnh đất bị bỏ hoang, đến khi thành phố lan tới thì không mua nổi nữa. Và cũng có những kim loại, nằm yên trong bóng tối rất lâu, cho đến khi thế giới buộc phải nhìn lại. Ông không nói bạc sẽ giàu cho ai. Ông chỉ nói: bạc không hề thấp kém như cái giá người ta đang gán cho nó. Trong những ngày bất ổn, ông thấy người ta giữ tiền mặt mà lo sợ. Giữ đất mà mất ngủ. Giữ giấy tờ mà run tay. Chỉ có những thứ không nói dối, không biến mất qua một đêm, mới khiến người già như ông thấy yên lòng. Ông cũng từng sai trong đời. Sai vì tin người. Sai vì chạy theo cái nhanh. Sai vì nghĩ mình còn nhiều thời gian để sửa. Bây giờ thì khác rồi. Gần 70 tuổi, ông không còn ham đúng – sai nữa. Ông chỉ chọn bình yên. Bình yên là khi nhìn lại, mình hiểu: 👉 Không cần phải giàu hơn ai. Chỉ cần không mất những gì mình đã đổ mồ hôi cả đời để có. Nếu con cháu nghe câu chuyện này, ông chỉ mong một điều: Đừng vội chê thứ gì chỉ vì nó đang rẻ. Cũng đừng vội tin thứ gì chỉ vì nó đang đắt. Hãy nhìn giá trị sử dụng, nhìn độ bền theo thời gian, và nhìn xem khi mọi thứ sụp xuống, cái gì còn nằm lại trong tay mình. Ông nói đến đây thôi. Đêm đã khuya. Người già cần ngủ sớm. Nhưng câu chuyện thì ông để lại… Cho những ai còn thức, còn suy nghĩ, và còn biết lắng nghe.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét