Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026
CHUYỆN LAN TRUYỀN VỀ ÔNG CHỦ BÁN NƯỚC CẤT Ở HÀ NỘI
CHUYỆN LAN TRUYỀN VỀ ÔNG CHỦ BÁN NƯỚC CẤT Ở HÀ NỘI
(Truyện thật – kể bởi một thương binh ra quân những năm 80)
Từ sau cái vụ chai nước cất nổ ở nhà anh công an, câu chuyện lan đi khắp khu Thanh Xuân, rồi cả Hà Nội.
Ai nghe cũng vừa cười vừa tò mò:
“Cái ông thương binh gì mà khéo thế, bán cây xương rồng mà kèm cả nước cất, tưới vào thì nổ như bom!”
Người ta kể lại, thêm mắm dặm muối:
Người bảo tôi chế thuốc nổ;
Người bảo tôi làm hóa chất bí mật;
Người lại bảo, “chắc ông ấy tìm ra công thức giữ cây sống trăm năm!”
Còn tôi, thì vẫn ngày ngày đẩy xe ra cửa Bách Hóa Thanh Xuân, đứng giữa nắng bụi, cười mà không giận.
Vì tôi hiểu — người ta chỉ đồn về những điều lạ, chứ chẳng ai đồn về điều tầm thường.
Rồi chuyện cứ lan xa, đến nỗi phóng viên báo Hà Nội Mới một buổi chiều tìm đến tận nơi.
Anh phóng viên trẻ, tay cầm sổ, hỏi tôi:
“Bác ơi, nghe nói bác bán nước cất tưới cây, mà nước này nổ được à?”
Tôi bật cười:
“Nổ thì nổ thật đấy, nếu để chỗ nắng nóng.
Nhưng nổ là do khí trong chai thôi, chứ tôi có làm thuốc nổ đâu.
Cái này là phân vi sinh, tôi pha loãng, lọc trong, bán cho người trồng cây.
Mùi thì có hơi… dân dã, nhưng cây nào uống là sống khỏe.”
Anh phóng viên nghe xong, gật gù viết.
Mấy hôm sau, bài báo đăng:
“Một thương binh sáng tạo: Biến rác thải thành nước cất tưới cây.”
Từ đó, khách kéo đến mua ngày một đông.
Người ta không còn ngại mùi nữa — vì thấy cây xương rồng tôi bán sống khỏe, xanh mướt, ra hoa quanh năm.
Nhiều người còn bảo:
“Cái ông thương binh này, có bàn tay vàng! Chạm cây nào cây ấy sống.”
Rồi có hôm, chính anh công an năm xưa — người từng mắng tôi “mày lừa tao” — quay lại quầy, mua thêm hai cây nhỏ.
Anh cười thật thà:
“Lần này tao không xin nữa. Mua đàng hoàng!
À mà, bán kèm cho tao một chai nước cất nhé — nhưng tao để trong tủ lạnh, không để ngoài hiên nữa đâu!”
Tôi cười lớn, bắt tay anh:
“Thế mới đúng là bạn hàng lâu năm của tôi!”
Cứ thế, chuyện “nước cất của ông thương binh” lan ra cả thành phố.
Người đến mua cây thì ít, mà đến nghe chuyện thì nhiều.
Có người đi qua, chỉ vào tôi rồi nói với nhau:
“Kìa, ông thương binh bán cất đấy — ông ấy biến cái hôi thối thành đồng tiền sạch.”
Tôi nghe mà chỉ cười.
Vì đúng là thế thật — cái nghề tôi làm, người khác chê bẩn, tôi lại thấy thơm.
Nó nuôi tôi sống, nuôi cả niềm tin rằng:
Không có việc nào là thấp hèn, chỉ có người bỏ cuộc mới là kẻ đáng thương.
⸻
🎞️ Thời lượng: 3 phút kể
🎯 Chủ đề: Hài hước – Truyền cảm hứng – Đời thật
🎬 Gợi ý tiêu đề đăng video:
“Câu chuyện thật về ông thương binh bán nước cất nổ ở Hà Nội”
hoặc
“Từ mùi hôi thành mùi tiền – Chuyện thật của người lính già làm nên kỳ tích!”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét