Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

Phần 9 Vòng đời của niềm tin và mất mát

Vòng đời của niềm tin và mất mát Năm tôi 55 tuổi, cuộc đời lại rẽ sang một khúc quanh cay đắng. Mảnh đất mà tôi và vợ con từng sống — nơi tôi coi là chỗ nương thân cuối đời — đã bị nhà nước đỏ và nhà nước đen chiếm lấy để xây nhà. Tôi bị đẩy ra đường, giữa lúc trong tay không còn gì ngoài vài bộ quần áo và đứa con thơ. Lúc ấy, đứa lớn của tôi mới có ba tuổi. Cảnh tượng ngày ấy đến giờ vẫn còn in hằn trong đầu tôi. Một tay tôi bồng con, tay kia nắm chặt tay vợ, dắt nhau đi giữa đêm mà không biết sẽ trú đâu. Tôi phải giấu tung tích, biệt tăm nơi ở, vì sợ họ tìm tới. Từ đó, tôi bắt đầu một cuộc đấu tranh âm thầm trên mạng, viết đơn, gửi khắp nơi, nhưng chẳng ai trả lời. Tôi biết trong vụ chiếm đất của mình, có sự cấu kết giữa những người có quyền và những kẻ có tiền. Nên tôi chỉ còn cách vừa đấu tranh, vừa đi làm thuê kiếm sống, để nuôi con, để tồn tại. Thời gian trôi đi, đến nay đã 16 năm – từ năm 2010 đến 2026. Tôi đã đi qua gần như nửa đời người trong cảnh không nhà, không đất, không công lý, chỉ sống bằng niềm tin mong manh rằng “rồi một ngày nào đó, lẽ phải sẽ thắng”. Thế nhưng, đời vẫn trớ trêu. Năm tôi 59 tuổi, sau bao năm vất vả làm ăn, tích góp từng đồng, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ tiền để mua một căn hộ nhỏ – chỉ mong có nơi về nương tựa khi tuổi già, để con cái khỏi tủi thân với bạn bè. Người tôi tin tưởng bán nhà cho tôi lại là một người bạn cũ trong quân ngũ, cũng là thương binh, lại còn được gọi là tỷ phú. Tôi tin ông ta – tin vào tình đồng đội, tin vào danh tiếng. Tôi đã giao tiền mua nhà từ năm 2019. Nhưng đến 2025, sau sáu năm, tôi vẫn chưa nhận được căn nhà ấy. Đau xót hơn, giờ đây tôi lại phải đi biểu tình, khoác áo đỏ, để kiện chính người bạn thương binh của mình. Tôi không đơn độc – tôi nghe nói có hơn một nghìn người khác cũng đang rơi vào hoàn cảnh như tôi: cùng góp tiền, cùng chờ nhà, cùng bị lừa. Giờ đây, khi tôi đã gần 70 tuổi, tôi vẫn ở trong cái vòng lẩn quẩn: “Mất đất – đi kiếm tiền – mua đất – lại mất đất.” Những người cướp đất thì giàu lên, còn tôi, một người thương binh – người từng đổ máu để giữ đất nước – thì vẫn không có nổi một tấc đất hợp pháp mang tên mình. Ngày 27 tháng 10 sắp tới, tòa án gọi xử vụ kiện của tôi. Nhưng tôi biết, dù có thắng kiện, người thật sự gây ra chuyện sẽ không bao giờ xuất hiện. Họ chỉ cử một người được ủy quyền đến nghe xử, để rồi sau đó lại kéo dài, lại kháng cáo, lại mất hút. Tôi tự hỏi: “Nếu tôi thắng, ai sẽ là người trả lại đồng tiền của tôi? Ai sẽ trả lại những năm tháng đau khổ, mất niềm tin, mất sức khỏe này?” Giờ tôi đã gần đất xa trời, nhưng vẫn phải bước đi trên con đường đòi lại một chút công bằng mong manh. Không phải cho riêng tôi – mà cho con, cho cháu, cho những người sau này khỏi phải chịu cảnh như tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét